Đọc Tâm Ăn Đại Dưa! Cả Giới Tu Chân Đều Là "Giang Cư Mận" - Chương 191: Cái Đại Dưa Này Nổ Đến Mức Da Đầu Tê Dại

Cập nhật lúc: 2026-02-27 01:38:24
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đường Nghiên hít sâu một khí lạnh, cảm thấy da đầu tê dại từng cơn.

“ Khoan ! Để sắp xếp một chút. ”

“ Diêm Sơ là con trai của nam t.ử trung niên ? Mà nam t.ử trung niên là cha của Kỳ Mộ Tranh và Kỳ Mộ Lễ? ”

“ Nói cách khác, Diêm Sơ là em cùng cha khác với hai em nhà họ Kỳ? ”

“ Mẹ kiếp! Loạn luân a! ”

“ Kỳ Mộ Lễ yêu em trai cùng cha khác của ? Kỳ Mộ Tranh cũng yêu em trai cùng cha khác của , còn biến em trai thành em gái ép cưới? ”

“ Huyền Nhược Chiêu m.a.n.g t.h.a.i con của Diêm Sơ? Tức là m.a.n.g t.h.a.i cháu của vị hôn phu Yến Hạc? ”

“ Cái quần què gì thế ? Quan hệ dây mơ rễ má còn rối hơn cả tơ vò! ”

Đường Nghiên cảm thấy tam quan của đang chà đạp dữ dội. Cái dưa chỉ tạc liệt, mà là nổ tung trời luôn !

Đám A phiêu bên ngoài trận pháp cũng "khặc khặc" loạn xạ, hiển nhiên là đang bàn tán sôi nổi về cái drama cẩu huyết ngàn năm một .

Diêm Sơ co rúm , hận thể tìm cái lỗ nẻ nào mà chui xuống. Bí mật động trời phơi bày mặt bao nhiêu "" (và quỷ), thật sự c.h.ế.t thêm nữa cho xong.

Đường Nghiên tiếp tục ấn nút phát.

——

Trên màn hình, nam t.ử trung niên chỉ tay Diêm Sơ, tay run run: "Nàng... nàng là con gái của ! Là em gái ruột của các con!"

"Cái gì?!"

Kỳ Mộ Tranh và Kỳ Mộ Lễ đồng thanh hét lên, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

Kỳ Mộ Tranh lảo đảo lùi vài bước, ánh mắt Diêm Sơ từ chiếm hữu điên cuồng chuyển sang kinh hoàng tột độ.

"Không thể nào! Cha, đang đùa đúng ? A Diêm thể là..."

Kỳ Mộ Lễ thì phun một ngụm m.á.u tươi, ngã gục xuống đất, nữ t.ử áo vàng đỡ lấy. Hắn Diêm Sơ với ánh mắt tuyệt vọng: "Sơ Sơ... chúng ..."

Diêm Sơ c.h.ế.t trân tại chỗ, cả run rẩy. Hắn (nàng) nam t.ử trung niên, trong mắt tràn đầy sự xa lạ và hoang mang.

"Ta... là con gái ông?" Diêm Sơ lẩm bẩm, giọng run rẩy.

Nam t.ử trung niên gật đầu lia lịa, vẻ mặt đau khổ: " ! Năm xưa con... ôi, là với bà . Ta m.a.n.g t.h.a.i con bỏ . Ta cứ tưởng..."

"Ông tưởng cái gì?" Mẹ Kỳ Mộ Tranh lạnh, "Tưởng bà c.h.ế.t nên ông mới yên tâm tìm tình yêu mới chứ gì?"

Nam t.ử trung niên trừng mắt bà: "Bà im ! Chuyện liên quan đến huyết thống Kỳ gia, đến lượt bà xen !"

"Huyết thống Kỳ gia?" Mẹ Kỳ Mộ Tranh lớn, tiếng chói tai, "Ông chắc chắn đó là huyết thống Kỳ gia ?"

Mọi một nữa ngơ ngác.

Nam t.ử trung niên nhíu mày: "Ý bà là gì?"

Mẹ Kỳ Mộ Tranh chỉ Diêm Sơ, chỉ Kỳ Mộ Tranh: "Nhìn kỹ ! Hai đứa nó chỗ nào giống ? Có chỗ nào giống ông ?"

Nam t.ử trung niên kỹ , quả thật... giống lắm. mà...

"Mẹ Diêm Sơ là phàm, thể con bé giống ..."

