[Chủ Công] Kinh Ngạc! Nam Chính Lạnh Lùng Lại Biết Giả Vờ, Biết Dỗ, Còn Biết Hôn - Chương 174: Bức thư

Cập nhật lúc: 2026-04-27 02:10:59
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đám ác ma nhà Mogori đều hướng của riêng .

Vài ngày , Trì Trăn thấy tin tức đăng bảng tin của ác ma.

Hạ Ái thành công gia nhập đội quân dự với thành tích đầu. Không bao lâu nữa, ả sẽ tham gia diễn tập thực chiến, tiến khu rừng rậm bụi gai hoang vu để bắt đầu đợt huấn luyện đầu tiên.

Trì Trăn dã tâm của bà chị nhỏ. Hắn ghi nhớ phiên hiệu quân đoàn mà Hạ Ái đang phục vụ, bảo Boboel âm thầm để mắt tới động thái của ả.

Kẻo nhỡ một ngày, Hạ Ái thực sự trang tận răng, bất ngờ tập kích thiên đường.

Phần lớn ác ma vẫn đang chìm trong nội chiến. Thế nhưng, đúng hai mươi ngày , một tin dữ từ cao truyền xuống - Thiên đường bầu tân Chủ Thần, đó chính là thiên sứ ánh sáng Cestiel.

Tin tức là một đòn giáng mạnh đám ác ma địa ngục.

Sức chiến đấu của Cestiel vô cùng phi phàm. Nếu y thống lĩnh thiên đường, nhất tộc thiên sứ ánh sáng chẳng bao lâu nữa sẽ trỗi dậy mạnh mẽ. Còn bọn ác ma địa ngục như chúng... sẽ xua đuổi đến những nơi môi trường khắc nghiệt hơn để sinh tồn.

Xem bọn chúng thể đẩy nhanh tiến độ bầu cử Satan.

Trì Trăn cố ý để Boboel chứng kiến sự khốc liệt và tàn nhẫn trong cuộc đấu tranh giữa các ác ma hiện nay.

Nếu nó lấy vị trí Satan làm mục tiêu, thì Boboel cần nắm rõ tình thế tồi tệ lúc . Nó những đối thủ cạnh tranh của , những tên ác ma tiềm tàng , sẽ dùng thủ đoạn gì để hãm hại đồng loại.

Đây đều là những bài học bắt buộc mà Boboel trải qua con đường .

"Anh trai, một thời gian nữa sẽ rời ?" Một ngày nọ, Boboel chạy tới tìm Trì Trăn, gương mặt nó đỏ bừng, bộ dạng như đang chuyện gì gấp gáp lắm.

Trì Trăn vẫn rõ nguyên do: "Sao thế?"

"Chú, chú đến ..." Boboel đưa tay chỉ bên ngoài. Nó phần sốt ruột, giọng kìm mà nghẹn ngào: ''Họ chú đến để đòi . Anh phạm tội, chú bắt lên thiên đường."

Trì Trăn nhướng mày: "Có chuyện ?"

"Em , nhưng bên ngoài ai cũng thế." Boboel nhíu mày : "Anh trai, chú bây giờ là Chủ Thần , liệu chú ..."

"Không , Boboel." Trì Trăn xoa đầu Boboel, cất lời.

"Dù chú là thiên sứ ánh sáng Chủ Thần chăng nữa thì chú vẫn là Cestiel. Cũng giống như mày, cho dù mày là một Mogori là tiểu vương tử, thì mày vẫn luôn là Boboel, bản tính đều hề đổi."

Boboel mà như hiểu như : "Vậy là chú định trừng phạt ?"

"Tất nhiên , đây hẹn với chú , bảo chú đưa lên thiên đường chơi, chú đồng ý . Bây giờ chẳng qua là tìm một cái cớ để đưa thôi." Trì Trăn đáp.

Boboel gì.

Một lúc , nó mới hỏi tiếp: "Vậy hai sẽ về thăm em chứ?"

Trì Trăn : "Thiên đường và địa ngục phong tỏa, Boboel, chúng sẽ còn gặp thường xuyên. Hơn nữa đây đều là do mày đồn thôi, Cestiel hiện giờ đang ở tít trời, chú còn lâu mới rảnh mà quản ."

Nghe , Boboel mới yên tâm đôi chút.

Nó ơ chơi ở khu vực của tộc Lật Túc Nô một lát, mãi đến tận chập tối mới trở về bộ lạc của .

Trì Trăn bên ngoài lâu. Khoảng thời gian là giai đoạn quan trọng để 000 thống kê dữ liệu của cuốn sách, thành thật ở lì tại đây ngoài, thử tìm cách đến thiên đường.

