Đồ Ma Ốm, Mau Dậy Sinh Con Cho Tôi! - Chương 55

Cập nhật lúc: 2026-03-28 03:46:04
Lượt xem: 72

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi dọn dẹp nhà cửa xong xuôi, nhà họ Mạnh thành một công việc lớn. Nhà cửa cứ tạm để đó, đợi đến ngày đãi tiệc dọn dẹp sơ một chút là . Thế nhưng, hằng ngày vẫn hàng tá việc tên ập đến. Chẳng hạn như đóng gói kẹo mừng để chia cho họ hàng, lối xóm. Ở vùng nông thôn , kẹo mừng thường là những túi nilon đỏ thắm, bên trong đựng vài chục viên kẹo, bánh quy hạch đào, trứng gà nhuộm đỏ hoặc bánh bao nhân đậu chấm điểm hồng chóp.

Kẹo và bánh quy thể lên trấn mua sẵn, nhưng trứng gà đỏ và bánh bao thì tự tay làm. Vì , bố Mạnh dắt theo Mạnh Duật Tu dậy sớm sắm sửa đồ đạc. Sau khi khuân đồ về chất đầy bếp, họ đợi đến ngày cưới một hôm thì các dì, các và bà ngoại của y sẽ sang hỗ trợ nhuộm trứng và nặn bánh.

Vừa mới quần quật xong một buổi sáng, tranh thủ lúc nghỉ tay, bố Mạnh giúp Mạnh phơi quần áo ngoài sân. Vừa ngoảnh ngoảnh thấy con trai nữa.

“Cái thằng chạy ?”

Mẹ Mạnh phì : “Vừa thấy nó xách rổ ngoài, chắc chắn sang nhà ông Hà .”

Bố Mạnh nhíu mày: “Lại hái đào ?”

“Chứ còn gì nữa, nó sắp vặt trụi cả cây đào nhà .” Bà nhịn thành tiếng.

Hai vợ chồng phơi xong quần áo thì thấy con trai xách một rổ đào đầy ắp về tới. Y thẳng nhà, lấy một chiếc túi bếp lúi húi tìm đồ. Thấy con trai cứ như " cõi ", bố Mạnh cũng quen dần, nhưng dù cũng sắp đến ngày cưới, lẽ chú rể ở nhà mới đúng. Thấy Mạnh Duật Tu buộc rổ đào và chiếc túi căng phồng yên xe, dắt xe định cửa, ông nhịn mà cằn nhằn:

“Còn mấy ngày nữa là cưới , mày ở nhà mà cứ chạy rông thế hả? Có ai làm chú rể mà cứ suốt ngày như mày ?”

Mạnh Duật Tu dừng bước, đỏ mặt lí nhí bảo con sẽ rút kinh nghiệm.

Bố Mạnh con trai, chỉ lắc đầu ngao ngán. Cái thằng con ông ngày càng hiểu nổi. Trước đây ông cứ nghĩ nó lạnh lùng, thờ ơ với thứ, ai ngờ khi vợ "bám " đến mức , cứ như một ngày gặp là chịu nổi .

Mẹ Mạnh cầm một chiếc túi từ trong nhà , đưa cho Mạnh Duật Tu mang sang thôn Tiểu Thạch: “Đây là bộ sơ mi trắng với quần tây và giày da chuẩn cho thằng bé Hàn Thước mặc ngày cưới, con mang sang cho nó .”

Mạnh Duật Tu cẩn thận treo túi ghi-đông xe, khẽ hỏi: “Mẹ, thế còn của con?”

Mẹ Mạnh : “Con tất nhiên là , cất kỹ lắm, đợi đến ngày cưới mới cho con mặc.”

Nghe , Mạnh Duật Tu mím môi rạng rỡ. Y nhảy lên xe đạp, định ngay. Bố Mạnh bước tới, nghiêm mặt dặn: “Chiều về đấy nhé. Chưa làm lễ cưới thì đừng bên đó qua đêm, cho, ?”

“Vâng, con .” Mạnh Duật Tu gật đầu lia lịa đạp xe vút .

Nhìn bóng lưng con trai khuất dần, bố Mạnh tặc lưỡi: “ là con trai lớn giữ trong nhà.”

Mạnh Duật Tu sang thôn Tiểu Thạch nhiều đến nỗi dân làng ở đó nhẵn mặt y. Thấy y đạp xe qua, thỉnh thoảng họ trêu chọc vài câu.

