Con Sen Nghiện Mèo Nhặt Được Hổ Đông Bắc - Chương 59: Ngươi Thực Thích

Cập nhật lúc: 2026-03-01 02:30:05
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Gia đình bình thường đón năm mới, từ sáng đến tối cơ bản chỉ bận rộn với hai bữa cơm.

Nhà họ Tiêu với đông đảo họ hàng tiểu bối cũng , ngoại trừ tế tổ, thì chính là quây quần bên làm vui lòng lão gia tử.

Hậu bối ít kẻ tranh đấu gay gắt, lão gia t.ử đều thấu, may mắn đứa con thứ hai là giống ông nhất.

Thời trẻ gần như tay trắng, thể từ Đông Nam Á buôn bán làm giàu, thùng vàng đầu tiên nhanh chóng cưới vợ sinh con, còn để cho ông một đứa cháu nội xinh đáng yêu như Tiêu Du.

Ông thiên vị Tiêu Du, ngoài việc tuổi cao bắt đầu mềm lòng, còn một phần lớn là để bày tỏ thái độ với những khác trong gia tộc.

Sản nghiệp nhà họ Tiêu dựa con thứ hai quản lý.

Hôn sự của Tiêu Quỳnh tự nhiên cần nhiều, ngay cả việc Tiêu Du tìm đối tượng, cũng bắt buộc trải qua các tầng sàng lọc, cùng đẳng cấp với việc tuyển Thái t.ử phi.

Lão gia t.ử âm thầm tìm kiếm ít Alpha.

Học vấn cao gia thế , cậy tài khinh , thể tâm ý phục tùng Tiêu Du. Gia thế kém một chút nhưng nhân phẩm , nhà họ Tiêu dứt khoát thèm , loại đồ vật hư ảo đó vô dụng.

Tiểu thiếu gia đối với những chuyện chút ít, còn tưởng rằng chuyện yêu đương là thể , là do các trưởng bối trong gia tộc ưng mắt một ai.

Tiếu Trạch vô cùng khâm phục vị họ ngốc nghếch phúc của kẻ ngốc .

Mơ mơ màng màng mà cái gì cũng .

Không giống như trai sinh đôi Tiếu Thiên Duyên của , dịu dàng hiểu chuyện, còn ngoan ngoãn hơn cả cô con dâu tam tòng tứ đức thời xưa.

Lễ tế sáng giao thừa, Tiếu Thiên Duyên bận rộn trong ngoài từ nhiều ngày , sắp xếp vị trí , đồ tế lễ, quy trình, mới thể tổ chức thuận lợi như .

Trớ trêu suýt chút nữa gây sai lầm lớn ở khâu cuối cùng.

Mọi giải tán, Omega Tiếu Thiên Duyên xoay nhặt đồ bàn thờ.

Tầm mắt Tiếu Trạch lướt qua cái eo đang vểnh lên của trai, "Anh, tìm gì ? Em giúp ."

Vừa khom lưng liền chen chúc cùng gầm bàn chật hẹp.

Còn cợt nhả hỏi: "Anh xem tấm vải đỏ bên ngoài , giống khăn voan đỏ ?"

Cũng Tiếu Thiên Duyên là đỏ mặt tấm vải đỏ làm nổi bật, thần sắc mất tự nhiên, mặt răn dạy: "Ra ngoài!"

"Anh, hai chúng từ nhỏ xa , bây giờ học đại học cùng một thành phố, đừng đuổi em ." Alpha lưu manh trực tiếp hôn một cái lên khuôn mặt giống hệt .

Tiếu Thiên Duyên khựng , né tránh.

Dường như đang suy nghĩ quả thực xa em trai quá lâu.

Ai ngờ đối phương đằng chân lân đằng đầu, c.ắ.n một cái lên môi , lúc Omega mới cuống cuồng, khuôn mặt dịu dàng đột nhiên trở nên sắc bén.

Theo bản năng bỏ , đụng bàn thờ vang lên một tiếng rầm.

Trong từ đường truyền đến tiếng "Ân" nghi hoặc của Tiêu Du, Omega còn tưởng rằng ma, nơm nớp lo sợ hỏi: "Thứ gì ?"

"Ngài là thái gia là cụ cố của con? Con hứa nguyện mà linh nghiệm nhanh , còn tới hai tháng mà..."

Tiếng bước chân đến gần, hai em sinh đôi dám thở mạnh.

Trái tim Tiếu Thiên Duyên gần như nhảy ngoài, gắt gao bịt miệng.

cũng sắp phát hiện, Tiếu Trạch kéo cổ tay trai, ám chỉ bỏ tay hôn hai cái.

Chuyện đó sẽ bất chấp tất cả nghĩ cách.

Ba của bọn họ vốn dĩ chất phác vụng về, trong nhà sủng ái, tài nguyên bọn họ nhận ít hơn khác nhiều, nếu loại chuyện hổ truyền ngoài, Tiếu Thiên Duyên cơ bản cần sống nữa.

Tiêu Du thích la hét om sòm như , chắc sẽ khua chiêng gõ trống tuyên truyền bọn họ chứ?

Ai ngờ tiếng bước chân dừng ở một cách xa gần.

Tiêu Du đột nhiên mất hứng thú với bên , xoay bước khỏi từ đường, ngâm nga bài hát xa.

Cậu còn nhắn tin cho Leon nữa!

