Chó Dữ Lâu Năm - Chương 59
Cập nhật lúc: 2026-02-20 13:17:28
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đào Hoài Nam hiểu trai quá rõ, chỉ cần một thán từ cũng đoán tâm trạng ngày hôm đó của .
Anh trai đang ấp ủ chút tâm tư tình cảm, Đào Hoài Nam điện thoại của là đoán ngay.
Không đang buôn chuyện với ai, bên hỏi dạo hứng thú , để giới thiệu một . Đào Hiểu Đông ban đầu bảo bận, đó : "Giờ thích kiểu đó nữa."
Bên hỏi: "Ái chà, thế giờ thích kiểu nào?"
Đào Hiểu Đông nheo mắt dựa ghế sô pha, tay vô thức nắn bóp bắp chân em trai chơi, nắn : "Giờ thích đàng hoàng."
"Ai bảo đàng hoàng chứ?" Đối phương mắng, tiếp: “Cũng là đứa hiền lành, mấy chuyện lăng nhăng vớ vẩn ."
"Tôi ý đó, chuyện hiền lành .” Đào Hiểu Đông tự bật : “Ý là kiểu ngay ngắn, nghiêm túc ."
Đào Hoài Nam đang lim dim để trai nắn chân, đến đây bỗng mở bừng mắt, nhạy bén ngẩng đầu hướng về phía trai.
"Chẳng ai cả, thôi." Đào Hiểu Đông lảng sang chuyện khác. Đào Hoài Nam từ từ hạ đầu xuống, nhưng trong lòng bắt đầu suy nghĩ lung tung.
Anh trai giờ bạn đời cố định. Hồi bé Đào Hoài Nam từng sợ khác cướp mất , nhưng giờ mong trai một mối tình t.ử tế, trai cô đơn quá .
Sau khi Đào Hiểu Đông cúp máy, Đào Hoài Nam dậy, chân vẫn gác lên đùi , đưa tay sờ mặt trai.
Đào Hiểu Đông sờ thấy nhột, hỏi: "Làm gì đấy?"
"Anh biến ?" Đào Hoài Nam giữ mặt hỏi.
"Biến gì mà biến.” Đào Hiểu Đông dở dở : “Mày đừng thần hồn nát thần tính."
Đào Hoài Nam sợ trai vẫn còn e ngại , bèn tiến tới nhẹ nhàng hôn lên má , : "Em ở bên cạnh ."
"Chẳng hai đứa mày ở ?" Đào Hiểu Đông xoa đầu : “Có hai đứa mày là đủ ."
"Không giống mà..." Đào Hoài Nam chớp mắt, hàng mi dài đổ bóng xuống gò má, sờ mặt Đào Hiểu Đông chân thành : “Anh cần tình yêu, cần yêu, buổi tối thể ngủ cùng , hai còn làm..."
"Dừng, dừng, dừng ngay!" Đào Hiểu Đông hiệu dừng , quên mất em trai thấy, thằng em làm cho kinh ngạc đến trợn tròn mắt: “Trong đầu mày chứa cái gì thế hả nhóc con."
Đào Hoài Nam ngắt lời cũng thấy lạ, nốt câu dở dang: "Làm nhiều chuyện thuộc về hai , nên chỉ thuộc về em. Anh trai em tình cảm nhất."
Một chữ "làm" của khiến Đào Hiểu Đông nghĩ lệch lạc, hóa là nghĩ nhiều, tâm hồn nhóc con vẫn trong sáng chán, chỉ ông là đầu óc đen tối.
Đào Hiểu Đông phì , giơ tay ôm Đào Hoài Nam, tì cằm lên trán , : "Chưa đến chuyện bây giờ mày yêu đương gì, mà kể cả yêu thật thì cũng ảnh hưởng đến việc thuộc về mày. Mày và tất cả những thứ khác hề đối lập ."
"Em ." Đào Hoài Nam vỗ vỗ lưng an ủi, khẽ : “Các em trai lớn , cần cuộc sống riêng thôi, Hiểu Đông ."
Đào Hiểu Đông vuốt ve vai và cánh tay Đào Hoài Nam, lâu vẫn gì.
Trẻ con lớn nhanh lắm, sự trưởng thành âm thầm ẩn giấu trong từng ngày từng đêm.
...
Trên chân Đào Hoài Nam một vết thương nhỏ, là do ngã hôm . Cậu và Trì Sính là bao giờ cãi , tính cách hai vốn khác biệt, gây gổ thì dễ ợt.
Đào Hoài Nam đôi khi chọc tức đến mức Trì Sính nên lời, nhưng Trì Sính tính nóng, Đào Hoài Nam thường dám chọc giận .
