Chuyện Về Kiều Thê Dưỡng Công - Chương 28

Cập nhật lúc: 2026-04-07 11:37:12
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Suốt đoạn đường tiếp theo, mặc cho Tiêu Thất hỏi han , Đỗ Mặc đều chẳng hé môi thêm lời nào.

 

Lời của Đỗ Mặc đoạn kết làm lòng Tiêu Thất thấy hoang mang, y kìm mà suy nghĩ vẩn vơ.

 

Sống ở Giang Đình phủ suốt một tháng qua, Tiêu Thất nhận Đỗ Mặc chỉ thạo việc nhà mà còn thể quản lý một tửu lầu lớn đấy.

 

Tiền thu chi của tửu lầu đều do Tiêu Thất nắm giữ, Đỗ Mặc lấy một đồng chinh nào. Tiêu Thất bao nhiêu tài sản, việc kinh doanh của tửu lầu quả thực vô cùng phát đạt.

 

Một nhân tài như Đỗ Mặc mà chịu hạ làm nô lệ cho y, thật đúng là phí hoài của trời.

 

Nằm lưng Đỗ Mặc, Tiêu Thất thấy sống mũi cay cay, y hỏi vì đối với đến thế.

 

Trong những ngày tháng hai bên , Đỗ Mặc nhiều cơ hội để rời nhưng hề . Liên tưởng đến ban ngày hỗn loạn của một tháng , trong lòng Tiêu Thất mơ hồ câu trả lời.

 

Trong Tiêu phủ chỉ hai là Tiêu Thất và Đỗ Mặc, đừng là nha sai vặt, ngay cả một kẻ trông cửa cũng .

 

Đỗ Mặc cõng Tiêu Thất, đường quen lối cũ trở về phòng ngủ.

 

Đặt Tiêu Thất lên chiếc bàn tròn trong phòng, Đỗ Mặc xoay đối diện với y.

 

Cửa sổ phòng ngủ khép hờ, ánh trăng bạc rải nhẹ trong.

 

Gương mặt ngược sáng của Đỗ Mặc trông chút u tối, Tiêu Thất chỉ thể lờ mờ biểu cảm của .

 

Đợi hồi lâu cũng thấy Đỗ Mặc lên tiếng, đón nhận thở ấm nóng của , tim Tiêu Thất đập nhanh, mặt y bất giác đỏ ửng lên.

 

Đôi mắt Tiêu Thất phản chiếu ánh trăng, trông như hai viên pha lê lấp lánh.

 

Nhìn dáng vẻ căng thẳng của Tiêu Thất, mặt Đỗ Mặc càng lúc càng tiến gần. Lúc bầu khí thật vặn, đúng lúc nên hôn lên đôi môi mềm mại .

 

Ngay khi Đỗ Mặc sắp nhắm mắt hôn lấy Tiêu Thất, thì Tiêu Thất kẻ đang nồng nặc mùi rượu bỗng mở miệng : "Ngươi… ngươi , ngươi tham mỹ sắc của , ý đồ bất chính với ?"

 

"Ngươi đối với như , là mưu cầu gì ở …"

 

Rượu khi bụng thì thơm mấy, nhưng khi miệng thì trở nên khó ngửi vô cùng. Không để sự vô lý của Tiêu Thất phá hỏng bầu khí, Đỗ Mặc tiến sát , hôn lên môi y.

 

Cánh môi chạm , động tác nào tiến xa hơn.

 

Đỗ Mặc lùi một chút, nghiêm túc y : "Tiêu Thất, chỉ tham mỹ sắc của ngươi, mà còn thích ngươi, loại thích cùng ngươi sống trọn đời trọn kiếp ."

 

Nghe lời tỏ tình đột ngột, Tiêu Thất chút ngẩn ngơ. Y thích Đỗ Mặc, mới quen bao lâu y thấy thể rời xa .

 

Tiêu Thất vốn cô độc, y khao khát ở bên, y một mái nhà, quan tâm đến .

 

Hạnh phúc đến quá bất ngờ khiến y chút dám tin. Tiêu Thất ngập ngừng: "Hai nam nhân ở bên sẽ sinh hài tử."

 

"Thật khá tiểu hài tử, chúng thể ở bên cạnh đến lúc già."

 

Giọng điệu Tiêu Thất chút tủi , chút khát khao rõ ràng. Đỗ Mặc ôm Tiêu Thất lòng, bảo: "Sau , bên ngươi đến già, đợi ngươi c.h.ế.t mới c.h.ế.t, ? Hửm?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chuyen-ve-kieu-the-duong-cong/chuong-28.html.]