-

Tiếu Trạch chui khỏi gầm bàn, bóng lưng Tiêu Du, tâm trạng càng thêm khó chịu, chắc đối phương thấy hai em bọn họ qua khe hở của tấm vải đỏ .

Bản hổ thì , nhưng trai tính cách trung thực.

Trưa hôm đó việc gì làm, Tiếu Trạch liền lượn lờ mặt Tiêu Du, thăm dò hỏi: "Tiểu Ngư ca, việc gì ?"

Tiêu Du đang bận xem video các trận đấu những năm của Leon, kỳ quái liếc một cái: "Nói."

"..."

Tiếu Trạch kinh hãi.

Căn bản nắm bắt thái độ của Tiểu Ngư ca, xem , quả nhiên của nhị phòng tâm cơ thâm trầm, thế mà giả vờ như chuyện gì xảy .

Chẳng lẽ là định kìm nén để tung đòn chí mạng thu thập bọn họ?

"Ở nhà chán ? Hai dẫn mấy đứa em, cưỡi ngựa săn tuyết thế nào?"

Tiêu Du thấy đoạn cắt cảnh Leon bạo kích các tuyển thủ khác, m.á.u nóng đang sôi sục, hận thể cũng vung hai cú đ.ấ.m cho sướng.

Nghe chút do dự đồng ý: "Đi!"

Hệ sinh thái xung quanh nhà cũ , gần núi, quanh năm dã thú qua , lão gia t.ử tinh thần minh mẫn, thường xuyên cưỡi ngựa săn vài con gà rừng thỏ hoang để thư giãn.

Tiểu thiếu gia ăn mặc như búp bê tranh tết một bộ đồ cưỡi ngựa giữ ấm oai phong lẫm liệt.

Omega phấn chấn oai hùng lưng ngựa trắng, dẫn theo một đám tiểu bối lướt qua nền tuyết, hào khí ngút trời, gió Tây Bắc thổi qua, trực tiếp dập tắt hơn phân nửa hào khí của ... Ây da.

Xem ai cũng thể oai hùng phát.

Tiểu thiếu gia run rẩy hỏi: "Săn cái gì ? Hay là chơi ném tuyết về nghỉ ngơi ."

Vẫn là trong chăn thoải mái nhất.

"Chậc." Tiếu Trạch thầm tính toán trong lòng, "Đường ca, thật kiều khí, thế thì ngoài làm gì?"

Một đám nhóc tì cưỡi ngựa con chơi trò gì, hơn phân nửa là chơi ném tuyết ở gần đó, liền lừa Tiêu Du đến gần khu rừng, tìm cơ hội hỏi thái độ của .

Binh tới tướng đỡ, nước tới đất ngăn, mặc kệ Tiêu Du thế nào, đều bảo vệ trai .

"Bọn trẻ chơi ở đây là , chúng săn thú lớn, về phía khu rừng săn thỏ hoang ."

Ai ngờ kế hoạch thành, Omega vị quýt trợn tròn mắt, làm bộ làm tịch mắng: "Sao em thể săn thỏ con! Anh chơi!"

"..." Tiếu Trạch tức sôi máu.

Với lười biếng thì đúng là dùng bất kỳ tâm nhãn nào, căn bản cơ hội để lợi dụng!

"Thức ăn cho mèo của đều làm từ thịt thỏ đấy, con mèo nhà ngày nào cũng ăn thỏ con." Alpha phản kích một câu, nhanh chóng sửa miệng, "Vậy tìm gà rừng ? Nếu bắt , bảo tam gia gia làm món gà hầm nấm cho chúng ."

Lúc Tiêu Du mới miễn cưỡng đồng ý.

Điều khiển ngựa trắng cùng dạo về phía rừng thông, những bông tuyết trong vắt vó ngựa hất tung lên, ánh mặt trời chiếu , giống như những mảnh kim cương vụn khổng lồ.

Omega thà đá tuyết chơi còn hơn.

Súng săn trong tay chỉ thể coi là một món đồ trang trí thời trang.

Tiếu Trạch lặng yên một tiếng động cưỡi ngựa phía , vốn định nổ s.ú.n.g làm tuyết cây rơi xuống, oai phủ đầu với đường ca mới bắt đầu chuyện chính sự.

Ai ngờ con ngựa trắng xinh cũng kiêu ngạo giống hệt đường ca của , đột nhiên chịu nữa.

Tiêu Du nghi hoặc kẹp kẹp bụng ngựa, gọi tên nó: "Thiên Kim, mày nữa? Chúng cùng rừng xem sóc con mà."

"Chắc chắn là đặt cho nó cái tên kiều khí, cái dáng vẻ bùn nhão trát tường của nó kìa!" Tiếu Trạch vô cớ cáu kỉnh, c.h.ử.i thề.

Tiêu Du nghiêm trọng nghi ngờ đang ám chỉ điều gì đó, cũng trở mặt.

Không ngờ ngựa của Tiếu Trạch cũng nôn nóng dậm chân, hai con ngựa như cảm nhận nguy hiểm cháy nhà mặt chuột, đồng loạt hí vang lùi về phía .

Thiên Kim nhát gan hơn, trực tiếp giương cao móng hất Tiêu Du ngã xuống nền tuyết.

Omega hét lên một tiếng, ngã một cái hố to.

Mặt Tiếu Trạch trắng bệch, vội vàng xoay xuống ngựa: "Tiểu Ngư ca!"

