[Chủ Công] Kinh Ngạc! Nam Chính Lạnh Lùng Lại Biết Giả Vờ, Biết Dỗ, Còn Biết Hôn - Chương 100: Dẹp tâm tư lệch lạc

Cập nhật lúc: 2026-04-21 02:28:58
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Biểu cảm của Trì Trăn chút vi diệu. Từ những món đồ kỳ quái liên tiếp lục lọi , lờ mờ suy đoán điều gì đó bất thường.

Những chiếc áo cất giấu trong ngăn kéo tủ quần áo phần vai rộng và lưu mùi hương.

Trì Trăn lấy thử một chiếc ướm thử với cơ thể , hiển nhiên thể cảm nhận chiếc áo tay vòng n.g.ự.c rộng, chủ nhân của nó chắc chắn cường tráng hơn khối cơ thể hiện tại của nhiều.

Đây là quần áo của Cestiel.

"Cốc cốc."

Trì Trăn đang đo thử vòng eo của chiếc quần dài bên trong thì đột nhiên thấy tiếng động vang lên lưng. Hắn vội vàng vơ vét bộ đống khăn tắm ẩm ướt tay nhét hết trong ngăn kéo.

"... Chú."

Trì Trăn dùng sức đóng mạnh ngăn kéo . Hắn bật dậy, xoay sang một bên che khuất một nửa chiếc tủ quần áo.

"Chú, chú tới đây?" Hắn dùng ngón tay ấn cửa lùa của tủ quần áo ở phía , nhích từng chút một để đóng nó .

Không Cestiel lên gác mái từ lúc nào. Y nửa tựa khung cửa, mái tóc dài màu vàng ròng tuôn chảy, men theo vòm n.g.ự.c buông thõng xuống bên hông.

Ngón tay gõ cửa chậm rãi thu về, y chằm chằm Trì Trăn: "Cậu đang làm gì?"

Trì Trăn chắn tủ quần áo hề nhúc nhích: "Cháu đang tìm quần áo, lát nữa định tắm."

"Vậy ?" Đáy mắt Cestiel sầm xuống, y đột ngột sải bước tiến trong.

Vóc dáng y cao lớn, cặp đùi bọc trong ống quần dài săn chắc mạnh mẽ, mỗi bước đều phác họa những đường nét cơ bắp mờ ảo.

Căn phòng chật hẹp vốn chứa nổi quá nhiều .

Cestiel bước che khuất quá nửa ánh sáng đỉnh đầu. Cái bóng đen, u ám của y đổ dài nền gạch, chiếm trọn hơn nửa gian nhỏ bé, tăm tối và bức bối .

"Kéo ."

Trì Trăn lùi nửa bước. Hắn tì tay lên cửa lùa của chiếc tủ, thẳng Cestiel: "Chú , bên trong đều là quần áo của cháu, chú làm là xâm phạm quyền riêng tư của cháu."

Cestiel bật lạnh lẽo.

Một con ác ma vô sỉ, đạo đức, tam quan, mà cũng bảo vệ quyền riêng tư của bản .

Nếu để tâm đến như , thế tại tôn trọng quyền riêng tư của khác?

"Kéo ." Giọng Cestiel trầm dần xuống: "Đừng để tự động tay."

Hắn túm chặt lấy cửa tủ quần áo, hai mắt híp : "Không kéo thì nào? Chú định đ.á.n.h cháu ?"

"Đó là tội của , đáng chịu trừng phạt." Lệ khí đọng giữa hàng chân mày Cestiel khó lòng kìm nén thêm nữa.

Từ hành động cản trở của Trì Trăn, y thấu sự thật mà đang cố tình che giấu.

Cestiel nhíu mày, giá trị chán ghét nhảy vọt lên mức 97.

Lũ ác ma c.h.ế.t tiệt ... những thứ dơ bẩn ...

Hèn hạ, vô sỉ, khiến buồn nôn.

Luồng áp bách chỉ trong khoảnh khắc tràn ngập khắp căn gác mái nhỏ hẹp. Gió lạnh từ ngoài cửa sổ lùa , quyện cùng mùi hôi thối xa lạ, khó ngửi bên trong căn phòng , ngừng khuấy động và xé rách hệ thần kinh của Cestiel.

Ác ma, mùi hôi thối, nhãn cầu, những bộ quần áo mất, mảnh giấy nhét gối y... đủ thứ, từng chút một gặm nhấm sự lý trí mà y vẫn luôn cố tình duy trì suốt thời gian qua, để cuối cùng cũng x.é to.ạc một lỗ hổng.

Trì Trăn sa sầm mặt mũi khi Cestiel bước tới, cương quyết chịu tránh đường.

Cestiel cảm thấy bực bội. Bàn tay y vươn về phía , hình Trì Trăn khựng , cả giống như y hất văng, ngã nhào xuống giường.

Bước chân Cestiel đình trệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/chu-cong-kinh-ngac-nam-chinh-lanh-lung-lai-biet-gia-vo-biet-do-con-biet-hon/chuong-100-dep-tam-tu-lech-lac.html.]