“Chà, Thủ khoa sang tìm vợ đấy ?”

Mạnh Duật Tu vốn da mặt mỏng, thấy thế chẳng đáp , chỉ đành xuống xe, mỉm kín đáo gật đầu chào dắt bộ về phía nhà họ Hàn. Hôm nay Hàn Hồng đang buôn chuyện đầu làng, thấy gọi: “Hàn Hồng ơi, em rể ông đến kìa!”

Hàn Hồng , thấy y là hớn hở mặt, bước tới đón.

“Chào .”

“Tiểu Tu sang đấy !” Hàn Hồng mặt mày hồng hào dắt y về nhà: “Tối qua còn hỏi thằng Tiểu Thước xem hôm nay mày sang , ngờ nhắc xong thấy mặt. May mà sáng nay mua thịt trấn về.”

Mạnh Duật Tu miếng thịt tay Hàn Hồng, ngại ngùng bảo: “Anh ơi, em sang thì nhà gì ăn nấy thôi, em kén chọn .”

Câu khiến Hàn Hồng mát lòng mát , gã vui vẻ đáp: “Được , sang thì nấu nấy cho mà ăn.”

Trời sáng sớm nóng lắm, khi họ về đến nhà, Hàn Thước và Hàn Đình đang chơi hiên.

“Ối chà, sang đấy ?” Hàn Thước dậy bước tới: “Mang gì mà nhiều thế?”

Mạnh Duật Tu dựng xe, gỡ túi đào và túi bánh quy trao cho Hàn Thước. Sau đó, y lấy cái túi treo ở ghi-đông đưa cho .

“Cái gì đây?” Hàn Thước lấy bộ quần áo xem.

Hàn Hồng ghé đầu , giăng chiếc áo sơ mi trắng lên tay: “Quần áo mặc ngày cưới ? Kiểu dáng đấy chứ.” Gã ướm thử em trai gật đầu với Mạnh Duật Tu: “Mẹ chú chu đáo thật, kích cỡ khít luôn.”

Ba ngoài cửa trò chuyện một lát, Hàn Hồng bếp lo cơm trưa. Mạnh Duật Tu cũng định giúp một tay, nhưng định bước qua bậc cửa, y chợt thấy thằng nhóc Cao Vút hôm nay im lặng một cách lạ lùng.

Y cúi đầu , thấy Hàn Đình đang ngẩng mặt lên, hai cái má phúng phính phồng , chằm chằm đầy vẻ "thù địch". Mạnh Duật Tu hiểu chuyện gì, mỉm định véo má nó một cái . y nhấc chân, hai bàn tay nhỏ xíu chặn lấy chân y. Hàn Đình lấy hết sức bình sinh, miệng gầm gừ như một con thú nhỏ đang giận dữ.

Hàn Thước thấy thì dở dở , xách nách lôi thằng bé lên: “Thôi mà, vẫn còn dỗi ? Thật sự cho Tiểu Mạnh nhà ?”

nhấc bổng lên, hai cái chân ngắn cũn của Hàn Đình vẫn ngừng đạp loạn xạ trong trung.

“Có chuyện gì thế?” Mạnh Duật Tu ngơ ngác.

Hàn Hồng đang dọn dẹp trong bếp, ngoái đầu bảo: “Tại tối qua lỡ miệng chú út nó ở nhà nữa mà sang nhà mày ở, thế là nó dỗi từ sáng đến giờ đấy, ha ha ha.”

Hàn Đình thấy thế càng tức hơn, đạp mạnh đến mức Hàn Thước suýt giữ nổi.

“Đừng quậy nữa, con kìa, cứ như con bọ chét , chú sắp giữ con !”

Mạnh Duật Tu khá lúng túng, y dỗ trẻ con thế nào, nhưng vẫn đón lấy thằng bé từ tay Hàn Thước, kiên nhẫn bảo: “Cao Vút ngoan, dẫn con cửa hàng tạp hóa mua nước ngọt nhé?”

Nghe đến nước ngọt, Hàn Đình bớt giãy dụa, nhưng môi vẫn trễ lầm bầm. Hàn Thước thấy cũng dỗ thêm: “Nghe thấy ? Anh Tiểu Mạnh dẫn con mua nước ngọt kìa.”

Thằng bé nhíu đôi lông mày nhỏ, vẻ mặt thèm thuồng đề phòng.