Mới hai mươi ngày... Trì Trăn cởi áo khoác trèo lên giường. Hắn nhẩm tính thời gian, quyết định đợi thêm 10 ngày nữa.

Đến lúc đó, điểm đ.á.n.h giá của cuốn sách kết quả, 000 sẽ còn bám riết lấy buông.

Trong phòng vang lên vài tiếng sột soạt. Kẻ bước phòng che giấu tung tích, nhưng giấu kỹ , cố tình để lộ chút âm thanh giúp Trì Trăn dễ dàng nhận .

"Ai?" Trì Trăn luôn giữ lòng đề phòng với địa ngục. Hắn tưởng rằng ác ma của bộ lạc khác đột nhập, nên lập tức vung ma nhận đ.â.m thẳng về phía bóng .

"Chi Chi · Lee · Mogori."

Thanh ma khựng giữa trung.

Trì Trăn nhận giọng quen thuộc , nheo mắt : "Chú?"

Cổ tay Trì Trăn tóm lấy. Chỉ trong vòng vài giây ngắn ngủi, Cestiel giẫm lên đôi dép lê của , cùng Trì Trăn lăn lộn lên giường.

Sự đụng chạm thể xác lâu khiến cả hai đều cảm thấy chút kìm nén.

Trì Trăn thấy lưng nóng rực, ấn thiên sứ của đang bốc cháy, bỏng rát y hệt như những cảm xúc đang cuộn trào mãnh liệt của Cestiel - mặc cho vị đại thiên sứ đang đè lên tỏa khí chất lạnh thấu xương.

"Chẳng bỏ rơi cháu ? Hả? Sao còn đến tìm cháu... Chủ Thần đại nhân?" Trì Trăn siết chặt lấy bờ đùi đang đè áp sát bên hông . Lớp cơ bắp ở đó săn chắc, bóp chặt lấy, vẫn mang cảm giác dễ chịu và tràn trề sức mạnh như khi.

Cestiel uốn cong lưng. Y luôn thích tư thế đè ở , hiện giờ dù đang kề môi cọ xát với Trì Trăn, y ý định nhượng bộ cúi đầu.

"Xem thời gian sống khá thoải mái, trồng hoa tỉa cỏ, rong chơi hưởng lạc... Cậu từng nhớ đến ?" Cestiel véo lấy gốc đuôi của Trì Trăn.

Cảm giác tê dại trong khoảnh khắc men theo chiếc đuôi dài truyền đến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-cong-kinh-ngac-nam-chinh-lanh-lung-lai-biet-gia-vo-biet-do-con-biet-hon/chuong-174-buc-thu.html.]

Trì Trăn ngửa cổ, yết hầu lăn lộn, chiếc đuôi dài thuận thế quấn lấy cánh tay Cestiel.

Hắn thì thầm: "Chú bỏ rơi cháu , tại cháu nhớ chú chứ?"

"Là ai bỏ rơi ai?" Bụng ngón tay Cestiel vuốt ve dọc theo chiếc đuôi dài của Trì Trăn, lướt xuống từng tấc một. Lớp vảy ở đó trơn bóng, bảo dưỡng , cũng vô cùng kiêu ngạo.

Cestiel tóm chặt lấy cái chóp đuôi đang ngo rậy rục rịch .

"Cậu lúc nào cũng làm việc theo ý , c.h.ế.t cũng hối cải." Đôi mắt Cestiel tối sầm : "Đứng lên."

Sự cọ xát mãnh liệt và nóng bỏng ảnh hưởng đến mâu thuẫn giữa hai . Trước khi tách , Trì Trăn còn mang tâm lý trả đũa mà cuốn lấy Cestiel một nụ hôn sâu. Nụ hôn ướt át dính nhớp luôn khiến vị đại thiên sứ quen với sự tình trường khó khăn lấy .

"Chi Chi..." Cestiel nhíu mắt . Đầu lưỡi đang cố lùi của y Trì Trăn dây dưa hành hạ suốt hai ba phút đồng hồ, kẻ mới chậm rãi thu về, rời khỏi môi y.

Đôi môi mỏng của Trì Trăn đỏ bừng. Hắn l.i.ế.m khóe miệng, dậy một cách dứt khoát bước xuống giường.

Hắn ngay ngắn chỉnh tề mặt Cestiel: "Chú."

Mái tóc vàng của Cestiel rối tung lên. Y Trì Trăn, ảo não vì khung cảnh đắn y vốn dĩ dự tính, giờ đây biến thành bộ dạng .

... Thật quá dung túng cho .

Cestiel hung hăng lau vết nóng rực vương bên khóe môi. Y quá dung túng cho tên ác ma , mới khiến Trì Trăn thích gì làm nấy, dám tự hủy hoại bản ngay mặt y.