Lần giận ở trường là do Đào Hoài Nam nắm nhầm tay khác. Trì Sính vốn ngay , lúc xuống cầu thang đông đúc hai lạc . Đào Hoài Nam xuống đến đất bằng liền đưa tay , nắm một bàn tay con gái mềm mại gầy gò.
Đào Hoài Nam giật , vội vàng buông .
Là một nữ sinh lớp 12, mấy cô bạn cùng ha hả, cố ý trêu .
"Người đợi bạn gái nhỏ, mày xen làm gì!" Bạn cô gái trêu.
Các cô gái nhận Đào Hoài Nam là bé mù của trường, nữ sinh nắm tay vỗ vai Đào Hoài Nam bảo: "Đùa chút thôi em trai, đừng để bụng nhé."
Đào Hoài Nam mím môi lắc đầu.
Lúc Trì Sính xuống, Đào Hoài Nam cúi đầu gì. Trì Sính nắm tay , Đào Hoài Nam rụt , vẻ xuống tinh thần.
Trì Sính hỏi: "Sao thế?"
Đào Hoài Nam hỏi : "Cậu thế Anh nhỏ?"
Trì Sính đáp: "Tôi lấy cái áo khoác cho ."
"Thế mà bảo tớ.” Đào Hoài Nam cúi đầu tự chậm về phía : “Cậu cứ thế để tớ tự xuống cầu thang."
Trì Sính thấy thật khó hiểu: "Có nửa phút chứ mấy."
Đào Hoài Nam gì nữa, chỉ nhất quyết cho nắm tay, trong lòng dấy lên chút hờn dỗi vô cớ. Không chỉ vì bàn tay con gái mềm lạnh ban nãy, mà còn vì Trì Sính - lẽ ở lưng - ở đó.
Trước mặt lưng đều là , từng dòng lướt qua cầu thang, nhưng ai là Trì Sính, điều khiến Đào Hoài Nam hoảng sợ.
Hôm đó hiếm khi Đào Hoài Nam tỏ thái độ vui với Trì Sính, cho nắm tay, cũng chẳng thèm để ý đến .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://dammy.me/cho-du-lau-nam/chuong-59.html.]
Trì Sính vốn dĩ lâu nổi nóng, theo lời Quý Nam là "hai em nhà ngày nào cũng dính như sam". việc Đào Hoài Nam liên tục rút tay hất khiến Trì Sính bắt đầu bực bội.
Trì Sính nắm lấy khuỷu tay hỏi: "Cậu đang gây sự cái gì thế?"
Đào Hoài Nam : "Là nắm tay tớ , mà bảo tớ."
"Tôi ?" Giọng Trì Sính rõ là giận : “Cậu dở chứng cái gì ."
"Cái gì cũng là tớ dở chứng." Đào Hoài Nam cúi đầu .
"Cậu ?" Trì Sính nhíu mày hỏi.
Hai đến cổng lớn, bác tài xế thấy hai đứa, nhận đang chuyện nên tới.
Đào Hoài Nam im lặng, bướng bỉnh hất cằm lên.
Trì Sính kìm cơn giận, bỏ . Hôm đó Đào Hoài Nam bác tài xế đưa về.
Chính vì cái lưng bỏ trong lúc nóng giận của Trì Sính mà Đào Hoài Nam ngã cầu thang, làm bắp chân trầy xước một mảng.
Chuyện bé xé to, dĩ nhiên cũng nhanh chóng làm hòa. Giữa hai họ làm giận lâu , mềm lòng thì giận dai, nóng tính thì chịu nổi dỗ dành.
Buổi tối Đào Hoài Nam mắt đỏ hoe kêu đau, giường úp mặt đầu gối, tủi như sắp đến nơi, : "Cậu nhẫn tâm bỏ tớ thật, cứ thế vứt tớ ở đó, mặc kệ tớ."
Trì Sính vẫn hết giận, chuyện với .
"Cậu cứ giận lên là quên hết thứ.” Đào Hoài Nam sờ lớp băng gạc trai băng cho bắp chân, trong lòng chua xót đau đớn: “Những lúc tớ ngoan ngoãn quên sạch, chỉ vứt tớ thôi."
Trì Sính gạt tay : "Đừng sờ."
"Chẳng tại tớ đau ?" Đào Hoài Nam áp má lên đầu gối, mở to đôi mắt trống rỗng về phía Trì Sính: “Giận là mặc kệ hết, cũng chẳng cần tớ đau ."
"Cậu đáng đời." Trì Sính lạnh lùng .
Nói thì tủi hơn ai hết, nhưng thực chất là đang làm nũng, đang tìm cách dỗ dành đấy. Cậu mà thế thì Trì Sính dù giận đến mấy cũng giận nổi nữa, lòng mềm nhũn .