“Có gì mà buồn chứ?” Hàn Thước xoa đầu nó: “Thôn Tây Kiều gần xịt mà, con thích thì lúc nào sang cũng . Chẳng con bảo thích cái sân nhà Tiểu Mạnh ? Sau ngày nào con sang chơi cũng hết.”

Lúc Hàn Đình mới chịu gật đầu. Đợi khi Mạnh Duật Tu dắt nó mua nước ngọt về, cái thằng bé " Tiểu Mạnh" ngắn, " Tiểu Mạnh" dài, cứ quấn quýt quanh chân y rời.

Giữa trưa hè nóng nực, Hàn Hồng chuẩn một bữa cơm đơn giản nhưng thanh đạm, ngoài bát thịt kho tàu thì là rau xanh tươi rói. Gã giục Mạnh Duật Tu xuống ăn, bật chiếc quạt điện cây. Gió mát từ chiếc quạt xoay đều lan tỏa khắp mâm cơm.

Thế nhưng Hàn Thước chẳng tâm trạng nào mà ăn uống. Trước đây, chuyện một đàn ông như nghén khiến vô cùng hổ, nào buồn nôn cũng cố lén lút tránh mặt . giờ đây, tần suất nôn mửa tăng lên, chính cũng chấp nhận thực tại , nên thấy bát thịt kho đầy mỡ bàn, thản nhiên vỗ n.g.ự.c nôn khan mặt Hàn Hồng.

Thấy Hàn Thước dậy trong phòng để át cảm giác buồn nôn, Mạnh Duật Tu cũng vội buông đũa, lấy một quả đào trong rổ mang chum nước rửa sạch.

“Cậu ăn miếng đào .”

Cắn một miếng đào mọng nước, ngọt lịm, Hàn Thước mới thấy dày êm hơn một chút.

“Có cần nấu bát canh suông cho dễ ăn ?” Hàn Hồng hỏi.

Hàn Thước xua tay: “Thôi ạ, giờ em nuốt nổi gì , để lát nữa .” Nói , bảo Mạnh Duật Tu cứ tiếp tục ăn cơm.

Mạnh Duật Tu lo lắng một lúc mới bàn ăn. Cuối cùng, Hàn Thước cũng chẳng ăn gì, chỉ ăn vài quả đào là xong bữa.

Sau bữa trưa, Hàn Hồng việc ngoài, trong nhà chỉ còn hai và thằng bé. Hàn Thước và Hàn Đình thường thói quen ngủ trưa. Tầng hai nóng như lò thiêu, nên Hàn Hồng trải một chiếc chiếu tầng một cho mát. vì em trai đang mang thai, gã cho chiếu mà kiếm một chiếc ghế mây dài.

Hàn Thước ghế mây, Mạnh Duật Tu và Hàn Đình chiếu chuyện phiếm. Giờ đây cơ thể cứ hễ đặt lưng xuống là mệt rũ, họ vài câu là lúc nào .

Khi tỉnh dậy, thấy Mạnh Duật Tu kê một chiếc ghế bên cạnh từ bao giờ, cứ thế lặng lẽ ngủ.

“?” Hàn Thước thằng cháu vẫn đang ngủ say chiếu, hỏi: “Cậu ngủ trưa ?”

“Tôi buồn ngủ.”

“Thế gọi dậy? Ngồi một chán ?”

“Thấy ngủ ngon quá.” Mạnh Duật Tu đáp.

Hàn Thước gật đầu, nhíu mày dậy. Mạnh Duật Tu hiểu ý ngay, liền dìu cửa. Kể từ khi mang thai, nào ngủ dậy cũng phản ứng mạnh. Quả nhiên, cửa, Hàn Thước chống tay đầu gối nôn thốc nôn tháo.

Giữa trưa nắng gắt, tiếng ve kêu râm ran nhức óc, Hàn Thước nôn đến mức hoa cả mắt mới dịu . Mạnh Duật Tu chẳng thể chịu đựng , chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng cho , nhanh chóng lấy chậu nước sạch cho rửa mặt cho tỉnh táo.

Rửa mặt xong, Hàn Thước ghế , Mạnh Duật Tu hỏi: “Cậu đói ? Để kiếm gì cho ăn nhé?”

“Rửa cho quả đào nữa .” Hàn Thước uể oải xua tay.

Mạnh Duật Tu lập tức rửa đào mang cho . Ăn xong, Hàn Thước thấy tỉnh táo hơn nhiều. Hắn hỏi: “Này, hôm bảo ba bốn tháng thì triệu chứng nghén sẽ giảm bớt đúng ?”