Y thấy tiếng rên rỉ nghẹn ngào vang lên giường, chớp mắt một cái lập tức sang bên cạnh.

Một nửa cơ thể Trì Trăn vùi trong chăn đệm. Hắn lảo đảo bò dậy, mái tóc xám trắng đỉnh đầu rối bù xù quấn lấy , trông nhếch nhác và khó coi, ngay cả đôi mắt đỏ cũng trở nên đậm màu hơn hẳn.

"... Chú nhân lúc ba cháu nhà để bắt nạt cháu." Trì Trăn dùng mu bàn tay lau khóe mắt. Mái tóc lòa xòa trán rủ xuống, che khuất một nửa hàng lông mày cùng đôi mắt u ám, phức tạp bên .

Trì Trăn nhấc mí mắt lên, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu vỡ đê tuôn trào, mới rớt xuống dùng tay hung hăng lau sạch.

Cestiel lặng trong phòng, giữa bầu khí ngột ngạt , các đốt ngón tay y thoáng cứng đờ.

Trì Trăn trèo xuống khỏi giường, đẩy mạnh Cestiel , lau nước mắt định bước ngoài: "Tránh ."

Cestiel nhúc nhích, chút sức lực mọn của Trì Trăn ảnh hưởng gì tới y. Y yên tại chỗ, khoảnh khắc Trì Trăn ngang qua liền một tay tóm gọn lấy cánh tay .

"Cậu ?" Bàn tay to lớn nắm chặt lấy tay Trì Trăn truyền tới một lực đạo mạnh mẽ, Cestiel dần cau mày .

"Chú cháu ngứa mắt, lúc nào cũng nhắm cháu, cháu cho khuất mắt chú là chứ gì." Trì Trăn giằng tay hai cái nhưng rút , cứng rắn : "Cháu ngoài ở."

"Ra ngoài..." Giọng Cestiel lạnh lẽo hẳn : "Cậu tiền để ngoài ?"

Trì Trăn ngước mắt lên: "Cháu thà ngủ ngoài đường cũng thèm ở chung với chú."

"Hừ..." Trên mặt Cestiel lộ vài phần trào phúng: "Được thôi, , thì cứ việc ."

" cho , những thứ , đồ ăn, thức uống, quần áo, tất cả đều là do mua cho . Nếu vạch rõ giới hạn với , thì trả hết thứ cho ."

Giọng điệu Cestiel vbình thản. Vừa y sấn tới gần Trì Trăn.

"Còn nữa, căn nhà hiện tại cũng tên , gác mái của .''

''Cậu định trả tiền cho , trả quần áo cho ?"

Trì Trăn khẩy một tiếng: "Chú tưởng cháu trả nổi chắc? Nực ."

Hắn dùng sức rút phăng cánh tay , lạnh buông hai câu, mặc kệ y mà gót thẳng về phía giường, bệt xuống đó nhúc nhích nữa.

[...]

Miệng của ai đó còn cứng hơn cả thép gỉ.

Cestiel một bên . Thấy Trì Trăn ngoan ngoãn kiếm chuyện nữa, y mới vươn tay đóng cửa phòng .

Căn gác mái thiếu sáng khi đóng cửa càng thêm phần u tối.

Trì Trăn ẩn trong bóng râm đầu giường, Cestiel bước tới, rút hai tờ giấy ăn đưa cho .

"Lau nước mắt ."

Trì Trăn còn tâm trí mà giả vờ lóc nữa, phản ứng của Cestiel ngoài dự đoán của . Hắn mất tập trung nhận lấy tờ giấy từ tay y.

Cestiel kéo chiếc ghế tựa bên cạnh bàn học qua. Y chằm chằm Trì Trăn, một lát đột nhiên vươn tay tóm lấy cổ tay , nửa cưỡng ép kéo cánh tay của qua.

"Làm cái gì ?" Sắc mặt Trì Trăn đổi. Hắn liếc mắt giá trị chán ghét đỉnh đầu Cestiel, theo bản năng rút tay về.

Cestiel vẫn vững như thái sơn. Ngón tay y ấn chặt lòng bàn tay Trì Trăn, trong tầm lờ mờ, Cestiel cảm nhận rõ ràng vùng da chỗ đó của Trì Trăn nhô cao hơn hẳn những chỗ khác.

"Sưng ." Giọng điệu Cestiel bình thản. Y ấn nhẹ hai cái xuống lòng bàn tay đang sưng tấy nóng rực của Trì Trăn, nhướng mắt lên: "Có tại sưng ?"

Con do chú đ.á.n.h .

Trì Trăn cảm nhận cơn đau nhức nhối truyền đến từ lòng bàn tay. Hắn c.h.ử.i thầm trong lòng một tiếng, hé răng câu nào.

"Đem vứt hết đống đồ rách nát trong tủ quần áo của ngươi ." Cestiel để tâm đến thái độ của Trì Trăn. Giọng y càng lúc càng trầm xuống, ẩn chứa sự cảnh cáo.

"Còn nữa, dẹp cái tâm tư lệch lạc của đối với ."

Loading...