Hố ngoài tự nhiên phần lớn là dùng để bẫy thú, chừng bên lắp đặt thiết nguy hiểm gì đó, ngay cả dã thú cũng thể g.i.ế.c c.h.ế.t, huống hồ là con tay tấc sắt.

Omega sấm to mưa nhỏ, nước mắt còn rơi thu , "Anh !"

"Bên là cỏ khô và tuyết đọng, còn xốp."

Tiếu Trạch đường ca của xảy chuyện gì, hoảng loạn lội qua lớp tuyết ngập đến bắp chân, vụng về chạy tới.

Còn tới gần, liền thấy Tiêu Du thò đầu , đầu đội một đống tuyết.

"Làm sợ c.h.ế.t, !"

"Mu."

Ta cũng !

Bốp một tiếng, một cái đầu to đầy lông xù khác lộ .

Một cái đầu hổ khổng lồ gấp mấy đầu Omega đột nhiên xuất hiện bên cạnh Tiêu Du, cùng về phía Tiếu Trạch đang chạy tới.

Alpha mặt tức khắc còn giọt máu, ngay cả chuyện cũng quên mất, chỉ thở dồn dập phả từng luồng sương trắng... Hổ...!

Thảo nào Tiêu Du ngã xuống hề thấy đau, hóa một tấm đệm thịt lão hổ.

Thình lình đối mặt với dã thú, dù tiếp xúc với Đông Bắc Hổ nhiều , trái tim Tiêu Du cũng đập thịch một cái, nhận là Leon , nỗi sợ hãi cận kề cái c.h.ế.t đó mới nhanh chóng biến mất.

Kinh hỉ nhỏ giọng hỏi: "Sao ở đây?!"

"Mu rống ——"

Ta nhớ em.

"Ngao ô ngao ô..." Âm thanh kìm sắt điên cuồng hí vang gầm gừ.

Sao em rơi xuống hố, một khắc cũng khiến yên tâm.

Tiếu Trạch trơ mắt con mãnh thú ăn thịt tướng mạo hung ác khủng bố dùng đầu củng một cái đường ca của , l.i.ế.m chiếc mũ của Omega giống như l.i.ế.m bánh Oreo.

Người đường ca ốm yếu bệnh tật nhân gian khó khăn của , dọa choáng váng, thế mà hắc hắc!

Không con mèo nào cũng thể vuốt ve a!

Đông Bắc Hổ nhẹ nhàng nhảy khỏi chiếc giường đất sưởi ấm tạm thời của , rũ sạch tuyết đọng , bùn đất bên lúc mới lộ .

Cái mõm khổng lồ ngậm lấy cổ áo của Tiêu Du, nhẹ nhàng ngậm ngoài.

"Tiểu... Tiểu Ngư ca! Anh đừng sợ!"

Tiếu Trạch lảo đảo nâng khẩu s.ú.n.g săn lên, nhắm thẳng con Đông Bắc Hổ uy thế như núi.

Mặt vàng như giấy, ngón tay cứng đờ ngay cả bóp cò cũng khó khăn, nhưng cũng là một Alpha, lúc thể lùi bước!

Tiêu Du vội vàng ngăn cản: "Tiểu Trạch, đây là hổ , em đừng b.ắ.n nó!"

Tiếu Trạch cảm thấy đường ca nhất định là điên .

Đông Bắc Hổ ngậm từ hố lên thì đại diện cho việc ăn thịt ? Hắn ăn hamburger khi ăn còn lấy khỏi túi đựng cơ mà!

Khẩu s.ú.n.g săn nhiều nhất chỉ thể b.ắ.n thỏ nổ vang vài tiếng giữa trung, Đông Bắc Hổ linh hoạt nhảy lên, một chút da lông cũng xước.

Vài cú nhảy vọt dừng mặt Alpha, cái tát lớn vung lên đ.á.n.h bay vũ khí trong tay .

Chìa móng vuốt nắm lấy tay Tiếu Trạch: "Mu."

Lần đầu gặp mặt, là Leon.

Lần đầu tiên trong đời chạm đệm thịt của Đông Bắc Hổ, cảm giác thật sự quá khủng bố.

Bóng đen như mây đen áp thành ập xuống, m.á.u Tiếu Trạch đông cứng, đồng t.ử co rút thành một điểm, thầm nghĩ: "Anh, em sắp c.h.ế.t ở đây ."

Tiếng ho khan nhắc nhở của Omega vang lên từ phía , Hổ T.ử đầu : "?"

Tiêu Du đưa cho một ánh mắt bảo mau chạy .

Tấm lưng chà bông khổng lồ tình nguyện buông tay Tiếu Trạch , nhanh chóng phi trốn rừng núi. Nếu còn ở , chọc giận chừng sẽ huyết chiến với , thể coi thường bản năng sinh tồn cận kề cái c.h.ế.t của bất kỳ sinh vật nào.

Omega trách cứ về phía bóng dáng đầy lông xù như ngọn lửa .

Chưa kịp hỏi đến đây, hiện tại quan trọng nhất là xem Tiếu Trạch dọa c.h.ế.t khiếp .

"Em..."

Chưa kịp phản ứng, Tiếu Trạch nhảy dựng lên tại chỗ, như phát điên kéo chạy thục mạng về phía nhà cũ.

Tiêu Du ép huấn luyện dã ngoại tuyết, còn lùa một đám nhóc tì về nhà, lúc về đến phòng mệt đến thở hổn hển.