Mạnh Duật Tu gật đầu: “Chắc là .”

Hàn Thước nhẩm tính, hôm nay là 29 tháng Bảy, hai tháng rưỡi , cứ tính là bốn tháng , là chỉ cần cố gắng thêm một tháng rưỡi nữa. Cái chứng nghén c.h.ế.t tiệt sắp khiến kiệt sức mất .

Ban đầu còn định kỳ nghỉ hè sẽ cùng Mạnh Duật Tu lên huyện làm thêm, nhưng giờ thì , đừng làm, ngay cả việc nhúc nhích cái thôi cũng thấy hụt . Nghĩ đến việc Hàn Hồng tốn bao nhiêu tiền lo đám cưới cho , Hàn Thước càng nôn nóng. Hắn hất cằm bảo Mạnh Duật Tu: “Đợi khi nào ngợm định, lúc đại học chúng xem làm ăn gì nhé?”

Giấy báo trúng tuyển của cả hai gửi đến từ đầu tháng Bảy. Mạnh Duật Tu đỗ trường Đại học Tân Hoa danh giá nhất thời bấy giờ, còn Hàn Thước cũng toại nguyện đỗ Đại học Hòa Thành. Cả hai gia đình đều thở phào nhẹ nhõm khi hai trường đều ở thành phố Hòa Thành.

Tuy nhiên, lòng Hàn Thước vẫn đầy lo lắng. Vốn dĩ chỉ định thi đại học cho trai vui lòng, ai ngờ giờ đây học từ đầu. Hôm nhận giấy báo, rầu rĩ hỏi Hàn Hồng: “Đến lúc đó em vác cái bụng to tướng học ?”

Hàn Hồng : “Có ? Anh sinh viên còn dắt cả con học nữa cơ mà.”

“...” Hàn Thước cạn lời, dám tưởng tượng cảnh vác cái bụng to như cái trống, lạch bạch như con vịt đến trường.

Mạnh Duật Tu suy nghĩ một lát : “Tháng Chín khai giảng, ý bố khi cưới xong, chúng sẽ sang đó nửa tháng để tìm nhà thuê. Đợi chuyện định hãy tính chuyện buôn bán, chứ sợ sức khỏe chịu nổi.”

Hàn Thước gật đầu, giờ cũng chỉ tính . Cái hình , sáng nôn, tối nôn, bữa ăn nôn, bữa ăn cũng nôn, thậm chí chẳng vì lý do gì cũng nôn.

Hai tiếp tục bàn về chuyện khách mời đám cưới. Mạnh Duật Tu cho y rủ Trứng Vịt Bắc Thảo và Đậu Hũ sang sớm hơn để phụ giúp. Hàn Thước hiểu ý ngay, mắng: “Mẹ kiếp, gọi hai đứa nó sang làm phù rể cho đấy ?”

Mạnh Duật Tu mím môi .

“Thế còn ? Cậu gọi ai làm phù rể?”

“Tôi gọi Cao Trạch với thằng bạn cùng bàn là Trần Tùng Tùng.”

“Cậu chuẩn chu đáo gớm.” Hàn Thước hừ hừ nhạt, đó nhắm mắt tiếp tục nghỉ ngơi.

Mạnh Duật Tu vặn nhỏ quạt, để gió hiu hiu thổi về phía Hàn Thước. Y lặng lẽ gương mặt . Có khoảnh khắc y chợt thấy Hàn Thước dường như khác . Vẫn gương mặt , trẻ trung, tràn đầy sức sống, đôi mày toát lên vẻ phóng khoáng, đôi khi mỉm mang chút vẻ bất cần, lười biếng, nhưng Mạnh Duật Tu cảm nhận dường như thêm một điều gì đó. Y diễn tả , lẽ vì m.a.n.g t.h.a.i nên Hàn Thước thêm chút vẻ mệt mỏi, và sự mệt mỏi trong mắt y biến thành một vẻ yếu đuối khiến y càng che chở mãnh liệt hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/do-ma-om-mau-day-sinh-con-cho-toi/chuong-55.html.]

Chiếc quạt máy xoay đều từng nhịp chậm rãi, phát tiếng kêu cọc cạch khô khốc trong căn phòng yên tĩnh. Ánh mắt Mạnh Duật Tu từ gương mặt Hàn Thước từ từ dời xuống phần bụng đang mặc chiếc áo may ô, ánh mắt bỗng trở nên dịu dàng lạ thường.

