Cú Đấm Đổi Lấy Trái Tim - Chương 40: Ngoại truyện - Hương hoa sơn chi, tình yêu lặng thầm

Cập nhật lúc: 2026-03-16 13:12:29
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Trâu Miểu ngây , nhất thời á khẩu, trả lời thế nào.

 

Bị Âu Dương Hạo như , mới nhận ... Thật , trong tiềm thức, vẫn luôn cảm thấy Âu Dương Hạo vốn thích phụ nữ. Chính vì thế, câu trả lời là buột miệng mà .

 

Mặc dù Âu Dương Hạo dễ giận mà bỏ mặc , nhưng câu đó chẳng khác nào phủ nhận tình cảm chân thành của đối phương. Điều khiến Trâu Miểu cảm thấy áy náy và chột .

 

Trớ trêu , trực giác của Âu Dương Hạo nhạy bén. Trâu Miểu còn kịp mở lời thì lên tiếng , thở dài như hiểu điều gì: "À... Anh . Hóa , em vẫn tin , đúng ?"

 

Trâu Miểu: …

 

Cậu gì, nhưng cũng phủ nhận.

 

Thấy phản ứng của , biểu cảm của Âu Dương Hạo lập tức đổi. Gương mặt nhăn , giọng đầy ấm ức: "Được ... Được ..."

 

"Em tin . Em vẫn tin !"

 

Âu Dương Hạo hít sâu, như cố nén cơn giận, nhưng giọng nghẹn ngào, tức tối: "Không cả! Anh đây chuyện một sớm một chiều. Dù cả đời cũng dài, chỉ cần em cho cơ hội, sẽ chứng minh tất cả! điều kiện, em vô điều kiện chấp nhận !"

 

Nói đến đây, giọng trở nên nghẹn ngào, cả run rẩy. Có lẽ cảm xúc từ cãi vẫn nguôi, giờ tổn thương nữa. Ngực phập phồng mạnh, cằm run lên, giọng khàn : "Em tuyệt đối bỏ rơi nữa... Tuyệt đối !"

 

Vừa dứt lời, Âu Dương Hạo dường như thể kìm nén cảm xúc, bật thành tiếng, nước mắt rơi lã chã. Vừa lau nước mắt, nức nở : "Em ở bên cạnh , làm em là làm ? Em luôn ở bên cạnh mới thấy thật lòng đổi, cùng em sống hết đời! Anh sẽ chứng minh cho em thấy, chỉ cần em cho cơ hội..."

 

Nhìn Âu Dương Hạo đến mức , Trâu Miểu bất lực thở dài: "Ha, em thật sự hết cách với ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cu-dam-doi-lay-trai-tim/chuong-40-ngoai-truyen-huong-hoa-son-chi-tinh-yeu-lang-tham.html.]

 

Cậu mềm lòng, đưa tay nâng mặt Âu Dương Hạo lên, dùng ngón tay lau nước mắt đang ướt đẫm gương mặt . Thấy vẫn còn nghẹn ngào, Trâu Miểu nhẹ giọng : "Đừng nữa. Không bảo trưởng thành hơn ? Sao đổi sắc mặt nhanh hơn cả lật sách thế ?"

 

Không ngờ một câu của Trâu Miểu như ngọn lửa đổ thêm dầu, khiến Âu Dương Hạo lập tức kích động. Anh tức giận, nức nở : "Anh , sợ em bỏ rơi ! Anh chịu nổi việc em bên cạnh! Đương nhiên chỉ một chút... chỉ một chút thôi là đủ khiến phát điên! Thế mà em còn ... mấy lời như ! Bảo làm sốt ruột... làm đau lòng chứ?!"

 

Giọng ngắt quãng, từng câu đều nghẹn bởi tiếng , nước mắt ngừng chảy xuống, thể Âu Dương Hạo còn run lên từng hồi. Nhìn đau khổ như , Trâu Miểu còn cách nào đấu khẩu với nữa. Bất đắc dĩ, nhẹ nhàng vuốt mặt , vỗ vai trấn an: “Được … Được , là em sai. Em chỉ là quen và nghĩ thông suốt ngay. Được ? Những gì , em đều đồng ý. Được nào?”

 

Âu Dương Hạo ngước đôi mắt đỏ hoe, chiếc mũi sưng đỏ lên Trâu Miểu. Anh nắm lấy tay , giọng run rẩy, nghẹn ngào: “... đây là... chuyện cả đời...”

 

Trâu Miểu với tay lấy một tờ giấy bàn , lau nước mắt cho Âu Dương Hạo, dịu giọng đáp: “, đúng. Em mà. Là chuyện cả đời.”

 

Âu Dương Hạo giữ c.h.ặ.t t.a.y Trâu Miểu, áp lên mặt , dụi dụi như tìm chút an ủi. Anh thêm một lúc, tuy vẫn còn nghẹn ngào nhưng cảm xúc bình tĩnh hơn nhiều: “Anh thật sự thích em, Trâu Miểu. Tin , tin mà...”

 

Trâu Miểu , khỏi mềm lòng, nhẹ nhàng : “Em tin . Em cũng thích . Em sẽ cả, sẽ đợi chứng minh cho em thấy, khiến em an tâm. Được ?”

 

Âu Dương Hạo gật đầu lia lịa, cuối cùng cũng bình tĩnh hơn: “Được... Được...”

 

khi Trâu Miểu kịp thở phào nhẹ nhõm, Âu Dương Hạo bất ngờ ôm chặt lấy , vùi đầu n.g.ự.c , giọng nức nở nhưng vẫn mang chút hờn dỗi: “... nhưng em làm đau lòng, Trâu Miểu. Em ôm , an ủi ...”

 

Âu Dương Hạo giống như một miếng kẹo cao su dính chặt, còn làm nũng. Trâu Miểu thể phủ nhận sai của , chỉ thể giơ tay ôm , nhẹ nhàng vỗ lưng và gáy. Thấy vẫn còn sụt sịt, Trâu Miểu nhịn châm chọc: “Gấp cái gì mà làm loạn thế , ngu ngốc.”

 

“Vậy thì ? Em chính là một tên ngu ngốc thích, thích đến mức buông ...” Âu Dương Hạo cứng đầu đáp, càng ôm chặt Trâu Miểu hơn: “Thích em... thích em...”

 

Trâu Miểu bất đắc dĩ : “Cả đêm nay tính bao nhiêu ? Nói mãi thấy phí lời ?”

Trang Thảo

 

Có lẽ Trâu Miểu nhận , nhưng lúc đang đặc biệt dịu dàng. Từ lâu, ngoài bản , từng đối xử với ai như thế. Đây mới là con thật của .

Loading...