"Chuyện gì thế ?" Lão gia t.ử đang chơi cờ.

Cả phòng họ hàng cũng sang.

Tiêu Du nên giải thích thế nào chuyện con mèo lớn nuôi vượt ngàn dặm xa xôi đến thăm , trong lòng vẫn lo lắng, lúc cảm giác nguy cơ lập tức dâng lên.

Tiếu Trạch hai lời ôm lấy Tiếu Thiên Duyên, vội vàng : "Anh, ! Em suýt c.h.ế.t !"

Chú ba lập tức răn dạy: "Thằng ranh con, ngày tết cái gì c.h.ế.t với chả sống, câm miệng cho tao!"

"Thật sự... thật sự mà! Ba! Ông nội! Ngọn núi phía nhà chúng hổ, tin hỏi Tiểu Ngư ca , con hổ còn c.ắ.n một cái!"

Lời , sắc mặt lớn đột biến, đám trẻ con , mang hổ về nhà nuôi.

Loại Alpha sinh viên nam như Tiếu Trạch rảnh rỗi việc gì thích nhất là thiết lập hình tượng vẻ đây, dễ dàng sẽ để lộ bộ dạng mất mặt như thế , đặc biệt là mặt nhiều họ hàng.

Mọi lập tức phái một đội flycam.

Quả nhiên phát hiện tung tích của hổ gần khu vực săn bắn.

Tiêu Du ý thức chuyện giấu , trái tim thắt , ấn tay đang kiểm tra cho xuống, thấp giọng: "Con ."

"Con hổ đó c.ắ.n con, nó ngậm con từ hố lên."

"Không thể nào!"

"Đó chắc chắn là ăn thịt con! Tiểu thiếu gia, con đỡ cho con hổ làm gì, con quen nó ?"

Người nhà họ Tiêu bàn tán xôn xao.

liên hệ với vườn bách thú, còn mấy kiên quyết tự b.ắ.n c.h.ế.t, bày tỏ những sống ở khu vực đều là đại phú đại quý, thể c.h.ế.t một cách hoang đường như .

Tiêu Du lúc vui.

Cho dù tiểu bối mắng thánh mẫu cũng nhận, kiên quyết bày tỏ thể xua đuổi. Hệ sinh thái tự nhiên vốn dĩ sẽ các loại sinh vật, hiện tại trong núi còn nai và hoẵng, khéo cũng sẽ làm thương, chẳng lẽ g.i.ế.c hết?

Tiếu Trạch ôm trai buông, cảm thấy ai cũng lý.

"Mặc kệ mặc kệ, mau đuổi thứ đó , lỡ như làm con thương thì !"

Màn hình lớn TV truyền đến hình ảnh trực tiếp từ flycam.

Con mãnh hổ với bộ lông dày cộm và nanh vuốt sắc bén đang chậm rãi tiếp cận một con nai, cả hai bên đều vô cùng cảnh giác.

Lão gia t.ử ở vị trí chính giữa, lạnh mặt đưa kết luận: "Tiểu Ngư nó là hổ , làm thể chứng minh?"

Tiêu Du điểm danh, ánh mắt đều tập trung đây.

Cậu siết chặt nắm tay, chần chừ hồi lâu, mới ánh mắt sáng rực chằm chằm màn hình: "Nếu như, nó thể tha cho con nai ..."

"Thì tìm chuyên gia xua đuổi một chút là , cách từ khu vực săn b.ắ.n đến nhà cũ xe mới tới , cách cũng tính là gần."

"Ông nội, con thể cảm nhận ác ý." Omega nắm lấy tay áo len của lão gia t.ử làm nũng, "Thật sự mà!"

Lão gia t.ử lạnh một tiếng: "Lời trẻ con."

"Trong môi trường hoang dã lạnh lẽo như , thật sự tin một con hổ thể tha cho miếng thịt mỡ dâng tận miệng." Chú ba giọng điệu .

Lão gia t.ử gõ nhịp quyết định: "Được, cứ theo Tiểu Ngư."

Hắn gọi quản gia tới, liên hệ với đồn cảnh sát, cục kiểm lâm và trạm bảo vệ động vật hoang dã, chuyện liên quan đến tính mạng, vẫn cho nhà một lời giải thích.

Lại đích gọi điện thoại cho hàng xóm xung quanh.

Tiếng ồn ào lớn đều rõ mồn một, đứa cháu trai nhỏ nhà lợi hại thế nào, gặp hổ mà mặt đổi sắc, còn hổ cứu, nhất định là một quý nhân mệnh cách bất phàm.

Các ông lão tâng bốc lẫn một hồi, Tiếu lão gia t.ử vui vẻ, buổi tối ăn thêm hai bát cơm.

-

Buổi tối Tiêu Du ăn mấy miếng, với bên ngoài là trúng gió nên cảm giác thèm ăn.

Thực là lo lắng cho Leon đến mức nuốt trôi.

Buổi tối trời lạnh, Omega trang kín mít thành một tuyết nhỏ, lượn lờ ngoài nhà cũ, xui xẻo thế nào ba bắt quả tang.

Tiêu đổng chắp tay lưng ưỡn bụng, răn dạy: "Bên ngoài đang hổ đấy, con chạy !"

Tiêu Du làm vẻ chuyện gì: "Chạy ? Con chỉ dạo loanh quanh thôi."

