Đồ Ma Ốm, Mau Dậy Sinh Con Cho Tôi! - Chương 26
Cập nhật lúc: 2026-03-20 13:30:10
Lượt xem: 58
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau giờ tan học buổi trưa, Hàn Thước phát hiện một điều: Mạnh Duật Tu hình như đang tâm trạng . Thực tế mà , từ lúc Hắn đề cập đến nhiệm vụ thứ hai, y chẳng lúc nào vui vẻ, nhưng hôm nay xem chừng tình hình còn nghiêm trọng hơn nhiều.
Bình thường Mạnh Duật Tu thích Hắn cứ mười phút chơi chạy sang lớp 1, nhưng buổi sớm buổi trưa ăn cơm cùng thì y tuy mặt lạnh nhưng cũng ý kiến gì. Thế mà hôm nay Hàn Thước mò sang, kịp há mồm, đôi mắt hẹp dài của Mạnh Duật Tu b.ắ.n sang những tia sắc lẹm, khiến Hắn lạnh sống lưng. Hắn tự hỏi sáng giờ đắc tội gì y nhỉ?
Đến lúc Hắn hỏi y làm , Mạnh Duật Tu chỉ nhếch mép lạnh một tiếng “Hừ” đầy súc tích. Hàn Thước càng hoang mang hơn, suốt quãng đường xuống nhà ăn, Hắn rà soát bộ những việc xảy mấy ngày qua trong đầu.
Chẳng lẽ ý định kéo nó lên giường "làm" bảy hiệp đêm sinh nhật nó tâm ?
Thời ở nhà ăn, cơm của mỗi lớp đặt trong một chiếc khung sắt lớn, chứa vài chục cái cặp lồng. Đến giờ cơm, các bác nhà bếp mở lò hấp khiêng khung sắt ngoài, học sinh cứ thế theo thứ tự lớp mà tìm cơm của .
Vừa đến nơi, việc đầu tiên của Hàn Thước là tìm cặp lồng cho Mạnh Duật Tu. Thấy y cũng đang cúi xuống định lấy, Hắn vội ngăn , ân cần bảo: “Để tìm cho, đừng động kẻo bỏng.”
Ngày thường Mạnh Duật Tu cùng lắm là im lặng hoặc bảo cần, nhưng hôm nay y chằm chằm Hắn, gằn giọng: “Cậu cần cố tình nịnh bợ như thế.”
“...” Nghe giọng điệu châm chọc của đối phương, Hàn Thước thực sự hiểu mô tê gì.
Này bạn, nịnh bợ ngày một ngày hai , hôm nay như ăn t.h.u.ố.c s.ú.n.g thế?
Mạnh Duật Tu thêm câu thứ hai, y tìm thấy cặp lồng của , lấy sang lò hấp khác lấy cái cốc tráng men đựng thức ăn, đó thẳng ngoài ăn.
Mặc dù hôm nay Mạnh Duật Tu cứ như chập mạch, nổi cáu vô cớ, nhưng khi Hàn Thước bưng cơm chạy cạnh ăn cùng, tự nhiên gắp mấy miếng thịt trong cốc của y bỏ bát , y chẳng gì.
Hàn Thước lùa cơm bí mật quan sát sắc mặt y. Hắn bắt đầu thấy hối hận vì thời đại học chỉ mải mê chơi game mà yêu đương, dẫn đến việc thiếu kinh nghiệm trầm trọng, quan sát mãi mà chẳng đoán nổi đối phương đang ở trạng thái gì.
Cuối cùng, Hắn chỉ thể hỏi một câu kinh điển của hội thẳng nam: “Hôm nay thấy vui ?”
Mà Mạnh Duật Tu cũng đáp bằng một câu kinh điển kém của hội con gái nắng mưa thất thường: “Không .”
“Không mà hôm nay cứ kỳ kỳ quái quái thế?”
Sau đó Mạnh Duật Tu im bặt, làm Hàn Thước nghẹn đến mức phát điên. Hắn suy nghĩ một hồi dùng thìa múc một miếng đậu hũ nhồi thịt từ trong cốc tráng men của bỏ sang bát Mạnh Duật Tu. Cũng may tuần thức ăn Hàn Hồng chuẩn khá tươm tất, bảo là sắp đến sinh nhật Hắn, thêm trời lạnh đồ ăn khó hỏng nên mới làm cho một cốc đậu hũ nhồi thịt hầm thật ngon, nếu Hắn cũng chẳng gì mà đem dỗ dành.
Mạnh Duật Tu theo phản xạ múc miếng đậu trả bát Hắn: “Tôi ăn.”
“Đừng mà.” Hàn Thước múc trả về: “Ngày nào cũng ăn chực của , cũng cho cơ hội thể hiện chút chứ?”