 

Tựa đầu lồng n.g.ự.c Đỗ Mặc, tiếng nhịp tim vững chãi của , Tiêu Thất cảm thấy lòng ngọt ngào vô cùng. Thế tính là y cưới nương t.ử !

 

Lần nữa ngay ngắn , Tiêu Thất : "Ngày mai sẽ tìm bà mai cầu , chúng chọn ngày thành ."

 

"Ngươi yên tâm, tuy ngươi sinh hài tử, nhưng tuyệt đối sẽ nạp !"

 

"Sau , ngươi kiếm tiền, ngươi làm việc, ngươi ngoan ngoãn …"

(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)

 

Người thích đức tính gì Đỗ Mặc đều rõ, nhưng khi đến câu "ngoan ngoãn ", Đỗ Mặc thể bình tĩnh nổi nữa.

 

"Tiêu Thất, những việc khác đều thể lời ngươi." Đỗ Mặc : "Chỉ riêng chuyện , chúng dựa bản lĩnh của mỗi thôi."

 

Thời gian đó, Đỗ Mặc đạt tâm nguyện của ngày hôm nay. Hắn chế ngự Tiêu Thất ngay chiếc bàn tròn trong phòng ngủ, chuyển chiến địa sang giường lớn. Mãi đến khi trăng lên giữa trời, hai mới thu dọn qua loa ngủ.

 

Kim Tiền Quy lãng quên, cuối cùng khi bọn họ "đánh " xong, mới gắng sức thò đầu khỏi túi da. Nghĩ ngợi hồi lâu thấy chẳng nơi nào để , nó thụt đầu .

 

Kiếp rùa gian nan, nó ước gì chỉ là một con rùa bình thường, thà rằng hiểu tiếng còn hơn.

 

Trời sáng rõ, Tiêu Thất cơn buồn tiểu làm cho tỉnh giấc.

 

Vừa mở mắt , y thấy Đỗ Mặc chỉ mặc trung y, đang quỳ bên cạnh giường.

 

Liếc mắt tiểu Đỗ Mặc, Tiêu Thất bật dậy, túm lấy chăn lùi về phía .

 

Đến cách an , Tiêu Thất mới run rẩy đưa tay chỉ Đỗ Mặc: "Huynh, đừng qua đây, đều đau."

 

Có lẽ đêm qua lúc làm bàn tròn khiến Tiêu Thất cấn đau, Đỗ Mặc xót xa. Hắn giơ chiếc khăn ướt trong tay lên cho Tiêu Thất xem, : "Ta thấy ngươi kêu tiểu, định lau mặt cho ngươi để gọi ngươi dậy."

 

Nói xong, liền dùng khăn lau mặt cho Tiêu Thất.

 

Chiếc khăn ấm áp lau qua mặt, sưởi ấm đến tận lòng Tiêu Thất. Tuy thể chút nhức mỏi, nhưng y cảm thấy tất cả đều xứng đáng.

 

"Đỗ Mặc, thật ."

 

Mặt mày Tiêu Thất rạng rỡ Đỗ Mặc, khiến tâm trạng Đỗ Mặc cũng bừng sáng theo.

 

Đỗ Mặc lau từng móng vuốt nhỏ của Tiêu Thất, hôn lên chiếc mũi nhỏ của y, : "Ta chỉ với ngươi, đời kiếp chỉ thích một ngươi."

 

Được lời tình tứ rót tai, mặt Tiêu Thất nóng bừng, y cũng thuận thế đáp: "Vậy cũng chỉ thích một ."

 

Nghe , khóe môi Đỗ Mặc khẽ nhếch, hôn lên trán Tiêu Thất: "Vậy chúng ước định nhé, nếu ngươi dám thích nữ nhân khác, đừng trách cho ngươi xuống giường."

 

Mãi cho đến lúc tìm môi giới, Tiêu Thất vẫn hồ đồ hứa hẹn thề thốt từ lúc nào.

 

Quá trình tìm môi giới diễn thuận lợi. Sau khi rõ việc cần ba mươi thủy thủ, Tiêu Thất liền bước khỏi nha hành.

 

Vừa khỏi cửa nha hành, Tiêu Thất chạm mặt một tiểu nha . Nha đó cúi hành lễ với y, : "Ngài là Tiêu công tử? Tiểu thư nhà lời mời."

 

Loading...