"Bảo bối, nếu con xảy chuyện gì, ba sống nổi?" Tiêu mụ mụ tháo từng lớp từng lớp đồ giữ ấm của , để lộ đứa con trai út xinh với làn da non mịn, "Con ngoan một chút, cứ ở trong nhà ngàn vạn đừng ngoài."

Tiêu đổng nghiêm khắc phê bình một trận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/con-sen-nghien-meo-nhat-duoc-ho-dong-bac/chuong-59-nguoi-thuc-thich.html.]

"Vẫn là câu đó, Đông Bắc Hổ là mèo, thể vuốt ve!"

Hết cách, Tiêu Du đành đồng ý, đường tỷ kéo chơi bida hai gậy cũng thất thần.

Cái tên ngốc Leon thật là ngốc, ở nơi hoang dã ăn gì uống gì?

Bây giờ về nhà ?

Theo tính cách của , hơn phân nửa là vẫn đang canh giữ ở nơi hoang dã.

Chỉ nghĩ đến việc đối phương vì một cái mà chạy xa như , trải qua một đêm trong môi trường âm hai mươi độ, Omega liền cảm thấy đau như d.a.o cắt.

Người khác nhà nhà lên đèn, Leon ăn uống.

Tiêu Du chút hối hận, chăm sóc bạn đời bằng tên Tây , sớm cũng tìm cho một lớp trông trẻ gì đó!

Có cảm giác như thú cưng nhỏ vượt ngàn dặm xa xôi tìm chủ nhân.

Mặc dù thú cưng đáng yêu nặng hơn 500 cân.

·

"Chị, chị nghỉ ngơi sớm , em xuống lầu ăn chút gì đó." Tiêu Du thông báo một tiếng, bước chân nhẹ nhàng xuống lầu.

Để phòng ngừa bắt quả tang, tiểu thiếu gia ngay cả áo khoác cũng mặc, ai ngờ cửa khóa. Cậu với quản gia xe lấy chút đồ, mới nhớ tầng hầm thể thẳng đến gara.

Quản gia hỏi một câu ba câu , sống c.h.ế.t thả , làm Tiêu Du phiền đến mức giậm chân.

đây là công việc của , cách nào khác?

Lỡ như vị tiểu thiếu gia bảo vệ như tròng mắt hổ gặm, Tiếu lão gia t.ử sẽ tức giận đến mức tru di cửu tộc mất.

Cốc cốc.

Khi một nữa thất bại trở về, bên cạnh cửa sổ bỗng nhiên truyền đến tiếng gõ.

Kính mờ thấy hình ảnh bên ngoài, Tiêu Du hoảng sợ, thăm dò hỏi: "Ai?"

Đối phương cố ý trêu chọc , chất giọng trầm thấp lạnh lẽo phát một tiếng: "Miêu."

Giọng Leon quá trầm, cho dù làm nũng cũng giống như tiếng hổ gầm gừ.

Sắc mặt Tiêu Du mừng rỡ, xác định hành lang ai, vội vàng kéo cái khóa cửa sổ rỉ sét .

Vù một tiếng, cửa kính đẩy , bông tuyết và gió lạnh cùng tràn ——

Khuôn mặt mang theo nụ của trai Slavic cứ như xuất hiện mặt.

Nền lầu một khá cao, ngửa đầu Tiêu Du, đôi mắt xanh lục chớp động, vô cùng thành kính. Sống mũi cao thẳng lạnh cóng đến đỏ bừng, Tiêu Du hàng lông mi đọng sương của , đầu tiên ý thức rõ ràng lông mi của nước ngoài dài hơn.

Người đàn ông Slavic dường như hề cảm thấy lạnh, thấy liền tràn ngập niềm vui sướng.

"Ca ca, nhớ em."

"Cho nên nhịn đến thăm em, lát nữa sẽ ngay, ?" Giọng điệu Alpha cẩn thận từng li từng tí, sợ tiểu thiếu gia hiện tại sẽ nổi giận đùng đùng đuổi , vội , "Tân niên... khoái lạc."

Bên ngoài tuyết vẫn đang rơi, phía xa đội tuần tra của nhà họ Tiêu.

Không đều Alpha trai kiêu ngạo ? Tên nhà giống hệt một kẻ ngốc.

"Anh...!" Tiêu Du cúi đầu, sửng sốt.

Trên nền tuyết lưu một chuỗi dài dấu chân mèo, sắp trận tuyết lớn bao phủ. Để phòng ngừa tuần tra phát hiện, Leon biến thành mèo tới.

Dấu chân thậm chí còn vết trượt.

Mèo con chịu lạnh giỏi bằng Đông Bắc Hổ, là một loài động vật nổi tiếng sợ lạnh.

Gió lạnh như d.a.o cắt thổi qua, trái tim Omega như nước thép sôi sục, nóng bỏng mãnh liệt từng .

Cậu chút do dự ôm lấy gáy Leon hôn lên, những giọt nước mắt nóng hổi rơi lộp bộp gò má sắp bỏng lạnh của Alpha.

"Anh ngốc !"

Tiêu Du ngẩng mặt lên, hít mạnh mũi lau nước mắt. Những giọt nước mắt trong suốt như pha lê khuôn mặt giống như chuỗi pha lê trắng, lấp lánh ánh sáng mờ ảo.