Lần Mạnh Duật Tu trả miếng đậu nữa. Y im lặng Hắn một lúc, buông một câu đầy mùi hờn dỗi: “Nếu vì làm nhiệm vụ, chắc chắn sẽ đối với như thế.”
Mẹ kiếp! Thì rõ là thế còn gì! Hàn Thước nghĩ , câu đúng mà cũng đúng. Hắn đối với y, nhiệm vụ chiếm bảy phần, nhưng ba phần còn Hắn dám thề là thật lòng thật , vụ lợi.
Thế là Hàn Thước tặc lưỡi, tuôn một tràng giáo huấn kiểu "tra nam": “Sao cứ suy nghĩ lung tung thế nhỉ? Trong mắt là loại chỉ nghĩ đến chuyện thôi ? Tôi bảo , đối xử với vì là . Kể cả làm nhiệm vụ với , vẫn sẽ đối với như . Tôi ở thế giới là thiết nhất với trai và cháu trai mà. Thôi bỏ , dù gì cũng chẳng tin .”
Thực Hàn Thước chỉ nhặt đại mấy câu bùi tai để thôi, ngờ xong, sắc mặt Mạnh Duật Tu dịu hẳn, cái khóe miệng đang căng thẳng cũng dãn .
Thấy biến chuyển, Hàn Thước liền dỗ y nếm thử miếng đậu. Thấy y c.ắ.n một miếng, Hắn vội hỏi: “Thế nào? Ngon ?”
Mạnh Duật Tu liếc Hắn một cái, lí nhí đáp: “Ừm.”
Hàn Thước mừng rỡ, đang định đẩy cái cốc tráng men giữa cho y ăn thêm thì bỗng thấy tiếng gọi tên .
“Hàn Thước!”
Cả hai cùng đầu , thấy Cao Trạch đang hớn hở bưng cơm tới. Cái khóe miệng mới nhếch lên của Mạnh Duật Tu ngay lập tức sụp xuống.
Cái kiểu bạn bè mới quen bao giờ cũng nhiệt tình, Cao Trạch chơi bóng với Hàn Thước mấy ngày đến mức hận thể lúc nào cũng dính lấy . Nó vẫy tay chào Mạnh Duật Tu một cái bắt đầu sang "tám" chuyện với Hàn Thước.
“Ông ăn món gì đấy?” Cao Trạch thò đầu cốc thức ăn của Hắn.
“Đậu hũ nhồi, đây, cho ông một miếng.” Hàn Thước hào phóng múc một miếng cho bạn.
Cao Trạch tít mắt, ngoạm một cái hết sạch, cũng dùng thìa múc thức ăn từ bát bỏ sang cho Hàn Thước: “Tao mang măng khô kho thịt, món hầm hầm ăn bắt cơm lắm.”
“Ngon đấy chứ!”
“Tất nhiên, tao nấu ăn đỉnh nhất vùng, hôm nào bảo bà làm món khác tao mang cho mà nếm.”
“Được luôn!”
Mạnh Duật Tu bên cạnh lạnh lùng hai thảo luận từ món ăn đến kỹ thuật úp rổ. Nhìn vẻ mặt hớn hở, hào hứng của Hàn Thước khi chuyện bóng bánh, lồng n.g.ự.c y bỗng nghẹn đắng.
Thực ở tuổi , chỉ cần chen một câu là thể nhập hội ngay, nhưng Mạnh Duật Tu . Y chỉ cầm cái cặp lồng trong tay mà đập thẳng đầu Cao Trạch. vì là giáo dục, y chỉ thể hít thở sâu, cố gắng giữ bình tĩnh.
tiếng hỉ hả của Hàn Thước và Cao Trạch cứ rót tai khiến y nuốt trôi miếng cơm nào. Khi thấy Cao Trạch gắp một đống thịt bát Hàn Thước, sự giáo d.ụ.c của y coi như sụp đổ .
Giờ phút , y chỉ túm lấy tai Hàn Thước mà hét màng nhĩ: “Tại ăn đồ của khác?!”
“Sao cái miệng thèm thuồng thế hả?!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/do-ma-om-mau-day-sinh-con-cho-toi/chuong-26.html.]
“Cậu là kẻ ăn mày ?!”
Mạnh Duật Tu phát hỏa, đặc biệt là khi thấy trong bát Hàn Thước thịt của thịt kho của Cao Trạch, mà Hắn bỏ qua miếng thịt của y để múc miếng của Cao Trạch. Cơn giận xộc thẳng lên đại não, y nghĩ ngợi gì, vung thìa múc sạch chỗ thịt của trong bát Hàn Thước trả về cốc.
Hàn Thước ngẩn : “Cậu làm gì đấy?”
Mạnh Duật Tu lạnh lùng đáp: “Dù cũng chẳng ăn.”