Trưa hè oi bức, Hàn Thước chỉ mặc một chiếc quần đùi rộng đến đầu gối. Khi ánh mắt y tiếp tục dời xuống đôi chân dài thẳng tắp, săn chắc, đặc biệt là khi gió quạt thổi làm ống quần phất phơ, để lộ những mảng sáng tối nơi bắp đùi, thở của Mạnh Duật Tu bỗng trở nên dồn dập.

Đã lâu lắm y chạm Hàn Thước. Dù chuyện cưới xin định hơn một tháng, nhưng ngày thường hoặc là bận rộn sang , hoặc sang thì Hàn Hồng ở đó, nên hai đứa gần như chẳng cơ hội nắm tay .

Nay hiếm khi Hàn Hồng vắng nhà, Mạnh Duật Tu chằm chằm một lúc kìm , lén lút đưa ngón tay khẽ chạm vùng da ấm nóng nơi cổ Hàn Thước.

Hàn Thước lập tức mở mắt. Hắn liếc gương mặt đỏ bừng và ánh mắt rực cháy của đối phương là hiểu ngay vấn đề. Hắn khỏi nhe răng trêu chọc: “Định giở trò gì đấy? Giữa trưa nắng nôi mà động d.ụ.c ?”

“Không .” Mạnh Duật Tu ngượng ngùng rụt tay .

“Còn bảo ?” Hàn Thước cố ý đưa mắt xuống nhướng mày: “Chậc chậc, thế mà bảo ? Đứng lên một vòng cho xem nào.”

Tình trạng của Mạnh Duật Tu quá rõ ràng, y chẳng thể chối cãi, chỉ đành đặt tay lên đùi giả vờ tự nhiên. Y lườm Hàn Thước một cái.

Thấy vẻ mặt thẹn thùng mong chờ thầm kín của đối phương, Hàn Thước nảy ý trêu chọc, đưa tay luồn trong ống quần rộng của Mạnh Duật Tu, tinh quái quan sát biểu cảm của y.

“Thế nào? Có cần dùng 'năm chị em' giúp cho thằng em của chú vui vẻ một tí ?”

Quả nhiên, cơ bắp lòng bàn tay lập tức căng cứng. Mạnh Duật Tu nhắm nghiền mắt, đôi mày nhíu chặt. Sau khi hít một thật sâu để trấn tĩnh, y liếc thằng bé đang ngủ chiếu cửa chính đang mở toang.

Y nắm lấy tay Hàn Thước, khẽ : “Thôi, lỡ về bắt gặp thì .”

“Thật sự cần ?”

Mạnh Duật Tu im lặng.

“Thế thôi .” Hàn Thước vẻ mặt "khẩu thị tâm phi" của tên nhóc , cố ý làm bộ rút tay , nhưng động tác chậm rì rập.

Mạnh Duật Tu trêu đến ngứa ngáy trong lòng, y nắm chặt cổ tay Hàn Thước, tai đỏ ửng, xích chiếc ghế gần hơn.

Hàn Thước khoái trá: “Vừa nãy còn bảo cần, thật một câu bộ c.h.ế.t chắc?”

Ánh mắt Mạnh Duật Tu ngập tràn ý , lí nhí đáp: “Thế thì... con cần.”

Hàn Thước kéo y gần, liếc Hàn Đình vẫn đang ngủ say, nháy mắt tinh quái với Mạnh Duật Tu, thì thầm: “Hì hì, để xử lý cho!”

Tuy nhiên, thời gian gấp gáp, Mạnh Duật Tu cũng chỉ kịp nếm chút ngọt ngào vì chỉ vài phút , Hàn Hồng về. Nghe thấy tiếng Hàn Hồng ngoài cửa, Hàn Thước vội vàng rụt tay , còn Mạnh Duật Tu thì hốt hoảng cuống cuồng tìm đồ che chắn.

Thấy y định bật dậy tìm đồ, Hàn Thước vội ngăn: “Đừng che, che thì thôi, che trông càng kỳ quặc hơn. Cứ im đấy .”

Nghe lời Hàn Thước, Mạnh Duật Tu đành im cứng đờ, hai chân khép chặt, đặt hai tay lên đùi.

Hàn Hồng bước nhà, thấy em rể đang lưng ghế. Gã thấy mồ hôi lấm tấm sống mũi cao của Mạnh Duật Tu.