Nếu , chỉ riêng việc Đào Hoài Nam tự làm ngã đống thương tích , Trì Sính đ.á.n.h c.h.ế.t , khi cả tháng trời thèm ngó ngàng tới.
Vết thương là do cố tình ngã, qua mắt Trì Sính.
Đào Hoài Nam vẫn giỏi dỗ ngọt, đó thủ thỉ từng câu, còn vẻ đáng thương như lúc nãy nữa. Trì Sính rốt cuộc vẫn xót, dậy xoa đầu , bảo: "Được , đừng tủi nữa."
Lúc để ý thì chỉ đỏ mắt, giờ bắt chuyện một cái là nước mắt Đào Hoài Nam lăn dài, nắm lấy tay Trì Sính áp lên mặt , chớp đôi mắt đỏ hoe, : "Là tớ sai ... Lúc xuống tớ cứ tưởng lưng là , nắm nhầm tay một bạn nữ, ở đó, tớ hoảng, xin ."
"Tớ nên chỉ trút giận lên , bản tớ cũng tiếng bước chân đúng.” Đào Hoài Nam tiếp tục : “Là tớ tùy hứng, xin ."
Ai mà chịu nổi thế , Trì Sính xuống giường đóng cửa, bảo Đào Hoài Nam: "Ngủ ."
Đào Hoài Nam xuống, Trì Sính dặn: "Đừng đè lên chân."
Đào Hoài Nam đáp "Dạ".
Cậu ngay ngắn, Trì Sính cúi xuống, hôn lên môi , cả hai trao nụ hôn.
Đào Hoài Nam vòng tay ôm cổ Trì Sính, trong cổ họng vẫn phát những tiếng ư ử mềm mại khi hôn. Trì Sính c.ắ.n mạnh môi , hung dữ : "Đào Hoài Nam, còn dám cố tình ngã cho thương nữa thì giở trò với cũng vô dụng thôi."
"Không dám nữa ..." Đào Hoài Nam hít mũi, c.ắ.n nhẹ môi Trì Sính day day lấy lòng: “Bản tớ cũng chột lắm chứ bộ."
Hôm đó Trì Sính hôn dữ dội, siết eo Đào Hoài Nam đến hằn cả vết ngón tay.
Lần giận dỗi nhỏ nhoi khiến chân Đào Hoài Nam để vết thương, thằng nhóc hư đốn da thịt non nớt, mãi mới lành, để một vết sẹo mờ, mỗi lộ là Trì Sính trừng mắt .
Trên Đào Hoài Nam lưu vết sẹo, trong lòng Trì Sính cũng hằn dấu vết.
Đào Hoài Nam tính tình , mềm mỏng, nhưng đó chỉ là bề ngoài. Bên trong thực chất bướng bỉnh, tàn nhẫn với bản cố chấp. Bình thường thì sợ đau sợ ngứa, nhưng Trì Sính mà bỏ thì dám trượt theo cầu thang xuống mà thèm chớp mắt.
Trì Sính tuy bảo giận nữa, nhưng đó cũng tha cho dễ dàng, tí là mặt lạnh buông vài câu, khiến Đào Hoài Nam suốt một thời gian dài dám ho he, mắng cũng dám phản kháng, gì cũng .
"Hoài Nam cứ như vợ lẽ , cái dạng sợ sệt kìa." Lúc ăn cơm, Quý Nam Đào Hoài Nam đối diện: “Anh Trì quản nhẹ nhẹ thôi, làm nó sợ đấy."
"Nó á?" Trì Sính liếc Đào Hoài Nam một cái: “Nó mà sợ ?"
Đào Hoài Nam vội vàng : "Sợ chứ, sợ chứ."
"Em trai lời lắm , em trai nhà xem, em trai tớ năm tuổi, nó mà quậy thì chọc thủng trời." Quý Nam cảm thán: “Không đủ gì cả."
Trì Sính gì. Đào Hoài Nam hỏi: "Cậu với Tiểu Tân chia tay ? Sao thấy ăn cùng nữa?"
"Sao tin tức chậm thế.” Quý Nam bảo: “Khai giảng là chia tay , đổi khác ."
"Hả?" Đào Hoài Nam chớp mắt: “Tại ?"
"Chê tớ tâm lý." Quý Nam cũng chẳng để tâm lắm, lãng t.ử tình trường mà, đổi bạn gái như áo.
Mấy đang trò chuyện thì một nam sinh đeo kính, bưng khay cơm ngang qua, chân trượt một cái mất thăng bằng, tay đè lên khay cơm của Đào Hoài Nam làm lật úp, khay cơm tay thì còn nguyên, còn bao nhiêu cơm canh của Đào Hoài Nam đổ ập hết lên Quý Nam và Thạch Khải.