"Ban ngày thời gian mắng , sợ ông nội một phát s.ú.n.g b.ắ.n c.h.ế.t, mau cút đây cho !"

Cửa sổ cao và hẹp, đưa tay kéo Leon.

Bóng dáng cao gầy săn chắc nhẹ nhàng chống tay lên bệ cửa sổ nhảy lên, đuôi hổ phía dường như lắc lư để giữ thăng bằng, chen trong phòng, chút do dự ôm lấy Tiêu Du.

Hai gắt gao ôm .

Tiêu Du khí lạnh làm cho run rẩy, ngược nhắm mắt , ôm càng chặt hơn.

"Anh thể rời xa khác ?!" Omega buồn bực chất vấn , nước mắt tuôn rơi ào ào, "Mấy năm nay sống thế nào , đồ ngốc, xa như cũng chạy tới! Anh bây giờ là bao nhiêu độ ?"

Leon vuốt ve cái đầu nhỏ của , nhắm mắt tận hưởng hương quýt quen thuộc trong chốc lát.

"Không thể rời xa em, rời xa em sống nổi, ca ca."

Alpha đưa tay lau nước mắt nơi khóe mắt , cúi , dịu dàng dỗ dành: "Không , cẩn thận phát hiện."

Tiêu Du ậm ừ gật đầu đồng ý, đôi khi thật sự khâm phục sự cố chấp của bọn Tây.

Chỉ quan tâm đến kết quả, để ý đến quá trình. Cậu thì ngược , nửa đường khát đói khổ mệt, đều một trận, cuối cùng mới thể gian nan đến đích.

"Anh đói , hai ngày nay ăn gì ?" Tiêu Du luồn tay trong quần áo , sờ cái bụng xẹp lép của .

Cơ bụng vẫn còn, chỉ là gầy .

Leon vốn định sĩ diện đói, nhưng vẻ mặt xót xa của Omega thật sự quá mềm mại động lòng , nhịn mút một ngụm lên đôi môi như thạch trái cây .

Hai chiếc tai hổ tròn trịa run lên cọ qua: "Đói bụng, bảo bối."

"Sao cửa sổ, chuyện cũng quá trùng hợp ."

"Khứu giác của mèo nhạy bén."

Tiêu Du nghĩ đến một cục dừa nạo đại bánh mì mềm nhũn lượn lờ quanh nhà cũ, tuyết đọng nhất định vùi lấp cả chân mèo, là một trận đành lòng.

Giục Leon mau biến thành mèo, tự lén lút đưa về phòng.

Người đàn ông Slavic giống như một con gấu bông khổng lồ, dính lấy cọ tới cọ lui. Tiêu Du cảm nhận sự lạnh lẽo đối phương, thật sự đau lòng, miễn cưỡng cho phép làm nũng.

Hai như xương dán sát tới, tỏa bong bóng tình yêu.

Nhà cũ ngày thường nhiều ở, để thuận tiện cho việc dọn dẹp và giảm thiểu hao mòn, nhiều phòng sinh hoạt khóa.

Một căn phòng khóa hờ truyền đến tiếng nước nhỏ.

"Anh... đừng từ chối em. Anh an ủi em , hôm nay em vì cứu Tiểu Ngư ca suýt chút nữa hổ ăn thịt, suýt chút nữa sẽ bao giờ gặp em nữa, đời chỉ một đứa em trai là em, nỡ ?"

Tiêu Du như sét đánh, ngoài cửa nhúc nhích nổi chân.

Đây là giọng của Tiếu Trạch ?

Có thể khiến dùng giọng điệu gọi , ngoài trai sinh đôi của , còn thể là ai?

Không hiểu , trong đầu Omega bỗng nhiên lóe lên cảnh tượng ở từ đường, tiếng động lạ gầm bàn là...?

Leon thấy nữa, lồng n.g.ự.c lập tức dán sát lưng , theo tầm mắt trong.

Qua khe cửa, hai thanh niên khuôn mặt giống vóc dáng khác biệt đang hôn .

Omega kéo tay xuống, nửa đẩy nửa buông dung túng cho hành vi nên của em trai, tháo kính xuống, nhíu mày.

"Chỉ thôi."

Tiếu Thiên Duyên dường như chuyện hôm nay dọa sợ, bình thường tuyệt đối cho phép em trai hôn .

Tiêu Du ở ngoài cửa hận thể tự chọc mù hai mắt.

Leon cũng ngờ sẽ bắt gặp bí mật của hào môn, hông huých nhẹ Tiêu Du một cái, giọng gió gợi cảm mang theo từng trận rùng bên tai : "Ca ca, cũng ."

Omega hung hăng trừng một cái, rời khỏi nơi thị phi.

Con hổ lớn sắp đói thành hổ khô , còn nghĩ đến mấy chuyện !

Chú mèo béo mười sáu cân theo thuận lợi lên thang máy trở về phòng.

Dừa nạo đại bánh mì thoạt vẫn gầy , vóc dáng vẫn tròn trịa khỏe mạnh như cũ.

Cửa phòng đóng , Tiêu Du liền vò đầu bứt tai kêu rên: "Mẹ kiếp thật là gia môn bất hạnh! Chú ba, con bao giờ cùng ba con mắng chú nữa, con trai chú là gay, cả hai đứa đều là gay!"

"Từ nhỏ thấy Tiếu Trạch đầu óc bệnh, bám trai như , khác chơi với Thiên Duyên nhiều một chút cũng tỏ thái độ, cũng bám như thế!"

