Tôi nghẹn .
Không sai chút nào.
Tiện thể, diễn xuất của Tô Niên thật sự tự nhiên đến mức nghi ngờ sâu sắc rằng nếu hồi đó thi Học viện Điện ảnh, giờ là ảnh đế .
Nói , vì mới chọn trường ? Vậy chẳng làm lỡ mất một đứa trẻ…
… Ấn tượng cố hữu về lão Tứ là một đứa ngoan ngoãn, ảnh hưởng đến .
… Tâm trạng phức tạp.
27
Để cho lão Tứ phát hiện nhận gì đó đúng, vẫn giữ nguyên dáng vẻ, mỗi ngày đều dẫn ăn.
Phát huy kỹ năng diễn xuất như cá gặp nước trong việc bảo vệ tài sản, tìm một cơ hội.
, vạch trần !
Động lòng thì động lòng, nhưng kẻ lừa nhỏ vẫn trừng trị!
Không ngờ cơ hội đến nhanh như .
Trường tổ chức một buổi tọa đàm, sẽ một đại gia chuyên nghiệp đến giảng về triển vọng ngành —— kiểu biến chuyên môn thành tiền, tài sản hàng trăm tỷ.
Cả bốn trong ký túc xá chúng đều , tuyệt, tuyệt diệu vô cùng.
Ngoài việc vị diễn giả trông quen mắt, thứ đều tuyệt. Ngay cả việc khi ông xong, giữa tiếng vỗ tay vang dội, mời chúng đến gặp cũng tuyệt diệu kém.
Tôi liếc Tô Niên, khẽ :
“…Không tìm chúng làm gì, chẳng lẽ trong hơn mười nghìn sinh viên tinh mắt chọn chúng , gả con gái cho ?”
Lão Đại lão Nhị ngả nghiêng.
Tô Niên cũng vài tiếng, chút gượng gạo, môi mỏng khẽ mím .
Ha ha.
Sao , vốn dĩ thích ?
Tôi đẩy Tô Niên một cái, để là đầu tiên đối diện ánh mắt của vị “ông già”.
Hai cạnh , một phiên bản thanh niên, một phiên bản trung niên.
Không cần mắt cũng liên hệ.
Lão Đại kinh ngạc: “Wow, đời hai cùng huyết thống mà giống đến , đây chính là duyên phận ? Lão Tứ, mau bái nghĩa phụ !”
Lão Nhị đẩy gọng kính, cảnh giác chờ một lúc, cho đến khi lão Nhị gọi một tiếng “chú”.
… Lại còn thấy chút an ủi là .
Ông … thật cũng già, tầm ba mươi mấy, tuổi thật chắc lớn hơn vẻ ngoài.
Ông Su mỉm lão Đại lão Nhị, lâu hơn một chút, cuối cùng mới Tô Niên, nhưng lời với chúng :
“Tô Niên thằng nhỏ bướng bỉnh, sức khỏe , tùy hứng, các cùng phòng với nó chắc vất vả .”
Lão Đại lão Nhị rõ ràng ngẩn .
Tôi đoán trong lòng họ nhất định đang gào: lão Tứ thì bướng bỉnh chỗ nào!
… con trai của đại gia bỏ nhà , tự làm gầy như bộ xương, làm thêm khắp nơi để học đại học, hành vi vốn bướng bỉnh !
Ông Tô :
“Bạn Dư Cẩn, Tiểu Niên luôn coi là thần tượng, là cha nó, cũng cảm ơn .”
Tôi gật đầu, hỏi, cũng tò mò, giữ dáng vẻ lạnh lùng lễ độ.
Quả nhiên, Tô Niên lập tức lo lắng :
“Tiểu Cẩn… , ơi, em , cố ý lừa !”
Tôi cố tình lạnh mặt, để ý.
Chỉ gật đầu với ông Tô:
“Đã ngoài trải nghiệm cuộc sống thì chắc cũng đủ , ông Tô nên sớm đưa Tô Niên về thôi.”
“… Dù ăn mấy món vỉa hè vệ sinh với cháu, đối với cũng chẳng cho sức khỏe.”
Nói xong, dứt khoát rời .
Nói thật.
Dù chỉ là diễn, nhưng nghĩ đến việc thằng nhóc lúc dạy lễ nghi nhà hàng, trong lòng chắc khinh thường thèm học, vẫn thấy tức giận.
… Cũng chút buồn. … Chỉ một chút thôi.
“Anh! Anh đừng !”
Quả nhiên Tô Niên đuổi theo, chẳng để ý đến vẻ kinh ngạc của lão Đại lão Nhị, cũng chẳng để ý đến sự bình tĩnh của ông Tô.
Chỉ là cố tình chọn hướng đông , đến khi đuổi kịp thì ở góc ngoài đại lễ đường.
Tôi liếc một vòng, xung quanh ai, .
