Đồ Ma Ốm, Mau Dậy Sinh Con Cho Tôi! - Chương 25
Cập nhật lúc: 2026-03-20 13:29:57
Lượt xem: 59
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáu giờ sáng một ngày cuối thu, bên ngoài trời vẫn tối mịt. Thế nhưng khi tiếng chuông báo thức đầu tiên vang lên trong phòng ký túc xá, Hàn Thước mở choàng mắt.
Đối với một hiện đại xuyên về đầu những năm 90, điều khó thích nghi nhất gì khác ngoài cái nóng hầm cập của mùa hè và cái rét cắt da cắt thịt của mùa đông. Bởi lẽ mùa hè điều hòa, mùa đông chẳng lò sưởi. Gần cuối tháng 11, nhiệt độ ngoài trời chỉ còn vài độ C.
Trong phòng ngủ, thường thì đợi đến tiếng chuông thứ hai mới chịu rời giường, Hàn Thước lúc cũng thế, nhưng giờ thì khác. Nếu dậy sớm, xuống căng tin sẽ còn nước nóng để lấy.
Cả đám san sát chiếc giường phản lớn, trong chăn còn chút ấm, nhưng để rời giường mặc quần áo thực sự cần một ý chí thép. Hàn Thước vơ lấy bộ áo bông và quần dài để chăn, nhét tọt trong ổ chăn, dùng hai chân kẹp chặt cọ xát liên tục cho quần áo ấm lên, đó mới tranh thủ nhiệt ít ỏi đó mà mặc .
Mặc xong, Hắn bò xuống giường, là đầu tiên giật dây bóng đèn. Ánh sáng lóe lên, cả phòng rộ lên tiếng than vãn.
“Ai mà dậy sớm thế ?” Một tên giường tầng một thò đầu khỏi chăn, dụi mắt rõ lầm bầm: “Hàn Thước, dạo mày phát điên ? Sao ngày nào cũng dậy sớm thế?”
“Tiếng chuông thứ nhất vang lên , còn ngủ nghê cái nỗi gì!” Hàn Thước thắt xong dây giày, lôi cái ca men màu đỏ giá rửa mặt , mở cửa phòng rảo bước nhanh về phía nhà ăn.
Trời đất vẫn một màu đen kịt. Muốn đến nhà ăn băng qua sân vận động. Khoảnh khắc bước khỏi ký túc xá, dù gió nhưng cái khí buốt giá buổi sớm vẫn len lỏi qua lớp áo bông, Hàn Thước cảm thấy da mặt đau râm ran như kim châm, Hắn run cầm cập tiến nhà ăn.
Sáng sớm thế mà nhà ăn vài học sinh tự giác ăn sáng, Hàn Thước xách theo ca men thẳng trong. Phòng nồi ấm áp hơn hẳn, ánh đèn mờ ảo là từng làn nước trắng xóa bốc lên.
Hàn Thước đợi bạn học phía lấy xong nước, liền rút nút gỗ , hứng đầy một bình nước nóng xách về khu ký túc xá. Tuy nhiên, Hắn về phòng mà rẽ một phòng khác cùng tầng.
Khi Hắn , vài ở giường tầng một dậy, còn ở phía giường cạnh cửa sổ, Mạnh Duật Tu đang loay hoay tròng cái áo len cổ.
Đợi khi Mạnh Duật Tu chui đầu khỏi áo, Hàn Thước liền nhe răng với y. y cứ như thấy Hắn, lạnh lùng tiếp tục mặc quần.
Lần xem khó dỗ thật. Từ hôm rời nhà Mạnh Duật Tu đến nay nửa tháng trôi qua. Lúc đầu Hàn Thước cứ ngỡ chỉ cần giở chiêu cũ, ngày ngày chạy sang lớp 1 năn nỉ ỉ ôi, mua ít đồ ăn vặt là Mạnh Duật Tu sẽ xuôi lòng. , dù Hắn kiên trì lấy nước nóng hộ suốt nửa tháng cũng chẳng ăn thua.
Đám bạn cùng phòng của Mạnh Duật Tu quá quen mặt Hàn Thước, chẳng cần , chỉ tiếng động là Hắn tới. Mấy đứa nghịch ngợm bắt đầu trêu chọc y:
“Mạnh Duật Tu, 'vợ nhỏ' của tới kìa?”
“Lại đến đưa nước nóng cho 'chồng' đấy ?”
“Hàn Thước, ngày nào mày cũng dậy sớm hầu hạ 'chồng' như thế, thấy mệt ?”
Mạnh Duật Tu mà đau hết cả đầu, còn Hàn Thước thì hớn hở. Hắn chẳng thèm phản bác, dù Hắn cũng là đứa tùy tiện, chỉ cần hống thì ai là “vợ” ai là “chồng” danh nghĩa chẳng quan trọng, cái đó là chuyện riêng giường của hai .