"Ta nhận thư gửi, lách lộn xộn, chút thành ý hối nào. Đây là thái độ xin của đấy ?" Đèn trong phòng bật sáng bộ.

Cestiel lấy một tờ giấy thư từ trong lớp thần bào, mở phẳng nó ngay mắt Trì Trăn.

Đó là bức thư Trì Trăn lúc còn ở địa ngục, lén lút sai đại con rồng đem lên thiên đường đưa cho Cestiel.

Nội dung đơn giản, chẳng qua chỉ là những lời Trì Trăn tự kiểm điểm, đồng thời bảo đảm sẽ bao giờ tái phạm.

Những lời sáo rỗng kiểu Cestiel xem quá nhiều , Trì Trăn từng ba bốn bận, nhưng nào mang hiệu quả.

"Lần cháu dồn hết tâm huyết để mà, mất tận bốn năm tiếng đồng hồ." Hốc mắt Trì Trăn ửng đỏ: "Chú, chú cháu sửa là chứ gì? Dạo cháu làm thí nghiệm, đụng đến l.ự.u đ.ạ.n nữa, cháu sẽ làm mấy chuyện đó nữa ..."

Hắn một hồi thì giọng điệu bắt đầu nghẹn ngào.

Cestiel thu hết tầm mắt, đầu ngón tay y khẽ cuộn trong giây lát, cứng đờ : "Trò vô dụng với , đừng hòng qua mặt ."

Nói dứt lời, y chỉnh đốn nét mặt, tiếp: "Cậu lớn tướng thế mà suốt ngày chỉ nhè, hổ ."

Trì Trăn cúi đầu. Hắn như cảm thấy bối rối, mái tóc xám rũ xuống che nét mặt.

Khoảng khắc trầm mặc ngắn ngủi làm Cestiel cảm thấy đè nén. Vừa dứt câu, y cũng cảm thấy quá lời.

Trì Trăn là một ác ma đơn độc nơi đây nơi nương tựa, đôi cánh xương, quả thực cũng nhiều uất ức.

"Cậu..." Cestiel im lặng một lúc thở dài.

Y dậy bước tới, dùng lòng bàn tay lau sạch những giọt nước đọng khóe mắt Trì Trăn: "Đây là cuối cùng, đùa với . Sau mà còn dám làm mấy cái trò mất mạng nữa..."

"Sẽ làm nữa chú, cháu sẽ làm nữa." Chiếc đuôi dài của Trì Trăn rút hai mà vẫn thoát .

Cestiel cứ như đang nghịch ngợm một món đồ chơi, nhẹ nhàng xoa nắn đoạn xương cụt của , khiến chỗ đó truyền đến cảm giác tê mỏi kích thích, chút khó nhịn.

Hiếm khi Trì Trăn cảm giác thể chống đỡ nổi thế .

Chiếc đuôi dài liên kết mật thiết với d.ụ.c vọng của .

Cestiel cứ mân mê một cách ngang ngược vô kỵ như , quá sức tra tấn .

" mà, tại tờ giấy xin chỉ một nửa?" Cestiel kẹp lấy một góc tờ giấy, ngước mắt lên Trì Trăn: "Một nửa còn ?"

"... Một nửa còn hôm nay cháu mới xong." Trì Trăn đến ngăn kéo bên cạnh, lấy một tờ giấy trắng nếp gấp, đặt tay Cestiel: "Chính là tờ ."

Lợi dụng lúc Cestiel vươn tay nhận lấy, Trì Trăn tranh thủ rút luôn cái đuôi của về.

[Tôi . Tôi nên phớt lờ những lời răn dạy của Đại thiên sứ Cestiel, nên những hành động khiến ngài đau lòng. Nhìn thấy dáng vẻ xót xa của ngài, trái tim cũng như d.a.o cứa, xin ngài, Đại thiên sứ Cestiel kính yêu...]

Cestiel: "..."

Y nhướng mắt Trì Trăn.

Hắn âm thầm lảng tránh ánh mắt y, : "Cháu thật sự để tâm mà, ở phần cuối ."

Cestiel bán tín bán nghi trong chốc lát, dời tầm mắt xuống hai dòng cuối cùng mặt giấy.

[Đến đây, nhận thức sâu sắc về lầm của bản . Mong rằng đại thiên sứ Cestiel thể rộng lòng tha thứ cho . Ngài thật khoan dung, ngài thật vị tha, ngài thật vĩ đại...]

[Từ nay về , sẽ trân trọng sinh mệnh, tận hưởng cuộc sống. Xin bảo đảm sẽ bao giờ lặp những hành vi như nữa.]

[Người : Trì Trăn.]

Loading...