Ngay giây tiếp theo, tay nắm chặt, cả kéo lòng.
Tô Niên hoảng hốt bất an ôm thật chặt:
“…Anh, đừng … đừng bỏ em…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dem-tien-tai-gai-tieu-len-nguoi-anh-em/10.html.]
Tim nhói lên một thoáng, lạnh giọng hỏi điều tò mò từ lâu:
“Chúng từng gặp ?”
Tô Niên khựng , vòng tay càng siết chặt.
“…Gặp .
Hồi nhỏ, em… em mấy đứa ép mặc váy, bắt một vòng phố đông , nếu sẽ công khai ở trường rằng em là kẻ biến thái thích đàn ông.
Khi đó cũng chỉ mười ba mười bốn tuổi, nhưng thật sự… lợi hại. Anh còn nhớ ? Khi tên mập em là biến thái giả gái mặt , hề chê bai mà ôm lấy em, còn tuyên bố sẽ cưới em!”
“Sau em là ai, ở lĩnh vực mà em ngu ngốc như heo thiên phú phi phàm, là thiên tài công nhận… Sau đó, em… em thích con trai, cha cho phép, nên… nên đến để theo đuổi .”
Giọng nghẹn ngào, nhưng vẫn thẳng thắn .
Có lẽ là… sợ hãi.
Tôi xót xa, nhưng vẫn động, cố gắng lục tìm ký ức mơ hồ của những năm , tìm bóng dáng Tô Niên giả gái.
Tô Niên vội vàng bổ sung:
“Em… xin … em chỉ là quá yêu , đừng… đừng bỏ em…
Anh mời em ăn cơm, nhất định là ghét em đúng ?
Nếu ghét, thể… thể đừng đuổi em … em sẽ làm gì cả…”
Cậu đáng thương vô cùng, còn cuối cùng cũng lóe sáng, nhớ đoạn ký ức , kinh ngạc:
“…Tôi nhớ , khi đó là… so với mấy tên hề ác ý bắt nạt kẻ yếu, càng thích em trai xinh dễ thương hơn…
Hơn nữa cũng ôm em… chỉ che mặt em thôi —— khi đó đang chụp ảnh.”
Đôi mắt Tô Niên sáng rực:
“, khen em xinh dễ thương!”
Tôi: “……”
C.h.ế.t tiệt, trọng điểm của vấn đề đó.
29
… thật sự dễ thương.
Tôi kiễng chân xoa mái tóc Tô Niên —— c.h.ế.t tiệt, cao thế ?! Hồi giả gái rõ ràng thấp hơn một cái đầu!
Tôi hỏi: “Cậu thích ?”
Tô Niên bất an gật đầu, như thấy đủ trang trọng, liên tục bổ sung:
“Em… em yêu ! Dư Cẩn, em yêu ! nếu thích em, em sẽ làm phiền, cứ coi em là bạn cùng phòng bình thường…”
CoolWithYou.
Quả thật, diễn xuất của Tô Niên thể làm điều đó.
Tôi giả vờ trầm ngâm.
Quả nhiên Tô Niên càng thêm căng thẳng.
Diễn xuất của thể làm , nhưng… , thấy xót.
Hơn nữa, điều thấy thấy hết : trong mắt Tô Niên là .
Cậu giống như chú ch.ó con từ nhỏ buộc dây, lớn lên thành con sói oai phong cũng vẫn sợi dây mong manh trói buộc, cẩn thận ngậm dây đưa cho —— tuy chính xác, nhưng thích cách ví .
Tôi niềm vui nỗi buồn của đều do ban, chỉ cần , thì sẽ c.h.ế.t —— ít nhất là khi còn mong như , là như thế.
Tôi vỗ tay Tô Niên:
“Đi thôi, đến phòng riêng, với em một chuyện.”
Tô Niên khựng , ngoan ngoãn buông tay, kéo —— hoặc là ngậm dây đưa cho —— thằng cao to răm rắp theo .
Trong phòng khách sạn gần trường, chỉ hiện trường phạm tội:
“Hôm đó giả say, sớm em lừa .”
Mặt Tô Niên cứng .
Cả hóa đá, trắng bệch.
Tôi tiếp tục dịu giọng:
“ mời em ăn, nuôi em lâu như , đúng là ý đồ.”
Tô Niên rõ ràng biến sắc, rực rỡ như màu.
Tôi vui sướng vô cùng, chỉ thấy Tô Niên đúng là đối tượng tình nhân tuyệt hảo, liền ngẩng cằm:
“Em hiểu ý chứ?”
Tô Niên: “!!!”
Cậu lập tức giật mạnh, trực tiếp diễn một màn xé áo, cởi trần đè xuống giường, hô vang:
“Anh! Em loại điều! Tới !”
Tôi: “???”
Khoan !
Ý mà!
Bước tiếp theo chẳng là… yêu đương ???
… Thôi thì, cũng .