“Ơ bảo ăn ...” Hàn Thước kịp dứt lời thì y “cạch” một cái đậy nắp cốc , đậy cả nắp cặp lồng, ngoắt khỏi nhà ăn.
“...”
“...”
Hàn Thước và Cao Trạch ngơ ngác.
Cao Trạch: “Nó thế?”
“Tao cũng chẳng ...” Hàn Thước nhíu mày bóng lưng Mạnh Duật Tu mất hút cửa, cúi cái bát.
Cái kiểu gì thế ? Đã cho còn đòi là ?
Hàn Thước thấy gì đó , còn tâm trí tán gẫu nữa, Hắn vội vàng lùa nốt chỗ cơm chạy về phía khu giảng đường. Chạy nửa đường thì thấy Mạnh Duật Tu đang ngược phía .
Hắn định hỏi ăn no , tự nhiên bỏ , thì thấy y móc từ trong túi thứ gì đó ấn mạnh lòng bàn tay Hắn. Hàn Thước xuống, là hai tờ giấy thư.
“Cái gì đây?” Hắn nhíu mày mở xem.
“Mang về .” Mạnh Duật Tu giọng lạnh băng.
Teela - Đam Mỹ Daily
Lúc Hàn Thước mới nhớ , hai tờ giấy là thư tình của lớp trưởng Tưởng Tiểu Văn nhờ Hắn đưa hộ.
Hàn Thước sững : “Hả? Mang về á? Thứ mà cũng mang về ?”
Nói thật, bảo trả thì Hắn ngại lắm, dù Hắn cũng chép bài tập toán của Tưởng Tiểu Văn cả tháng nay . Hắn hỏi: “Thế trả về thì cũng lý do chứ?”
Mạnh Duật Tu: “Không lý do gì hết.”
Hàn Thước khó xử: “Người cũng tốn công tốn sức, thật lòng thật mà. Bảo lý do thì gạt quá.”
Mạnh Duật Tu chằm chằm mặt Hàn Thước, hình ảnh ở nhà ăn hiện lên khiến y bực dọc : “Tôi nó thấy ngứa mắt, ?”
Hàn Thước gì nữa đây? Dù đống thư tình cũng chẳng liên quan đến Hắn. Hắn đút thư túi: “Thôi .”
khi Hắn định tìm Tưởng Tiểu Văn để trả thư, Mạnh Duật Tu buông một câu đầy ám phía :
“Nếu ở bên cạnh thì đừng mà núi trông núi nọ.”
Hàn Thước đầu , ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc y.
Ý gì đây? Nói cho đấy ?
Hàn Thước ngẫm nghĩ một hồi, bỗng nhiên đại não thông suốt. Mẹ nó! Chẳng lẽ thằng nhóc vì làm bạn giường của nên mới từ chối Tưởng Tiểu Văn để giữ trong sạch?
Trời đất, ngờ trẻ tuổi mà phong kiến thế, còn vì mà thủ tiết nam nhi ?
Nghĩ đến đây, mắt Hàn Thước sáng rực lên, Hắn vui vẻ : “Được ! Trả là đúng, trả là lắm!”
Hắn hề rằng, câu đó của , khi Hắn hớn hở chạy tìm Tưởng Tiểu Văn thì mặt Mạnh Duật Tu đen như nhọ nồi.
Hàn Thước về đến lớp 7, thẳng đến chỗ Tưởng Tiểu Văn. Cậu đang mải sách, cạnh. Hàn Thước vỗ vai nó: “Đừng nữa, ông cái .”
Tưởng Tiểu Văn ngẩng đầu, thấy là Hàn Thước liền bỏ sách xuống. Hắn móc hai tờ giấy trong túi đưa cho nó.
“Đây là...” Tưởng Tiểu Văn tờ giấy, nhất thời phản ứng kịp.
Hàn Thước hất hàm: “Mạnh Duật Tu bảo tao trả cho ông đấy.”
Tưởng Tiểu Văn nhận lấy, thấy đúng là thư tình thì mặt mếu máo như sắp . Nó hỏi: “Cậu gì ?”
Nhìn bộ dạng đáng thương của nó, nghĩ đến việc Mạnh Duật Tu vì mà từ chối, Hàn Thước cũng thấy mủi lòng. Hắn vỗ nhẹ lên vai Tưởng Tiểu Văn: “Thôi ông đừng thì hơn, xong đau lòng lắm.”
Tưởng Tiểu Văn môi run rẩy: “... tại một tháng trời mới trả ?”
Hàn Thước thở dài thườn thượt, nghĩ bụng: Hỡi tên cận thị ơi, vì một tháng nữa nam thần của ông sẽ tao lôi lên giường .
“Tiểu Văn , ông mau sớm tìm khác hơn , nó đáng .”