Cục Cưng Đáng Thương Mang Thai Bảo Bảo Của Ông Trùm Hào Môn - Chương 68

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-15 14:19:58
Lượt xem: 504

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tại văn phòng tầng cao nhất, Phó Minh Nghĩa gập máy tính .

Bàn tay đang đặt chuột di chuyển đến cạnh chiếc hộp gấm cách đó xa.

Trong chiếc hộp kích thước xấp xỉ bàn tay là một trai nhỏ đang mặc bộ đồ hầu mèo.

Cậu chỉ lớn chừng mười centimet, làn da trắng sứ, đường nét tinh xảo như một tiểu tinh linh bước từ truyện cổ tích.

“Bé con.” Hắn khẽ gọi, giọng cố gắng hạ thấp hết mức.

Cùng với một tiếng hừ nhẹ, Ôn Đồng đang đó chậm rãi mở mắt.

Cậu dụi dụi mắt, ngơ ngác dậy.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Mất một lúc lâu mới sực nhớ chú đưa đến công ty, hơn nữa, hơn nữa còn đang mặc bộ đồ kỳ quái .

Đáng lẽ luôn lo sợ sẽ cấp của chú bắt gặp, nhưng khi ăn miếng bánh ngọt chú đút cho, hiểu ngủ , mãi đến tận lúc mới chú đ.á.n.h thức.

Cậu quỳ đó, vành tai ửng hồng, đôi tay nhỏ bé nắm chặt lấy tà váy xòe rộng của .

“Chú ơi...”

Phó Minh Nghĩa ừ một tiếng, đeo chiếc kính lúp n.g.ự.c lên.

Đó là một chiếc kính một mắt sợi xích vàng móc tai. Sau khi đeo lên, Ôn Đồng bé nhỏ phóng đại lên vài , giúp rõ hơn từng thần thái và động tác của .

Thấy vẫn còn đang hổ vì bộ quần áo , Phó Minh Nghĩa nhịn mà bật .

Hắn cẩn thận đặt Ôn Đồng lòng bàn tay . Đối với Ôn Đồng vốn nhỏ hơn cả lòng bàn tay , những ngón tay của cũng trở nên quá to lớn, dù đôi khi cố ý nhẹ tay nhưng vẫn thường làm đau.

Vài ngày , một khách hàng Pháp tặng mấy món quà, trong đó một cây bút lông ngỗng, vốn là đồ để sưu tầm, lúc đột nhiên chỗ dùng.

Phần lông vũ mềm mại ở đỉnh bút thế cho ngón tay của Phó Minh Nghĩa, chạm khẽ gò má Ôn Đồng.

Cảm giác lướt nhẹ khiến Ôn Đồng thấy ngứa, tạm thời quên sự hổ thẹn mà khúc khích lên.

Cậu lùi phía để né tránh.

Nhìn như , tâm trạng Phó Minh Nghĩa cũng trở nên vui vẻ theo. Hắn trêu chọc thêm một lát mới đưa về nhà.

Vì lo lắng Ôn Đồng ở trong hộp sẽ ngột ngạt, Phó Minh Nghĩa để đó mà vẫn đặt trong lòng bàn tay, bằng lối chuyên dụng.

Tuy nhiên, khi xuống đến hầm gửi xe, chạm mặt Trần Mục bên ngoài về.

Nhất thời cách nào che giấu, Ôn Đồng đành im bất động, giả vờ làm một bức tượng mô hình nhỏ.

Trần Mục thấy Phó Minh Nghĩa bước khỏi thang máy luôn nâng tay lên, trong lòng bàn tay dường như đang nâng niu thứ gì đó vô cùng quý giá.

Anh tò mò tiến gần, chỉ thấy một mô hình nhỏ xíu mặc bộ đồ hầu mèo. Trần Mục đang thắc mắc từ bao giờ ông chủ bắt đầu chơi đồ nhị thứ nguyên (2D), kỹ hơn thì thấy mô hình cực kỳ giống Ôn Đồng. Ngay khi Trần Mục định kỹ hơn chút nữa...

