CHO ANH TRIỀU TRIỀU MỘ MỘ - 5

Cập nhật lúc: 2026-02-16 11:40:52
Lượt xem: 365

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa đầu, chạm mặt bóng dáng Lục Minh Hạ đang vội vã chạy . Ánh mắt y đầy vẻ thất vọng:

"Ôn Dĩnh, giấu hộ chiếu của em ?"

"Anh học mấy cái trò từ bao giờ thế?"

Tôi hề giấu hộ chiếu của y. Vừa định mở miệng, những lời chỉ trích của y cắt ngang:

"Ôn Dĩnh, do em quá nuông chiều ?"

"Em làm hư đúng , khiến đến cả phận của cũng rõ như ..."

Những lời khó còn hết, ngoài cửa truyền đến một giọng trẻ trung:

"Hạ ca, hộ chiếu ở ngăn bên cạnh túi cơ mà."

Ánh mắt mất kiên nhẫn của y biến thành ngỡ ngàng, nhanh chóng dâng lên vẻ hối :

"Anh, xin ."

"Em trách lầm ."

Không cả. Dù thì cũng chẳng còn quan trọng nữa.

Y ôm lấy như để an ủi:

"Em sẽ mang quà về tạ với ."

Đi vài bước, y đầu , nghi hoặc :

"Anh, định ? Đeo ba lô làm gì thế?"

"Sợi dây chuyền đeo, còn nhẫn của từ lúc nào tháo ?"

Sợi dây chuyền đặt trong chiếc hộp ban đầu, để cùng với căn phòng đầy những món quà đắt tiền . Chiếc nhẫn tủ đầu giường.

Tôi rũ mắt, vết hằn của nhẫn ngón tay , và đôi bàn tay sạch trơn của y.

Người tháo nhẫn , là y chứ ?

Tôi mấp máy môi, nhưng nhận căn bản cách nào dối y. 

Đáng lẽ , chúng nên đụng mặt lúc .

Người làm cạnh lên tiếng đỡ lời:

"Dạo chủ nhà, phu nhân đón Ôn thiếu gia về nhà ở tạm vài ngày."

"Nghe vẫn còn ho, phu nhân mời bác sĩ ạ."

Lục Minh Hạ rõ ràng tin tưởng, ánh mắt nghi hoặc dừng . Người ngoài cửa giục giã gấp gáp:

"Hạ ca, nhanh là máy bay dám cất cánh chờ đấy."

Người là của Lục gia, xe cũng là xe của Lục gia. Y gật đầu, với :

"Ở nhà ngoan ngoãn chờ em về, đừng làm em giận, bà là trưởng bối."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/cho-anh-trieu-trieu-mo-mo/5.html.]

"Nhẫn tháo thì đừng đeo nữa, hợp ."

"Đợi em về, sẽ tặng món quà hơn."

Không cần nữa , đợi nữa. Xe lăn bánh, một đầu .

11

Thứ đầu tiên vứt bỏ chính là điện thoại và tất cả thứ bên trong. Ảnh chụp, tin nhắn, tài khoản Alipay liên kết với thẻ phụ, và bộ các phương thức liên lạc xã hội.

Tôi ném nó một thùng rác đầy nước bẩn.

Tôi mua điện thoại mới, làm sim mới. Rồi vẫy đại một chiếc xe bên đường. Xung quanh là những con phố lạ lẫm.

Tôi hiểu tiếng địa phương của bác tài, chúng đôi co qua nửa tiếng đồng hồ, bác bèn vứt xuống ven đường lái xe thẳng.

Con phố xa lạ, những con hẻm nhỏ chằng chịt khắp ngả. Tôi định tìm một hộ dân nào đó để gõ cửa hỏi đường.

Từ đằng xa, thấy ở góc hẻm lộ nửa đang mặt đất. Tôi tiến lên phía , còn kịp xuống thì một bàn tay tóm chặt lấy ống quần.

Máu tươi chảy đầy mặt, trong đôi mắt đang mở to của đó chứa đầy sự yếu đuối và lệ thuộc.

"Đau..."

... còn "" gì nữa chứ? Tôi gọi cấp cứu 120 thôi.

Đóng tiền viện phí, khám chữa bệnh, một chuỗi thủ tục xong xuôi. Tôi và đối diện, mắt lớn trừng mắt nhỏ.

Tôi là ai, cũng chẳng nhớ là ai. Bác sĩ :

"Đều là vết thương ngoài da, trông giống như t.a.i n.ạ.n xe cộ gây . Những chỗ khác cả, chỉ là đầu va đập, m.á.u tụ chèn ép dây thần kinh. Không lấy , để nó tự tan thôi, đưa về ."

" quen mà."

Cậu thiếu niên nhảy xuống giường, nắm lấy vạt áo . Bác sĩ quan sát :

" vẻ nhận đấy."

Tôi rút vạt áo , nắm lấy. Lặp lặp mấy như thế.

Vành mắt đỏ lên, trông như thể bắt nạt . Trên đầu dán băng gạc, đôi mắt ấm ức càng khiến trông đáng thương hơn.

Vết m.á.u lau sạch, trông khác với Lục Minh Hạ. Là một vẻ sắc sảo, rực rỡ.

vẫn thấy bóng dáng của Lục Minh Hạ trong đồng t.ử của .

Trong ký ức của , Lục Minh Hạ chỉ duy nhất một yếu đuối đến thế. Một lâm bệnh nặng, y ôm chặt lấy eo buông, ánh mắt cũng y hệt như thế .

Mềm mại, ấm ức, và đầy sự ỷ .

CoolWithYou.

Tôi sững trong phút chốc, vạt áo siết chặt hơn. Bác sĩ rút điện thoại :

"Anh quen , mà cứ bám lấy buông, chừng là do đ.â.m trúng đấy."

"Tôi báo cảnh sát đây."

 

Loading...