[Chủ Công] Kinh Ngạc! Nam Chính Lạnh Lùng Lại Biết Giả Vờ, Biết Dỗ, Còn Biết Hôn - Chương 186: Không biết phải làm sao
Cập nhật lúc: 2026-04-28 09:36:28
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
... Còn thể như thế ?
Lương Tương Trừng ngẩn hai giây, tên mặc âu phục đè đến mức m.á.u dồn lên não, cả khuôn mặt đỏ bừng.
"Đệt m*! Mày là thằng ch.ó nào?! Tại đ.á.n.h tao?! Tao báo cảnh sát! Tao báo cảnh sát! Mày cố ý đ.á.n.h ! Tao báo cảnh sát!"
Jocelyn từ lầu tìm xuống từ lúc nào. Cô thấy tiếng động liền vội vàng chạy bước nhỏ tới, hướng về phía tức giận quát: "Lương... Buông tay ! Nhanh lên! Ôi trời đất ơi, gây chuyện gì thế ..."
Lương Tương Trừng thấy âm thanh thì im lặng, lập tức buông tay, lùi sang bên cạnh hai bước.
Tên âu phục làm cho sợ mất nửa cái mạng.
Anh nhớ đó xảy chuyện gì. Lúc ý thức trở , cơ thể rã rời, đang gã đàn ông phía ấn đầu dìm xuống bồn nước.
"Thằng điên , tao báo cảnh sát, tao kiện mày..."
Môi tên âu phục run rẩy. Sau khi Lương Tương Trừng buông tay, vẫn theo bản năng bám chặt lấy mép bồn rửa tay, nổi hết da gà rớt đầy đất vì sợ hãi.
"Lương Tương Trừng! Cậu làm cái quái gì hả?"
Jocelyn rảo bước lao tới. Cô hạ giọng mắng mỏ Lương Tương Trừng hai câu, vội vàng tiến lên đỡ tên âu phục đang nhũn cả dậy.
"Xin , vô cùng xin , đây là bạn , dạo gần đây tinh thần bất thường, đến đây để khám bệnh, chứ? Để đỡ dậy..."
Lương Tương Trừng dựa tường, đưa mắt quét một vòng xung quanh, thấy thanh dữ liệu màu đỏ nào.
Vậy mà chuồn thẳng luôn thật.
Hắn sờ chóp mũi, đeo cả kính râm lẫn khẩu trang lên.
"Cậu còn ngây đó làm gì, còn mau qua đây xin ?" Jocelyn nhíu mày trừng mắt Lương Tương Trừng.
Lương Tương Trừng bất đắc dĩ bước lên , cất lời với tên âu phục: "Xin , phát điên."
Tên âu phục đang nghẹn một bụng tức định mở miệng c.h.ử.i mắng, nhưng thấy Lương Tương Trừng vóc dáng cao ráo, phần cẳng tay lộ đường nét cơ bắp, nên khỏi sinh lòng nghi ngờ.
"Cậu... là cái gì đó ? Chính là tivi, làm diễn viên ?"
Lương Tương Trừng đó nhờ hot search bôi đen mà cũng coi như nhẵn mặt với qua đường. Nghe nâng mí mắt, định mở miệng thì Jocelyn che chắn ở phía .
"Cậu thì diễn xuất gì chứ, chỉ là một bệnh nhân ở đây thôi." Jocelyn , nhét tờ báo cáo chẩn đoán tay Lương Tương Trừng: "Cậu về , bác sĩ đang đợi lầu, vẫn là căn phòng đó."
Lương Tương Trừng hiểu ý Jocelyn, nhận lấy tờ báo cáo, xoay ngoài hành lang.
"Anh trai , đừng giận, thật sự cố ý . Trước đây một thời gian vẫn còn học, thi mấy năm đỗ, bây giờ áp lực lớn quá nên tinh thần vấn đề... Tôi cũng buồn lắm..."
Lương Tương Trừng: "..."
Giọng của Jocelyn đứt quãng truyền đến từ phía , Lương Tương Trừng rẽ qua góc khuất liền thẳng xuống cầu thang, trong chiếc xe đang đợi lầu.
Tạ Chiêm đúng là hại thê thảm.
Hắn xe, càng nghĩ đến chuyện càng thấy bực , mở điện thoại tìm kiếm 108 cách diệt ma.
[Y là ma, y chỉ là linh hồn.]
[Những thứ tìm kiếm tác dụng với y .]
"Y đúng là giỏi thật, tao mới thấy loại như y đầu." Lương Tương Trừng nghĩ thầm quả thực tác dụng, chuyển màn hình sang tìm kiếm nơi đặt bức tượng quỳ của Tạ Chiêm trong tiểu thuyết.
[Anh làm gì?]
"Tao chọc cho y tức c.h.ế.t." Ánh mắt Lương Tương Trừng lướt nhanh qua những dòng thông tin chữ , chụp màn hình lưu bộ.
Hắn đăng một bài lên Weibo, thẳng rằng tìm thấy một khu nghỉ mát tránh nóng ở thị trấn Thù Du, đặc biệt chia sẻ cho .
Chỉnh sửa xong những dòng chữ , Lương Tương Trừng mới đặt điện thoại xuống.