Phó Minh Nghĩa khép lòng bàn tay , che khuất tầm mắt của .

Về đến nhà, Phó Minh Nghĩa đặt Ôn Đồng phòng ngủ thì hai đứa nhỏ vây quanh lấy .

“Mẹ ba?”

“Khi nào mới về ạ?”

Phó Bảo còn nặn cả nước mắt: “Oa... con cơ...”

Ôn Đồng đang biến nhỏ nên thể để các con , Phó Minh Nghĩa đành dối rằng về nhà ông nội, vài ngày nữa mới về.

Phó Minh Nghĩa bảo: “Vài ngày nữa là sinh nhật , quà các con chuẩn cho xong ?”

Câu thành công chuyển dời sự chú ý của hai đứa nhỏ.

Sau khi tiễn chúng , Phó Minh Nghĩa khóa chặt cửa phòng ngủ.

“Bé con chú?” Ôn Đồng giường lo lắng hỏi han.

“Không , bọn trẻ chỉ là nhớ em thôi.” Phó Minh Nghĩa đặt lòng bàn tay.

“Chúng tắm .”

Kể từ khi Ôn Đồng biến nhỏ, việc Phó Minh Nghĩa thích làm nhất chính là giúp tắm rửa và đủ loại quần áo khác .

Vòi hoa sen thông thường còn phù hợp với Ôn Đồng lúc . Hắn đặc biệt đặt mua một chiếc bồn tắm kích thước tương xứng với , cùng với một loạt đồ dùng sinh hoạt mini khác như bồn cầu, sofa, ly tách... thậm chí còn mua cả một căn biệt thự tinh xảo để ngủ ban đêm.

Trước khi cởi quần áo, Ôn Đồng ngượng nghịu kéo vạt áo: “Chú ơi, em... em vệ sinh...”

Phó Minh Nghĩa : “Bồn cầu ở ngay bên cạnh đấy thôi.”

Ôn Đồng sợ cuống quýt lắc đầu, cái chằm chằm của Phó Minh Nghĩa, chậm chạp xuống bồn cầu. May mà tà váy của đủ lớn để che chắn .

vì lúc nãy chú cho uống quá nhiều nước, lượng nước tích trữ nhiều, thể rõ tiếng nước chảy. Dù Ôn Đồng rằng lúc bất kể âm thanh nào phát đối với chú cũng đều cực kỳ nhỏ bé, nhưng vẫn nhịn mà thấy hổ. Cậu bồn cầu, cố gắng hết sức để kiềm chế để phát những âm thanh khiến ái ngại.

Vậy mà chú cứ dán mắt rời, dường như việc đang làm thú vị lắm. Ôn Đồng thẹn đến mức vành tai và gương mặt đều đỏ bừng, c.ắ.n chặt lấy mu bàn tay.

Cuối cùng khi xong xuôi, rùng một cái bệt xuống bồn cầu như kiệt sức.

Rất nhanh đó, chú bế bồn tắm.

Khi Ôn Đồng tự tắm, cũng làm sạch nơi nhưng hề chi tiết đến mức . Cậu nghĩ ngày nào cũng tắm nên chẳng bao nhiêu vi khuẩn, nhưng khi để chú tắm cho khi biến nhỏ, nếu mất một tiếng đồng hồ thì đừng hòng mặc quần áo.

Lần thật hiếm thấy, chỉ mới nửa tiếng chú cầm lấy khăn bông bên cạnh.

Sau khi lau khô, Ôn Đồng theo thói quen đưa tay để Phó Minh Nghĩa giúp mặc đồ.

Dường như khi cơ thể nhỏ , năng lượng cũng vơi nhiều, mới hơn tám giờ tối mà Ôn Đồng buồn ngủ đến mức mở nổi mắt.

Mặc xong xuôi, cảm thấy lành lạnh, Ôn Đồng cứ ngỡ là do lau khô hẳn nên để ý.

Khi chú đặt lòng bàn tay đưa về phòng ngủ, chú hề đặt chiếc giường trong căn biệt thự nhỏ.

Đó là một tấm t.h.ả.m nhỏ, Phó Minh Nghĩa đặt lên đó.