"Ngu xuẩn!" Mẹ Kỳ Mộ Tranh cắt ngang, "Năm đó Diêm Sơ bỏ vì ông phụ bạc, mà là vì bà khác! Đứa con trong bụng bà căn bản của ông!"

"Bà bậy!" Nam t.ử trung niên tức giận quát.

"Ta bậy?" Mẹ Kỳ Mộ Tranh nhếch mép, "Ta sớm điều tra . Người đàn ông chính là... sư của ông, tông chủ Vạn Kiếm Tông đời !"

"Oanh!"

Thông tin như sét đ.á.n.h ngang tai .

Tông chủ Vạn Kiếm Tông đời ? Đó chẳng là sư phụ của Phó Thủ Từ ?

Đường Nghiên đang ăn dưa cũng suýt nghẹn.

“ Vãi chưởng! Dưa còn dính líu đến cả Vạn Kiếm Tông nữa ? Sư tổ cũng tham gia cái drama ? ”

Trên màn hình, nam t.ử trung niên c.h.ế.t lặng.

Kỳ Mộ Tranh và Kỳ Mộ Lễ thì như vớ cọc rào cứu mạng.

"Vậy... tức là A Diêm em gái ruột của con?" Kỳ Mộ Tranh run giọng hỏi.

"Đương nhiên !" Mẹ Kỳ Mộ Tranh khẳng định, "Nó chẳng chút quan hệ huyết thống nào với các con cả!"

Hai em Kỳ gia thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay đó trừng mắt .

Không em gái ruột, thì cuộc chiến giành vợ tiếp tục!

"A Diêm là của !" Kỳ Mộ Tranh gầm lên, lao tới định ôm Diêm Sơ.

"Không! Sơ Sơ là của ! Nàng đang m.a.n.g t.h.a.i con của !" Kỳ Mộ Lễ cũng vùng dậy, lao tới chắn mặt Diêm Sơ.

Huyền Nhược Chiêu bên cạnh lạnh lùng : "Đừng quên, cũng đang m.a.n.g t.h.a.i con của Diêm Sơ đây."

Ba đàn ông (tính cả Diêm Sơ vốn là nam) và một phụ nữ tạo thành cái vòng luẩn quẩn hỗn loạn từng .

Quần chúng ăn dưa tại hiện trường: "..." Bọn cần thêm hạt dưa!

Đường Nghiên: "..." Ta cần thêm t.h.u.ố.c trợ tim!

lúc , một luồng kiếm khí mạnh mẽ từ xa bay tới, c.h.é.m nát cái lồng đèn hỷ đỏ chót treo cửa đại sảnh.

"Ai dám làm loạn ở đây?"

Một giọng uy nghiêm vang lên.

Mọi đầu , chỉ thấy một lão giả râu tóc bạc phơ, tiên phong đạo cốt đang ngự kiếm bay tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://vudong123.id.vn/doc-tam-an-dai-dua-ca-gioi-tu-chan-deu-la-giang-cu-man/chuong-191-cai-dai-dua-nay-no-den-muc-da-dau-te-dai.html.]

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

"Sư... sư tổ?" Đường Nghiên kinh ngạc thốt lên.

Đó chính là tông chủ Vạn Kiếm Tông đời , cho là quy ẩn từ lâu.

Lão giả đáp xuống đất, ánh mắt quét qua đám hỗn loạn, cuối cùng dừng Diêm Sơ.

"Con... con là con của A Nhu?" Giọng lão giả run run.

Diêm Sơ ngơ ngác gật đầu.

Lão giả thở dài một tiếng, trong mắt hiện lên vẻ hối hận và thương xót.

"Là với con con. Năm đó vì tu luyện mà bỏ rơi bà ..."

Nam t.ử trung niên (cha Kỳ gia) tức giận chỉ lão giả: "Sư ! Ông... ông dám cắm sừng !"

Lão giả liếc : "Sư , năm đó là bỏ rơi A Nhu , chỉ là... an ủi bà thôi."

"An ủi đến mức con luôn?" Nam t.ử trung niên gào lên.

"Chuyện đó... là ngoài ý ." Lão giả ho khan một tiếng, mặt đỏ.

Đường Nghiên: “ Sư tổ cũng "chơi lớn" thật đấy! ”

Lão giả sang Diêm Sơ: "Con yên tâm, ở đây, ai dám ép buộc con nữa. Con theo ai, làm gì, đều do con quyết định."