"Chuyện rốt cuộc xảy , Leon, nên làm thế nào bây giờ?"

Tiêu Du nhào tới, ôm chặt chú mèo béo mềm nhũn: "Cầu xin ban cho một đôi mắt từng thấy cảnh đó!"

Cậu thậm chí dám cho ông nội , sợ ông cụ tức giận ngất xỉu.

Nếu Leon cùng gánh vác bí mật động trời ngày hôm nay, tiểu thiếu gia đêm giao thừa chắc sẽ nghẹn c.h.ế.t ở nhà cũ mất!

Đại bánh mì vàng ươm đến mép giường, mượt mà biến thành trai Slavic cao gầy tuấn lãng.

Hắn cởi áo khoác, sô pha.

Bởi vì ký ức tiếp xúc với gần như tồn tại, nội tâm Leon cũng d.a.o động quá lớn, chỉ một lòng dính lấy Tiêu Du, phảng phất như từ khi thế giới mới hình thành cũng chỉ hai bọn họ.

Bờ vai non mịn của tiểu thiếu gia cằm nhọn của Alpha chọc đau, nhịn xuống sự sụp đổ, ôm mặt hôn hôn.

"Mèo heo của đều đói gầy , đợi gọi đồ ăn cho !"

Leon nhướng mày: "...?"

Mèo heo?

Trong dịp năm mới, nhà cũ túc trực 24/24, thức ăn trong bếp cung cấp gián đoạn.

Tiêu Du gọi điện thoại, ngoài bữa cơm tất niên, còn đặc biệt sai thái thịt sống xương, chuẩn thức ăn cho mèo, bao lâu mang đến cửa phòng.

Leon là vận động viên, sức ăn nhỏ, cũng kén ăn.

Có đồ ăn lót .

Tiêu Du bày cho một bàn tiệc trong phòng, cứ như sắp kết hôn , Leon cảm thấy thụ sủng nhược kinh.

Cho dù tiểu thiếu gia chăm sóc chu đáo như , cũng cảm thấy gì, lúc nhỏ đói bụng sẽ thấy đau khổ, nhưng vì Tiêu Du mà chạy xa như chịu đói, chỉ cảm thấy hạnh phúc.

Những suy nghĩ Leon dám để ca ca , nếu sẽ mắng.

Tiêu Du lờ mờ thể cảm nhận sự thiếu thốn tình thương và trạng thái bệnh lý của tên Tây , nhưng lượng mực trong cái đầu nhỏ hạn, thể rõ ràng .

Omega chỉ chống cằm chỉ huy ăn sạch sành sanh.

Leon lấy nắm đ.ấ.m che môi, cơm sắp trào lên tận cổ họng, "Ca ca... đủ ."

"Để thừa đồ ăn là thói quen , ăn nốt miếng cuối cùng ?"

Cái eo nhỏ của Omega uốn éo lên đùi , dùng thìa xúc miếng cơm cuối cùng kèm thức ăn, đôi mắt cong cong đưa đến bên môi , "A ——"

Leon chăm chú khuôn mặt dịu dàng của , thành thật há miệng.

Tiêu Du thực đang bắt chước dáng vẻ Leon chăm sóc khi ốm.

Chỉ là tên Tây đút ăn thì điểm đến là dừng, còn thì coi bạn trai như heo mà cho ăn, còn tưởng rằng làm .

sắc làm cho mờ mắt.

Leon âm thầm tính toán kế hoạch giảm mỡ năm mới.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Ăn xong cơm vẫn tính là xong, Tiêu Du bắt Alpha đổi tài khoản biến thành Đông Bắc Hổ, xoa thịt bò sống cho Hổ T.ử đại bổ đặc bổ, cho đến khi cái túi nguyên thủy dày cộm phồng lên một chút mới dừng tay.

"Hình dạng Đông Bắc Hổ của béo bằng mèo."

Tiểu thiếu gia tiếc nuối thở dài, "Tôi vẫn cố gắng thêm một chút."

"Mu?" Đông Bắc Hổ no căng ngã lăn đất dậy nổi đột nhiên ngẩng đầu.

Hắn nên giải thích thế nào với Tiêu Du đây, cơ thể hổ của cường tráng, cần tăng cân.

Những con hổ béo tròn vo trong vườn bách thú, là do lượng vận động quá ít, ăn nhiều, hơn phân nửa là gan nhiễm mỡ nhẹ.

Nghỉ ngơi một lát, Đại Liệt Ba tà ác cũng chịu khổ nhồi nhét.

Tiêu Du cho cả ba hình thái của bạn trai nhỏ ăn no nê, trong lòng thỏa mãn vô cùng.

"Anh nghỉ ngơi , tìm hầu lấy chút quần áo và khăn tắm." Omega vỗ vỗ chân .

Đôi mắt sâu thẳm của Alpha Slavic chút đờ đẫn, phương pháp cho ăn cuồng bạo của Tiêu Du làm cho no đến mức choáng váng, liệt giường gật gật đầu.

"Được."

Thấy Leon ngoan ngoãn quy củ, Tiêu Du mạc danh loại ý thức làm chủ của mời bạn nhỏ đến nhà chơi.

Ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu, bước hiên ngang, lấy tất cả đồ dùng sinh hoạt mang tới.

Cứ như dựng trại đóng quân chờ sinh đẻ cùng tên Tây ở đây .