“Quay lưng về phía chú.” Phó Minh Nghĩa lệnh.

Giọng điệu chút lạ lùng, nhưng Ôn Đồng để tâm, ngoan ngoãn làm theo.

“Nằm sấp xuống.”

Ôn Đồng ngẩn một lát, nhưng vẫn làm theo.

Sau khi sấp xuống, càng thấy lạnh hơn, hình như, hình như là mặc gì thì . Ôn Đồng mơ màng suy nghĩ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/cuc-cung-dang-thuong-mang-thai-bao-bao-cua-ong-trum-hao-mon/chuong-68.html.]

“Chỗ nâng cao lên.”

Cảm xúc của lông vũ chạm da thịt khiến Ôn Đồng rùng , cơn buồn ngủ tan biến sạch sành sanh. Lúc mới phát hiện đang mặc đồ ngủ, mà là... mà là bộ đồ thỏ.

... Giống hệt như loại quần áo liền để trẻ sơ sinh thuận tiện vệ sinh .

“Chú ơi...” Ôn Đồng bắt đầu căng thẳng.

Phó Minh Nghĩa hề dịu giọng dỗ dành mà chỉ lặp một nữa: “Nâng cao lên.”

Sau một lặng ngắn ngủi, Ôn Đồng đỏ bừng mặt, quỳ xuống lưng về phía Phó Minh Nghĩa. Trước đây cũng từng tư thế như , gần như trở thành quán tính, vòng eo mềm mại lập tức trũng xuống, theo đó, phần m.ô.n.g cũng nâng cao lên.

Bộ đồ thỏ lông xù bao bọc lấy những nơi khác, duy chỉ chỗ đó là lộ , và khi nâng cao lên...

Loại quần áo ...

“...” Ôn Đồng hổ thẹn đến mức .

Phó Minh Nghĩa khẽ chuyển động yết hầu.

Một bộ đồ chơi đỗi bình thường với hai chiếc tai dựng , áo và quần liền , nếu lên thì chẳng gì kỳ lạ, nhưng lúc Ôn Đồng đang thu nhỏ mặc nó quỳ sấp mắt , cứ thế phơi bày mặt ...

Phó Minh Nghĩa nén ngọn lửa trong lòng, lấy công cụ mà sắp dùng để lấp đầy Ôn Đồng —— cây bút lông ngỗng.

Phần ngòi bút thanh mảnh đối với Ôn Đồng lúc là kích cỡ thể tiếp nhận .

Cây bút lông ngỗng rửa sạch từ từ tiến gần...

“Ưm...” Ôn Đồng run rẩy.

Một cảm giác kỳ lạ, ngón tay của chú, nó cứng và lạnh lẽo.

Ôn Đồng đầu xem đó là vật gì, nhưng Phó Minh Nghĩa cho phép.

“Tự đoán thử xem.”

Một cục tuyết trắng nhỏ bé, dường như thật sự biến thành một chú thỏ, đang nâng cao m.ô.n.g để mặc cho đàn ông trêu đùa.

Và Phó Minh Nghĩa cuối cùng cũng tìm một công cụ thể thỏa mãn ngay cả khi Ôn Đồng biến nhỏ. Hắn tham luyến giày vò bằng cây bút lông ngỗng...

Lúc đối với Ôn Đồng, nơi đó vẫn mang cảm giác căng đầy. Cậu thấy , chỉ cảm thấy một vật lạnh lẽo nhiệt độ, bề mặt trơn nhẵn chút vân da nào...

Cậu dường như đoán đây là một bộ phận cơ thể chú mà là một ngoại vật... Là loại đồ chơi đó ?

Đang lúc Ôn Đồng suy nghĩ, đột nhiên lật ngược , từ tư thế quỳ sấp trở thành đối diện trực tiếp với chú. Và chính lúc , Ôn Đồng mới rõ thứ đang ở trong cơ thể là gì.

Hóa , hóa là cây bút dùng để chữ.

Cách đây lâu, Ôn Đồng còn thấy chú dùng cây bút để ký tên lên tài liệu, mà bây giờ ... Một nỗi hổ thẹn mãnh liệt dâng trào, Ôn Đồng gần như lên.