Thế là Hắn mặt dày với mấy đứa : “Mệt gì mà mệt, tao giặt cả quần lót cho 'chồng' tao thì tao cũng vui, ha ha ha!”
Dứt lời, cả phòng ồ lên, chỉ Mạnh Duật Tu giường, nghiến răng trừng mắt Hắn. Hàn Thước thầm c.h.ử.i trong lòng: Cái mà khó chiều thế ? Gọi là vợ thì giận, gọi là chồng cũng chẳng vui.
Dù , Hàn Thước vẫn tự nhủ bao dung cho “bạn giường” tương lai một chút. Hắn quen chân quen tay tìm đến giá rửa mặt, lấy chậu và cốc đ.á.n.h răng của Mạnh Duật Tu , rót đầy nước nóng vỗ vỗ chăn của y.
“Mau xuống xỏ giày , chuẩn nước ấm xong cả .”
Nghe giọng điệu cưng chiều của Hàn Thước, buổi sáng của Mạnh Duật Tu thêm phần bức bối. Đặc biệt là lúc y xuống giường định xỏ giày, Hàn Thước còn suýt chút nữa thò tay xỏ hộ, khiến y chịu nổi mà giằng co với Hắn ở cạnh giường.
“Cậu thật là...” Ngại trong phòng còn đông , Mạnh Duật Tu chỉ thể hạ thấp giọng quát: “Tôi trẻ lên ba !”
Hàn Thước hì hì: “Được , tự làm .”
Mạnh Duật Tu phát phiền lên . Rõ ràng lúc từng chút cảm động vì những hành động ấm áp của Hàn Thước, nhưng Hắn luôn cách khiến y chỉ tống khứ Hắn ngay lập tức. Y lách qua Hàn Thước, bê chậu nước vệ sinh cá nhân.
Hàn Thước cũng dám ép quá chặt. Hiện giờ ngoài lúc ăn cơm tan học mới tìm Mạnh Duật Tu, còn những lúc khác, kể cả mười phút chơi Hắn cũng sang lớp 1 nữa. Sang đó mà Mạnh Duật Tu cứ trưng bộ mặt lạnh thì Hắn cũng chán.
Giờ tự học buổi sáng, trời bên ngoài mới lờ mờ sáng. Hàn Thước trong lớp, tiếng bài râm ran bên tai nhưng mắt dán cuốn sổ nháp. Trên đó là mấy con do Hắn nguệch ngoạc .
Ngày 25 tháng 12 là sinh nhật của Mạnh Duật Tu, cũng nghĩa là chỉ còn hơn hai mươi ngày nữa là đến ngày y tròn 18 tuổi. Cứ theo đà , e là vài năm nữa cũng chẳng làm xong nhiệm vụ.
Hàn Thước lắc đầu, , tính kế khác thôi. Tốt nhất là “thịt” y đúng ngày sinh nhật. Hắn lôi hai thằng bạn là Hột Vịt Bắc Thảo và Đậu Phụ cùng Phan Hiểu Đông để tư vấn quà cáp.
Hột Vịt Bắc Thảo làm mặt quỷ : “Tặng cho Mạnh Duật Tu hả?”
Hàn Thước nhướng mày: “Ừ, ?”
Đậu Phụ thì tủm tỉm đầy ẩn ý.
Phan Hiểu Đông lên tiếng: “Tao hai đứa mày gì đó từ lâu . Theo tao thì mày nên tặng Mạnh Duật Tu một cái tát cho tỉnh , ai đời cứ để nó trưng bộ mặt thối đó với mày mãi. Làm gì kiểu mày cứ chạy theo quỵ lụy thế, đáng lẽ nó là chủ động mới đúng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/do-ma-om-mau-day-sinh-con-cho-toi/chuong-25.html.]
Hàn Thước xua tay: “Thôi , tao mà dám tát Mạnh Duật Tu thì chắc cả đời nó thèm mặt tao luôn. Thôi bớt xàm , chuyện của tao với nó chúng mày hiểu . Giờ xem nên tặng gì thì hợp?”
Hột Vịt Bắc Thảo bảo tặng bút máy, Đậu Phụ khuyên nên lên huyện mua bánh sinh nhật, nhưng Hàn Thước gạt phắt .
“Có cái gì mới mẻ hơn ? Đừng sến sẩm vật chất quá.”
Phan Hiểu Đông: “Nói thẳng là mày tiếc tiền cho nhanh.”
Hàn Thước hắc hắc : “Cái gì cũng mày thấu.”
“Vậy thì tặng khăn quàng cổ .” Phan Hiểu Đông gợi ý: “Mấy bạn nữ trong lớp tự mua len về dệt khăn tặng yêu đấy.”
“ tao dệt thế quái nào ?” Hàn Thước gãi đầu.
“Dệt khăn dễ ợt mà, lúc đó mày cứ hỏi mấy bạn nữ hoặc mấy bác nhà bếp là .”