“Tiểu Tu.” Hàn Hồng , xoay chiếc quạt về phía y: “Nhà nóng hơn nhà chú đúng ? Nhìn mặt đỏ hết cả lên kìa, để lấy khăn lau cho nhé?”

Mạnh Duật Tu vội xua tay: “Cảm ơn , cần ạ, em nóng.”

Còn Hàn Thước bên cạnh thì cứ cái vành tai ngày càng đỏ của Mạnh Duật Tu mà thầm.

Mãi đến gần bốn giờ chiều Mạnh Duật Tu mới về. Lần về, mấy ngày tới y sẽ sang nữa vì càng gần ngày cưới, việc nhà càng bề bộn. Lúc về, thấy vẻ mặt luyến tiếc của y, Hàn Thước vỗ vai dỗ dành: “Thôi cứ yên tâm ở nhà , chẳng mấy mà đến ngày gặp . Sau khi cưới ngày nào chẳng ở bên , gì mà quyến luyến. Về !”

“Cậu đợi sang đón nhé.”

“Biết , , về nhanh ! Đạp xe cẩn thận đấy.”

“Ừ.” Lúc Mạnh Duật Tu mới hớn hở đạp xe về thôn Tây Kiều.

Về đến nhà, y sốt ruột chờ đợi suốt mấy ngày ròng, cuối cùng cũng đến ngày cưới.

Trước ngày cưới một hôm, các dì và các bên nhà Mạnh đều tề tựu đông đủ để phụ giúp. Mọi dọn dẹp mỗi căn phòng thêm một lượt, đó các bà, các chị tầng một rộn ràng cắt chữ hỷ, cắt hoa giấy. Ngoài sân, cánh đàn ông chuẩn sẵn những chiếc lò lớn ngoài bãi đất trống, củi lửa chất đống, chỉ đợi ngày mai là đỏ lửa. Những hàng xóm cũng mang những chiếc chậu lớn sang, giúp rửa sạch bát đũa mượn về.

Vì dự kiến hơn hai mươi mâm khách, Mạnh Duật Tu cùng bố Mạnh mượn hơn hai mươi chiếc bàn tròn và hơn hai trăm chiếc ghế gỗ, cùng hì hục khuân vác về.

“Thầy Mạnh ơi, t.h.u.ố.c lá để ạ?”

“Mấy vò rượu xếp chỗ nào đây bác?”

Bố Mạnh tất bật điều phối, dẫn cất đồ đạc. Còn Mạnh Duật Tu thì dành cả buổi chiều để thuê xe công nông trấn. Y thuê hẳn ba chiếc. Thầy bói xem giờ xuất phát là bảy giờ sáng mai, nên y dặn các bác tài đúng sáu rưỡi mặt ở thôn Tây Kiều. Thuê xe xong, y vội vàng đến cửa hàng pháo hoa pháo trúc lấy hàng trăm bánh pháo và mấy chục hộp pháo hoa đặt .

Khi xong xuôi việc về đến nhà thì trời tối hẳn. Các nhà Mạnh Duật Tu ở gần đó nên lo xong việc đến tám chín giờ tối là về nghỉ ngơi, hẹn bốn năm giờ sáng mai sang. Còn bà ngoại và hai dì thì ở nhà nghỉ tạm một đêm.

Cơm nước xong, bắt đầu trang trí phòng cưới cho y. Những ô cửa sổ lau lau đến sáng choang. Mạnh Duật Tu bên cửa sổ, dán những chữ hỷ đỏ rực lên kính.

“Thẳng đấy.” Mẹ Mạnh căn chỉnh: “Cứ để thế mà dán, lắm.”

Dán xong cửa sổ, bà bôi hồ một tấm chữ hỷ khác đưa cho con trai dán lên cửa phòng. Bố Mạnh bê thang cho con trai leo lên treo những dải hoa giấy rực rỡ lên trần nhà. Các dì của y còn khéo tay làm một chuỗi chuông gió bằng giấy màu đang thịnh hành, treo ngay cạnh cửa sổ.

Trang trí xong trần nhà, Mạnh cùng bà ngoại và các dì bắt đầu trải giường chiếu. Dù là mùa hè nên chỉ trải một chiếc chiếu trúc mới tinh, nhưng ở đầu giường vẫn xếp chồng lên mấy tấm chăn bông sặc sỡ. Bà ngoại dặn Mạnh Duật Tu: “Tiểu Tu , đêm nay cháu sang phòng bố đất nhé, dành phòng tân hôn sạch sẽ để ngày mai đón thằng bé Tiểu Thước về.”