Phó Minh Nghĩa hề buông tha cho .

“Bé con, tự làm ?”

Trước căn biệt thự tinh xảo bàn, trai mặc bộ đồ thỏ gương mặt đỏ ửng như say rượu, c.ắ.n chặt môi, run rẩy nắm lấy cây bút lông ngỗng đó, dốc sức cái chằm chằm của đàn ông. Vì quá đỗi hổ thẹn, những ngón chân nhỏ xíu như hoa cúc đều co quắp , nhưng điều đó cũng làm đàn ông mủi lòng.

“Dùng sức thêm chút nữa.”

“Bé con, sức lực thế thỏa mãn em .”

...

Nước b.ắ.n , rơi tóc và cằm của Phó Minh Nghĩa, thậm chí mặt kính lúp cũng dính một hai giọt, nhưng điều đó ngăn cản thưởng thức ánh mắt của Ôn Đồng khi giải tỏa.

Cậu co giật trong yếu ớt, cây bút lông ngỗng trượt xuống thảm, phần lông vũ ướt sũng, thậm chí thấm ướt cả tấm thảm. Bản rõ ràng cũng thấy hổ thẹn và ái ngại vì bộ dạng của , cố gắng kiểm soát nhưng chuyện vẫn ngoài tầm kiểm soát của .

“Không .” Miệng thốt những lời an ủi dịu dàng nhưng ác ý tách để ngắm dấu vết đỏ rực.

Trước đây thể nếm trải bằng miệng, nhưng bây giờ thì thể làm nữa.

Lần đầu tiên Phó Minh Nghĩa cảm thấy tiếc nuối vì Ôn Đồng biến nhỏ.

Vì sợ đè trúng Ôn Đồng, buổi tối Phó Minh Nghĩa thường để ngủ trong biệt thự.

Lần Ôn Đồng ôm chặt lấy ngón tay , nức nở lắc đầu: “Chồng ơi...”

“Em ngủ ở trong đó ...” Không ngủ cùng Phó Minh Nghĩa khiến thấy thiếu an .

“Vậy thì chúng ngủ ở trong đó nữa.” Phó Minh Nghĩa ôn hòa mỉm .

Hắn đặt tay lên gối, Ôn Đồng cũng lên gối của .

“Chú ơi, em biến thành thế , chú bỏ rơi em ?” Ôn Đồng lo lắng hỏi.

“Nhỏ quá .” Phó Minh Nghĩa cố ý trêu .

“Chú... chú sẽ vứt bỏ em ?” Ôn Đồng trông thật đáng thương.

Phó Minh Nghĩa .

“Đừng, đừng vứt bỏ em mà chú...”

Phó Minh Nghĩa khẽ: “Đồ ngốc, chú nỡ vứt bỏ em . Cho dù em biến thành một chú heo con, chú cũng sẽ nuôi em thật .”

Mắt Ôn Đồng sáng lên: “Thật ạ? Vậy nếu em biến thành con gián thì ?”

Phó Minh Nghĩa nhịn : “Con gián , chắc cân nhắc .”

Ôn Đồng rấm rứt: “Chú chẳng yêu em đủ nhiều gì cả.”

Phó Minh Nghĩa bất lực: “Được , biến thành con gián chú cũng nuôi em.”

Ôn Đồng như một chú gấu túi, ôm chặt lấy ngón tay , thậm chí hai chân cũng kẹp lấy, chìm giấc ngủ với tư thế vô cùng ỷ .

Phó Minh Nghĩa dịu dàng dõi theo, cuối cùng cẩn thận ghé sát , đặt một nụ hôn lên mặt cũng chìm giấc ngủ.

Vầng trăng lặng lẽ nhô cao, căn phòng ấm áp và tĩnh mịch.

Đêm nay, ngay cả giấc mơ cũng ngọt ngào đến lạ kỳ.

---

**Lời tác giả:**

Hoàn truyện !

Mọi hãy theo dõi bộ tiếp theo của nhé, cầu ủng hộ ạ!

Loading...