"Anh cứ an tâm ở ," khi ngủ, Omega ôm lòng, nghĩa khí mà bày tỏ, "Đừng sợ phát hiện, một tính một ai dám đắc tội , ông nội chiều nhất!"

Người đàn ông Slavic với hình cơ bắp cuồn cuộn cuộn tròn trong vòng tay Omega nhỏ bé.

Đại hổ y nhân, kim ốc tàng kiều.

"Ca ca đối với thật ." Bàn tay Alpha lặng lẽ sờ lên bắp đùi trơn láng của đối phương, ánh mắt tối sầm, "Vậy an tâm ."

Vòng tay Tiêu Du thơm ấm, Leon thề đây là năm mới tuyệt vời nhất mà từng trải qua.

Thậm chí bởi vì no đến choáng váng, ngay cả chuyện cũng làm , mơ mơ màng màng ôm ngủ .

Omega trong lòng nóng hầm hập như một cái lò sưởi nhỏ.

Ngày hôm là họ hàng hàng xóm đến thăm hỏi, chúc tết lẫn .

Nghĩ đến đám đến nhà họ Tiêu nhận họ hàng cũng sớm chuẩn sẵn quà cáp lớn nhỏ, Tiêu Du giỏi ứng phó với nhiều như , cũng cố tình thể hiện bản , liền xen .

Cậu phát xong một vòng lì xì cho đám tiểu bối, trong lòng chỉ nghĩ đến con hổ lớn đang trốn trong phòng .

Omega ngâm nga một điệu nhạc nhỏ, phủi phủi phong bao lì xì trong tay lên lầu.

"Kỳ lạ, hổ ngậm một cái xong mặt mày hồng hào." Ánh mắt Tiếu Trạch đuổi theo bước chân nhẹ nhàng của Tiêu Du, nghi thần nghi quỷ, "Anh, xem Tiểu Ngư ca hổ tinh đoạt xá ?"

Quan hệ của hai thoạt hơn mấy ngày ít.

Tiếu Thiên Duyên nhẹ nhàng răn dạy: "Em đừng bậy."

"Dù em thấy chắc chắn quỷ, chẳng lẽ là chuyện của hai , định lén mách lẻo với ông nội?" Sắc mặt Tiếu Trạch , "Hôm nay em ánh mắt cứ kỳ kỳ..."

Tiếu Thiên Duyên khựng , khóe mắt đ.á.n.h giá các bậc cha chú đang giao tiếp.

Thấp giọng : "Hay là, em thử xem?"

-

Leon nhận phong bao lì xì 9999 tệ do Tiêu Du gửi, giường ngẩn , suýt chút nữa rơi nước mắt.

"Con cát lợi, thiên trường địa cửu, hiểu ?"

Nhìn dáng vẻ cảm động ngốc nghếch của , đuôi Tiêu Du vểnh lên tận trời, khoanh tay nâng cằm, "Không chê ít!"

Alpha trầm giọng cảm ơn: "Số tiền sẽ tiêu, giữ mãi mãi."

"Đây là sính lễ em cho , nếu tương lai em đổi ý cần nữa, sẽ cầm tiền tìm em."

Tiêu Du hiểu nổi lấy nhiều suy nghĩ bi quan như .

Dựng ngược lông mày, làm bộ vung nắm đ.ấ.m đ.á.n.h : "Đang yên đang lành cần làm gì, trừ phi với !"

Nhà vô địch quyền thế giới, nắm đ.ấ.m căn bản lực của Omega đ.á.n.h bại, còn thuận thế kéo Tiêu Du đè lên , mí mắt ửng lên màu hồng nhạt đè nén, cơ n.g.ự.c phồng lên phập phồng.

"Ca ca, vĩnh viễn sẽ với em."

" bọn họ đều ..." Đôi mắt xanh lục chuyển động, tiếng Anh trầm thấp pha lẫn chút cảm xúc, lời thì thầm của tình nhân tràn ngập sự ái , "Đàn ông Nga thời kỳ nở hoa ngắn ngủi, thưởng thức sớm một chút, sẽ thích nữa."

Hắn một phen nâng chân Tiêu Du lên, để cưỡi lên .

Omega nhận điều gì đó, kêu lên một tiếng, ấn xuống n.g.ự.c , kinh ngạc trợn to đôi mắt hồ ly .

Phòng cách âm đến cũng cản giọng lớn của nhiều họ hàng, hiện tại lờ mờ thể thấy tiếng của .

Tiêu Du vốn dĩ mạo hiểm giấu bạn trai trong phòng ngủ.

Nếu như làm chuyện khác...

Gây tiếng động lớn như , xác suất bắt quả tang chẳng là lớn hơn ?

No ấm sinh dâm dục, con hổ lớn Slavic nào đó ăn uống no say, còn thể trốn trong căn phòng nhỏ của Tiêu Du, trong đầu nghĩ cách làm để thưởng thức Omega vị quýt.

"Ca ca, nếu như thời kỳ nở hoa của qua , em còn ?"

Omega , đè hông dán sát nhúc nhích, Leon mạnh mẽ hơn dĩ vãng nhiều.

Mặc dù Alpha đang ở tư thế , Tiêu Du vẫn cảm nhận áp lực khống chế chặt chẽ.

"Bây giờ ."

Người đàn ông thấp, ý vị sâu xa: "Ta thực em thích."

Loading...