Hàn Thước suy nghĩ một hồi, thấy ý kiến cũng . Mạnh Duật Tu đang từ chối sự quan tâm của Hắn, nếu Hắn tự tay dệt một chiếc khăn, chẳng lẽ y cảm động? Chỉ cần y mủi lòng, Hắn sẽ lôi y lên giường ngay đêm sinh nhật, làm cho bã mới thôi!
Phan Hiểu Đông là học sinh ngoại trú nên Hàn Thước nhờ nó mua len hộ.
“Hừ.” Phan Hiểu Đông miễn cưỡng: “Mua len chắc tận chợ trung tâm, nhà tao gần đấy .”
Hàn Thước: “Thì lúc nào rảnh mày tạt qua mua hộ tao một chuyến.”
“Thôi .”
Trời lạnh, trong lớp cũng yên, vả khi tặng khăn, Hàn Thước định thu một chút để tránh làm Mạnh Duật Tu thêm cáu. Thế là Hắn chơi bóng rổ cùng nhóm Phan Hiểu Đông.
Hàn Thước chơi bóng rổ cũng khá, chẳng qua từ khi xuyên qua đây mải làm nhiệm vụ nên thời gian chạm quả bóng. Phải công nhận trời lạnh mà chơi bóng rổ thì tuyệt nhất, tay chân ấm sực cả lên. Mấy nam sinh sân còn nóng đến mức lột cả áo len, chỉ mặc mỗi cái áo thu đông mỏng dính.
Sau giờ ăn trưa, chơi xong một trận, Hàn Thước bậc thềm nghỉ.
“Hàn Thước, lát tan học chơi tiếp ?”
Hắn ngẩng đầu lên, thấy một nam sinh cao ráo, mày rậm mắt to, nụ rạng rỡ đang ôm bóng tới cạnh . Người tên là Cao Trạch, học cùng lớp 1 với Mạnh Duật Tu.
Con trai với cứ chơi chung một trận bóng là ngay. Cao Trạch tính tình cởi mở, nên mấy ngày cứ hễ chuông tan học vang lên là nó chạy lên lớp 7 rủ Hàn Thước chơi bóng. Đánh vài hôm, Hàn Thước bắt đầu nghiện bóng rổ thật. Có tan học thấy Cao Trạch sang rủ, Hắn nóng lòng tự chạy sang lớp 1 tìm .
Teela - Đam Mỹ Daily
Lúc Hàn Thước sang lớp 1, Mạnh Duật Tu đang cúi đầu ôn bài thì bạn cùng bàn huých khuỷu tay.
“Này, 'vợ nhỏ' của đến tìm kìa.”
Mạnh Duật Tu ngước mắt lên, quả nhiên thấy bóng Hàn Thước ngang qua cửa sổ. Từ khi Hắn quấy rầy bằng mấy chuyện nhiệm vụ với cả gọi bằng “vợ”, y lạnh lùng cảnh cáo: “Đừng tan học là chạy sang đây, còn ôn thi, tâm trí .”
Lúc đó Hàn Thước hứa hẹn đủ điều. Thế mà mới vài ngày... Mạnh Duật Tu vô thức nhíu mày, chuẩn sẵn bộ mặt lạnh để đối phó với màn lì lợm của Hắn, nhưng nào ngờ Hàn Thước bước lớp 1 thẳng xuống góc cuối lớp.
Y bỗng khựng .
Hàn Thước lúc chỉ mải nghĩ đến chuyện chơi bóng nên quên bẵng việc liếc Mạnh Duật Tu. Hắn đến chỗ Cao Trạch, vỗ mạnh lưng nó.
“Làm gì đấy? Đi chơi bóng ?”
Cao Trạch đang giải toán, thấy Hàn Thước thì hớn hở hẳn lên: “Hàn Thước! Đợi tao tí, nốt câu cuối thôi!”
“Bận thế cơ ?” Hàn Thước bảo: “Thế mày cứ làm , tiết tao sang.”
“Ấy đừng!” Cao Trạch nắm lấy tay Hàn Thước: “Đợi tao một tẹo, xong ngay đây! Mày cứ xuống đây .”
“Thế cũng .” Hàn Thước kéo ghế cạnh đó.
Cao Trạch rào rào xong bài tập, nộp cho tổ trưởng ôm bóng, cùng Hàn Thước , bá vai bá cổ bước ngoài.
“Chuyện gì thế ?” Cậu bạn cùng bàn của Mạnh Duật Tu theo bóng hai , khoác tay lên vai y trêu chọc: “Mạnh Duật Tu, 'vợ' chạy theo khác kìa ha ha...”
“Ha...” nụ của bạn bỗng tắt lịm khi sang thấy đôi mắt đen thẳm, lạnh đến thấu xương của Mạnh Duật Tu.
Mạnh Duật Tu siết chặt cây bút trong tay, lạnh lùng hất tay bạn khỏi vai .