Giờ đừng đất, bảo Mạnh Duật Tu ngủ bờ ngủ bụi y cũng cam lòng. Xong xuôi việc, giải tán nghỉ ngơi.

Đợi hết, Mạnh Duật Tu một trong phòng, tỉ mỉ kiểm tra từng ngóc ngách. Căn phòng vốn mộc mạc đơn sơ nay ngập tràn khí vui tươi, những dải giấy màu lấp lánh ánh đèn. Y khép cửa phòng, cầu thang, nơi nào cũng thấy dán chữ hỷ đỏ rực. Đứng từ xuống, những giỏ kẹo mừng đầy ắp xếp gọn trong góc phòng khách, cạnh đó là hàng chục quả trứng gà đỏ và bánh bao nhân đậu bày thớt. Mọi vật dụng trong nhà đều đang nhắc nhở y rằng ngày mai y và Hàn Thước sẽ chính thức là của .

Mẹ Mạnh trải một chiếc chiếu cạnh giường trong phòng ngủ của ông bà cho con trai . Trước khi ngủ, bà dặn: “Tiểu Tu ngủ sớm con, mai dậy sớm đấy, bận rộn cả ngày đấy nhé.”

Mạnh Duật Tu lời.

Bố Mạnh hỏi: “Hai thằng phù rể của mày mấy giờ thì đến?”

“Dạ hơn sáu giờ ạ.”

Bố Mạnh gật đầu ngủ . Mạnh Duật Tu cũng ngủ sớm để mai còn tinh thần đón dâu. khi đèn tắt, y trằn trọc mãi chẳng thể chợp mắt. Chiếc đèn ngoài sân lẽ sẽ thắp sáng suốt mấy đêm nay. Y cứ chốc chốc nhỏm dậy xem đồng hồ, từ mười hai giờ đến tận hai ba giờ sáng, cuối cùng mới hai tiếng đồng hồ.

Đến hơn năm giờ, khi bố Mạnh thức dậy, y cũng bật dậy theo. Thấy con trai lật đật dậy khỏi giường, bố Mạnh hỏi: “Sao ngủ thêm tí nữa?”

“Con ngủ ạ.”

Bố Mạnh lắc đầu: “Nhìn cái bộ dạng thiếu tiền đồ của mày kìa.”

Mẹ Mạnh bảo: “Dậy thì vệ sinh cá nhân quần áo, nhớ ăn mặc chỉnh tề nhé.”

“Vâng ạ.” Mạnh Duật Tu xỏ dép lê chạy xuống lầu.

Bên ngoài trời vẫn còn mờ sương, khí mát lạnh tinh khiết. Mạnh Duật Tu sân, ngôi làng yên bình, nghĩ đến chỉ vài tiếng nữa thôi nơi sẽ rộn ràng tiếng pháo, lòng y khỏi nôn nao. Các đầu bếp và dân trong làng đến giúp cũng lục tục kéo tới. Thấy chú rể đang đ.á.n.h răng, họ trêu chọc: “Chà, chú rể dậy sớm thế!”

“Hì hì, tất nhiên , hôm nay cưới vợ mà, ngủ nữa!”

Mạnh Duật Tu ngậm bàn chải mà miệng vẫn ngừng , y chào hỏi các bậc tiền bối, đ.á.n.h răng đ.á.n.h răng mấy cho thật sạch. Sau đó, Mạnh giục y quần áo.

Vào phòng, y trải bộ sơ mi trắng và quần tây , cẩn thận mặc . Định bước khỏi phòng, y sực nhớ điều gì đó, liền sơ vin vạt áo trong quần cho thật chỉn chu mới xuống lầu.

Người , bạn bè đến giúp mỗi lúc một đông, chẳng mấy chốc tầng kín . Mạnh Duật Tu xuống mà lòng đầy ngượng nghịu, nhất là khi bao nhiêu ánh mắt đều đổ dồn về phía . Bà ngoại nắm lấy tay cháu, dáng cao ráo, tuấn tú của y mà khép miệng. Mẹ Mạnh hài lòng gật đầu, vẫy con trai gần: “Cái hoa cài áo , đeo ?”