Diêm Sơ lão giả, Kỳ Mộ Tranh, Kỳ Mộ Lễ, và cả Huyền Nhược Chiêu.

Hắn (nàng) đột nhiên , nụ thê lương và tuyệt vọng.

"Ta theo ai cả. Ta chỉ ... là chính ."

Nói xong, Diêm Sơ đột nhiên vận khí, một chưởng đ.á.n.h đan điền của .

"A Diêm!" "Sơ Sơ!"

Mọi kinh hãi hét lên.

Diêm Sơ thổ huyết, ngã xuống. Hắn tự phế tu vi, cũng đồng thời phá hủy cái cơ thể nữ nhi mà Kỳ Mộ Tranh ép biến thành.

Cơ thể dần dần biến đổi, trở hình dáng nam nhi ban đầu.

Kỳ Mộ Tranh lao tới ôm lấy , gào t.h.ả.m thiết: "A Diêm! Tại ? Tại em làm ?"

Diêm Sơ yếu ớt mở mắt, Kỳ Mộ Tranh, khóe miệng nhếch lên một nụ châm chọc: "Kỳ Mộ Tranh... hận ngươi... kiếp ... bao giờ... gặp ..."

Nói xong, Diêm Sơ trút thở cuối cùng.

Kỳ Mộ Lễ cũng ngã quỵ, thành tiếng.

Huyền Nhược Chiêu sờ bụng , vẻ mặt thẫn thờ.

Lão giả (sư tổ) đau đớn nhắm mắt .

Nam t.ử trung niên (cha Kỳ gia) c.h.ế.t lặng.

Mẹ Kỳ Mộ Tranh thì lắc đầu thở dài, uống cạn chén rượu tay.

Màn hình tối sầm .

——

Đường Nghiên thẫn thờ, miếng bánh hoa đào tay rơi xuống đất lúc nào .

“ Má ơi... cái kết ... quá bi t.h.ả.m . ”

Y ngoài trận pháp. Con A phiêu Diêm Sơ đang cuộn tròn , run rẩy kịch liệt. Những con A phiêu khác cũng im lặng, còn cợt nữa.

Hóa , đằng cái drama cẩu huyết tạc liệt , là một bi kịch đau lòng đến thế.

Diêm Sơ c.h.ế.t , biến thành oán linh, lưu lạc đến Thanh Phong Trấn , cuối cùng c.h.ế.t thêm nữa tay Phó Thủ Từ (đồ của cha ruột - sư tổ).

Đường Nghiên thở dài, trong lòng dâng lên một nỗi cảm khái vô hạn.

Tu chân giới , đúng là những chuyện thể ngờ tới.

Y dậy, phủi vụn bánh áo, về phía Diêm Sơ.

"Này, ngươi... giúp ngươi siêu thoát ?"

Diêm Sơ ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu Đường Nghiên, khẽ gật đầu.

Đường Nghiên mỉm , giơ Đan Ân lên.

"Được , coi như là trả tiền vé xem kịch . Kiếp ... hy vọng ngươi sẽ một cuộc đời bình an."

Kiếm quang lóe lên, mang theo lôi điện chi lực và sự từ bi, nhẹ nhàng bao phủ lấy Diêm Sơ.

Oán khí Diêm Sơ dần tan biến, khuôn mặt trở nên thanh thản. Hắn mỉm với Đường Nghiên, hóa thành những đốm sáng tan .

Những con A phiêu khác thấy , cũng lượt bay tới, vây quanh Đường Nghiên, ánh mắt cầu khẩn.

Đường Nghiên: "..."

“ Thôi , hôm nay đại khai sát giới... nhầm, đại khai từ bi . ”

Y bắt đầu múa kiếm, từng đường kiếm còn mang sát khí nữa mà trở nên nhẹ nhàng, thanh tẩy oán khí cho đám vong linh .

Trong gian tối tăm, ánh kiếm rực rỡ như pháo hoa, tiễn đưa những linh hồn đau khổ về nơi an nghỉ...

Bên ngoài, Phó Thủ Từ đang đợi, bỗng thấy từ đường phát ánh sáng nhu hòa, oán khí ngút trời dần tan biến.

Hắn mỉm gật đầu: "Tiểu ngũ... làm lắm."

Lê Mặc và cũng về phía đó, trong lòng tràn đầy tự hào.

Tiểu sư của bọn họ, tuy hóng hớt, làm trò, nhưng tấm lòng vẫn luôn lương thiện và ấm áp như .

(Hết chương)

Loading...