Đồ Ma Ốm, Mau Dậy Sinh Con Cho Tôi! - Chương 81
Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:11:41
Lượt xem: 42
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hàn Thước càng ngày càng lún sâu sự dịu dàng của những ngày tháng . Sáng sớm thức giấc, ánh nắng len lỏi qua khe rèm, căn phòng chìm trong bầu khí bảng lảng nhưng ấm sực.
Dưới lầu, tiếng rôm rả của bố và bà con lối xóm vọng lên. Họ hân hoan báo tin cho cả làng rằng "hai đứa nhỏ về". Ngoài sân, bếp lò than nắm đang đượm lửa, tiếng nắp ấm nước reo lạch cạch mặt lò.
Mùi than tổ ong cháy âm ỉ len qua khe cửa kính, mang một cảm giác an tâm đến lạ kỳ. Tất cả những thanh âm và hương vị như vỗ về rằng: Đây là nhà, cần bôn ba kiếm tiền, chỉ cần bình yên làm một đứa trẻ trong vòng tay cha .
“Haiz, đúng là ở nhà vẫn sướng nhất.” Hàn Thước vùi trong chăn, khoan khoái thở dài.
Hắn ngoảnh sang thấy Mạnh Duật Tu vẫn nhắm mắt, nhưng cũng khẽ “Ừ” một tiếng đáp .
“Không định dậy ?” Hàn Thước huých khuỷu tay y.
Mạnh Duật Tu hiếm khi ngủ nướng, y vòng tay ôm lấy eo Hàn Thước, giọng mũi ngái ngủ đầy lười biếng: “Tôi thêm chút nữa, trong chăn ấm quá.”
Hàn Thước thích nhất là tông giọng của Mạnh Duật Tu, cứ như đang nũng nịu, chẳng khác gì một đứa trẻ.
Lòng mềm nhũn, khẽ bảo: “Lát nữa là ba gọi bây giờ.”
Mạnh Duật Tu kéo chăn quấn chặt lấy cả hai, nhắm nghiền mắt bảo: “Cứ đợi họ gọi tính.”
“Hắc hắc, đồ heo lười.” Hàn Thước hôn nhẹ lên trán y, tay vỗ vỗ lưng như dỗ dành: “Ngủ , ngủ .”
Thế nhưng y cũng chẳng bao lâu, tiếng ông Mạnh vang lên từ sân: “Tiểu Tu, dậy thôi con.”
Mạnh Duật Tu kịp khỏi chăn vội đáp: “Vâng ạ!”
Khác với con trai, đối với “con dâu” đang mang bầu, ba chồng luôn dành sự ưu ái tuyệt đối. Đừng là ngủ đến trưa, dù cả ngày giường cũng chẳng ai trách móc.
Sau khi Mạnh Duật Tu xuống lầu, Hàn Thước thêm một lúc cho đến khi cửa phòng hé mở, một “vật nhỏ” hớn hở lao .
“Chú Út ơi!”
Hàn Đình rửa mặt xong, hai cái má đỏ bừng còn vương nước. Nó hào hứng từ đêm qua đến tận sáng sớm nay.
Hàn Thước nghiêng kéo cháu lên giường, nhét trong chăn ấm: “Đã đ.á.n.h răng rửa mặt đấy?”
Hàn Đình rúc chăn như một chú chuột nhỏ, reo lên: “Giặt ạ!”
“Thế bố con ?”
“Bố đang rửa mặt nhà ạ! Chú Út ơi chú vẫn dậy?”
“Dậy đây, dậy đây ngay đây.”
Bố chồng gọi nhưng trai Hàn Hồng sân réo: “Tiểu Thước ơi, mặt trời xuyên qua m.ô.n.g , định ngủ đến bao giờ hả?”
“Lên đây!” Hàn Thước lúc mới lạch bạch mặc quần áo dắt cháu xuống lầu.
Hôm nay trời nắng , dân làng bưng bát cơm gốc cây cổ thụ đầu ngõ tán gẫu. Thấy sân nhà họ Mạnh đông vui, mấy cũng ghé qua xem náo nhiệt.
Hàn Hồng là xởi lởi nên bắt chuyện nhanh. Còn Hàn Đình, dù mới đến vài nhưng kịp lập "băng đảng" với đám trẻ con làng Tây Kiều. Thằng bé giờ là đứa “giàu” nhất hội vì tiền lì xì sớm từ Mạnh Duật Tu và ba chồng. Cứ mỗi bố mắng cho tiền mua pháo, nó sang ôm chân “Tiểu Mạnh ca ca” nũng nịu.
Cứ gọi hai tiếng là Mạnh Duật Tu móc túi lấy tiền lẻ cho cháu ngay.
Hàn Hồng mắng: “Cái thằng ! Vẫn gọi là Anh Mạnh ?”
Hàn Đình toe toét lộ mấy chiếc răng sún, hét to: “Chú Út phu!” co giò chạy mua pháo.
Sau bữa sáng, Hàn Hồng định dắt con về làng Tiểu Thạch. Nghe thấy thế, Hàn Thước lập tức đòi cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/do-ma-om-mau-day-sinh-con-cho-toi/chuong-81.html.]
Hàn Hồng tế nhị khuyên bảo: “Em mới về tối qua, ở đây thêm vài ngày với ba chồng .”