Trước mặt , Mạnh Duật Tu đỏ mặt đưa đóa hoa lụa cho . Bà cẩn thận cài đóa hoa lên n.g.ự.c áo sơ mi trắng của con trai, vỗ vỗ vai y : “Đẹp lắm, đúng là dáng dấp chú rể .”

Hơn sáu giờ rưỡi, Cao Trạch và Trần Tùng Tùng mặt. Vừa thấy Mạnh Duật Tu, họ ồ lên vì y vốn cao ráo, nay ăn mặc chỉnh tề trông càng nổi bật.

“Mạnh Duật Tu!!” Cả hai bước tới: “Hôm nay ông soái quá mất!”

Mạnh Duật Tu vội bước đón bạn.

“Không ngờ ông với thằng Hàn Thước nhanh thế!”

đây họ vẫn trêu chọc hai ở trường, nhưng khi tin họ kết hôn thật, cả hai vẫn khỏi ngỡ ngàng. Điều quan trọng là chuyện tình của hai chẳng hề tăm gì, bỗng đùng một cái đòi cưới luôn. Trên đường từ huyện xuống đây, Cao Trạch và Trần Tùng Tùng vẫn thấy gì đó khó tin. khi thấy nụ thể kìm nén môi của Thủ khoa vốn lạnh lùng , họ mới thực sự tin rằng bạn cùng lớp của sắp lấy vợ thật .

Nghe Mạnh Duật Tu một câu "Vất vả cho hai ông quá", họ bỗng thấy bạn dường như gần gũi, đời thường hơn hẳn.

Cao Trạch hào hứng: “Nói gì thế, làm phù rể cho Thủ khoa thành phố là vinh hạnh của hai đứa đấy!”

Trần Tùng Tùng hỏi: “Này Mạnh Duật Tu, mấy giờ thì đón Hàn Thước?”

Mạnh Duật Tu xem đồng hồ, thứ bao nhiêu trong sáng nay rõ: “Bảy giờ, còn nửa tiếng nữa. Hai ông nhà ăn chút gì .”

“Được thôi!”

Ngoài bãi đất trống, những lò lửa lớn bắt đầu đỏ lửa. Những giúp việc hút t.h.u.ố.c tán gẫu thỉnh thoảng tiếp thêm củi. Tiếng củi nổ lách tách cùng nước nghi ngút từ các lồng hấp tạo nên một bầu khí rộn ràng, ấm cúng.

Ba chiếc xe công nông đỗ sẵn đầu thôn. Mọi xúm dán những chữ hỷ đỏ tươi lên xe, khuân pháo hoa và kẹo mừng lên. sáu giờ năm mươi, thầy bói bắt đầu giục lên xe. Cả đoàn đón dâu bỗng chốc trở nên hối hả, nhịp điệu nhanh dần lên khiến tim Mạnh Duật Tu cũng đập thình thịch.

“Nhanh lên! Chú rể chiếc xe đầu tiên nhé!”

Teela - Đam Mỹ Daily

Mạnh Duật Tu cùng Cao Trạch và Trần Tùng Tùng bước lên chiếc xe đầu tiên sự chứng kiến của dân làng. Vừa định trèo lên, Mạnh hớt hải chạy tới nhét tay con trai một vật.

“Ối giời ơi! Mải quá suýt nữa thì quên đưa cái cho con!”

Mạnh Duật Tu xuống, đó là một bó hoa lụa đỏ thắm rực rỡ. Vừa nhận hoa xong, bố Mạnh từ phía cũng nhảy xuống, nhét thêm một túi đồ nữa.

“Sang đến thôn Tiểu Thạch thì phát kẹo cho dân làng nhé, trong cả bao lì xì, nhớ đưa cho thằng Cao Vút nữa!”

“Vâng, con ạ.” Mạnh Duật Tu một tay cầm hoa, một tay xách túi, trong bầu khí náo nhiệt , ngay cả đầu ngón tay của y cũng run nhè nhẹ vì hồi hộp.

Thầy bói chiếc xe thứ hai, mắt dán chặt đồng hồ canh giờ. bảy giờ chuẩn khứa, ông cất giọng hô vang: “Đến giờ , đón dâu thôi!!!”

Vừa dứt lời, những đàn ông chờ ở ngã ba đường liền châm lửa những băng pháo đỏ rực. Tiếng pháo nổ giòn giã xen lẫn những mảnh giấy đỏ bay rợp trời, đoàn xe công nông bắt đầu lăn bánh rời khỏi thôn Tây Kiều.

Loading...