Hiện nay đến bức tượng quỳ của Tạ Chiêm vẫn chỉ là thiểu , Lương Tương Trừng mang phận ngôi , sức ảnh hưởng lớn nhưng vẫn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-cong-kinh-ngac-nam-chinh-lanh-lung-lai-biet-gia-vo-biet-do-con-biet-hon/chuong-186-khong-biet-phai-lam-sao.html.]
Chỉ cần sức tuyên truyền, đám fan , bất kể là fan chân chính antifan, kiểu gì cũng sẽ một bộ phận rục rịch hành động, đến nơi mà Lương Tương Trừng chia sẻ.
Đến lúc đó... bọn họ sẽ tự nhiên phát hiện hai bức tượng đá tạc ở nơi .
"Cứ châm lửa ." Lương Tương Trừng tính toán thời gian, đồng thời cũng thu thập liệu, điện thoại khiếu nại mà cần dùng tới.
"Vốn dĩ định rút khỏi giới giải trí, bây giờ..." Lương Tương Trừng sờ phần gáy đang đau nhức của , gở: "Bây giờ mà tao diễn một chút, thì đúng là với y quá."
[...]
Khoảng nửa giờ Jocelyn mới từ bệnh viện xuống. Biểu cảm mặt cô lắm, xe mắng Lương Tương Trừng xối xả sấp mặt.
Lương Tương Trừng là nghệ sĩ do một tay cô bồi dưỡng nên. Mặc dù thằng nhóc tâm thuật bất chính, nhưng miễn cưỡng vẫn còn chút chí tiến thủ, đến mức Jocelyn cảm thấy vẫn còn t.h.u.ố.c chữa.
Không ngờ bây giờ tinh thần Lương Tương Trừng bất thường, đến cả chuyện đ.á.n.h trong nhà vệ sinh cũng làm .
"Chị , thật sự gặp ma, nếu sẽ làm chuyện đó ." Lương Tương Trừng thở dài: "Người ?"
"Cậu tinh thần tổn thương, yêu cầu bồi thường phí tổn thất tinh thần." Jocelyn bực dọc trừng mắt Lương Tương Trừng: "Loại khó dây dưa, nhiều với , tiền phí trừ thẳng tiền lương của ."
Lương Tương Trừng: "... Được."
"Thời gian cứ ở nhà nghỉ ngơi , bác sĩ kê cho mấy liều thuốc, một ngày uống bao nhiêu đó ghi rõ, tự xem mà uống." Jocelyn thở dài.
"Còn một tuần nữa là show giải trí bắt đầu . Chị với , tổ chương trình mời những gương mặt đình đám, cứ theo kiếm chút độ nhận diện là , tuyệt đối đừng gây chuyện..."
Lương Tương Trừng tựa lưng ghế , cây cỏ bên ngoài lướt nhanh qua tầm mắt, lơ đãng đáp: "Biết ."
Khoảng nửa tiếng , Lương Tương Trừng trở về căn hộ của .
Đồ đạc trong phòng xem như vẫn gọn gàng, rèm cửa mở toang, đón những cơn gió lạnh thổi từ bên ngoài .
Lương Tương Trừng về đến nhà liền đóng cửa sổ , kéo rèm cho kín, đó phòng tắm tắm rửa .
Lúc ngoài, tống bộ quần áo chất đống hơn một tuần trong máy giặt.
Lương Tương Trừng quan sát xung quanh. Sau khi phát hiện bất kỳ thanh dữ liệu khả nghi nào, mới bấm nút giặt.
Việc phim "Đế Vương Mộng" hiện đang tạm dừng. Để gột rửa tin đồn thất thiệt cho , nhân tiện kiếm chút thiện cảm của qua đường, trong thời gian Jocelyn đăng ký cho Lương Tương Trừng tham gia một chương trình tạp kỹ thám hiểm đang hot.
Lương Tương Trừng chỉ tham gia với tư cách là khách mời vãng lai cho một tập tháng 4, hành trình kéo dài mười ngày.
Sau khi trở về, tiến độ phim của "Đế Vương Mộng" bên ước chừng cũng sẽ khôi phục bình thường, vặn lấp đầy thời gian trống của Lương Tương Trừng.
"Mười ngày..." Lương Tương Trừng nhẩm tính mốc thời gian hiện tại. Hắn đang cầm bút ghi chép, đột nhiên thấy mấy tiếng sột soạt phát từ ngoài cửa.
Đầu ngón tay dừng .
"Ai đó?"
Ngoài cửa vẫn chỉ những tiếng động sột soạt nhỏ nhặt.
Lương Tương Trừng nhíu mày, đặt bút xuống bàn, chậm rãi bước chỗ cửa lớn.
"Ai?" Lương Tương Trừng ý mở cửa, đút hai tay túi quần, ánh mắt chằm chằm cánh cửa đen ngòm phía với ý vị khó dò.
Trong sự im lặng ngắn ngủi, cánh cửa khẽ rung lắc.
"Meo."
Một tiếng kêu lanh lảnh.
Lương Tương Trừng nghiêng đầu.
... Là mèo con ?
"Meo."
Bên ngoài cửa kêu thêm một tiếng.