“Anh…” Hàn Thước nhíu mày nắm chặt lấy tay trai buông. Với , mỗi giây mỗi phút lúc đều vô cùng quý giá.
Hàn Hồng nhỏ: “Nghe lời , ở đây hai ngày dắt Tiểu Tu sang .”
Hàn Thước định bảo là về Tiểu Thạch còn Mạnh Duật Tu ở đây với bố . Hắn chỉ cần lên tiếng, Mạnh Duật Tu chắc chắn sẽ theo . ích kỷ như , vì Mạnh Duật Tu cũng khao khát ở bên cha .
Bà Mạnh nhận thấy tâm trạng của Hàn Thước, liền khuyên Hàn Hồng ở ăn Tết luôn cho đông vui. Ông Mạnh cũng gật đầu tán thành, bảo năm nay thăm ngoại mà cả nhà sẽ tụ họp tại đây.
Hàn Thước thì cảm động thốt nên lời. Hắn ba chồng với ánh mắt ơn chân thành nhất.
Cuối cùng, Hàn Hồng cũng đồng ý ở . Hàn Thước vẫn lo lắng về đàn gà ở nhà, nhưng trai nhờ hàng xóm trông nom giúp.
Tận dụng ngày nắng, bà Mạnh định tổng vệ sinh nhà cửa và giặt giũ đồ sơ sinh. Ông Mạnh chợ huyện mua thêm đồ ăn, Mạnh Duật Tu thấy bận rộn nên tình nguyện nhận việc giặt đồ cho em bé.
Hàn Thước và trai ngoài sân sưởi nắng. Thấy Mạnh Duật Tu xách xô , trêu: “Cậu giặt khẽ thôi đấy, đừng vò rách đồ của con.”
“Biết .” Mạnh Duật Tu khẩy đáp.
Teela - Đam Mỹ Daily
Y xách xô phía bờ suối. Các cụ già và thanh niên trong làng đang hóng mát thấy “ ấm” nhà họ Mạnh giặt đồ sơ sinh thì khỏi mồm năm miệng mười trêu chọc.
“Tiểu Tu sắp làm bố nhỉ!”
“Ái chà, ông bà Mạnh trẻ thế sắp cháu bế, sướng thật đấy.”
Mạnh Duật Tu giờ đây cứ nhắc đến em bé là khóe miệng tự chủ mà vểnh lên. Y ngượng ngùng kiêu hãnh gật đầu chào .
Lúc ông Mạnh chợ về, thấy con trai vóc dáng cao lớn lộc ngộc đang xổm tảng đá, dùng mấy ngón tay khẽ khàng vò mấy chiếc tất tí hon. Ông Mạnh vốn m.á.u " thầy" trong , liền bên cạnh chỉ đạo:
“Đừng vò mạnh thế, vải đồ trẻ con nó mỏng, vò mạnh là nó thô ráp em bé mặc sướng .”
“Vâng…” Mạnh Duật Tu nới lỏng tay.
“Cho thêm tí xà phòng .”
“Dạ…” Y lấy bánh xà phòng quệt chiếc tất nhỏ.
“Nhớ giũ nước cho thật sạch, là nắng lên nó…” Ông Mạnh còn hết câu thì chiếc tất bé xíu vì trơn xà phòng tuột khỏi tay y, trôi theo dòng nước.
Mạnh Duật Tu còn kịp định thần thì ba y quẳng giỏ rau, chạy hớt hải theo để nhặt tất. Lúc , ông Mạnh lườm con trai một cái cháy mặt, cho y chạm đống đồ nữa mà tự tay xuống giặt nốt.
Mấy ngày , Hàn Hồng dắt Hàn Đình về Tiểu Thạch một chuyến để dọn dẹp nhà cửa. Hàn Thước ở Tây Kiều và chồng dắt khám t.h.a.i ở trạm y tế xã.
Dụng cụ khám t.h.a.i thời đó thô sơ, chỉ đo huyết áp, tim t.h.a.i và đo vòng bụng. Bác sĩ báo cho bà Mạnh rằng t.h.a.i nhi khỏe mạnh, dự kiến ngày sinh là mùng Một tháng Hai.
Trước giờ Hàn Thước luôn cố ý lờ khái niệm thời gian. khi con “mùng Một tháng Hai”, bỗng thấy tim đập nhanh, nỗi nôn nóng và lo sợ ập đến như một bệnh nhân còn nhiều thời gian.
Nhìn ba chồng hân hoan chuẩn từng chiếc tã, từng bộ quần áo nhỏ, Hàn Thước trong đêm mà trằn trọc ngủ . Mạnh Duật Tu nhận sự bất của , liền dậy rót cho ly nước ấm.
Trong cơn ngủ mê chập chờn, Hàn Thước mơ. Hắn mơ thấy cuốn tiểu thuyết , một giọng vang lên trong hư :
“Chúc mừng , sắp thành nhiệm vụ thứ ba. Sau khi sinh đứa bé, sẽ mang nó trở về thế kỷ 21.”
Hàn Thước thì bàng hoàng. Một cảm giác mê mang xâm chiếm lấy . Hắn lặng giữa vô định, cho đến khi Mạnh Duật Tu đến bên cạnh, nắm chặt lấy tay và khẽ bảo:
“Hàn Thước, chúng thôi.”
“Đi ?” Hàn Thước hỏi .
“Về thế kỷ 21.”