Bí Phương Độc Quyền - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-02-21 09:59:04
Lượt xem: 131

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi chợt hiểu tại nhiều năm qua, bố ưa Chu Chấn đến .

Với cái đức hạnh đó của ông , nếu đ.á.n.h ông thì chỉ thể chứng minh tố chất cao.

"Ông gì?"

"Đơn giản thôi, trả con trai đây. Cậu cũng , T.ử Khoan là đứa chẳng nên , gia nghiệp mà giao cho nó, đầy năm năm là thể phá sạch sành sanh."

Tôi lạnh: "Chu Cảnh là ai, quen ."

Chu Chấn để ý đến , thong thả uống xong tách mới : "Thằng nhóc đó thông minh, chăm chỉ, tiếc là gân cốt nào thích đàn ông. Thôi thì, ở bar, ở club, nó thích chơi thì cứ chơi, quản. một điều, nó tình cảm thật, càng động lòng thật sự với . Nhà họ Chu cần một kế nghiệp trong sạch."

"Ông cần, nhưng đồng ý ?"

Cứ như thể thấy chuyện lớn nhất đời, những nếp nhăn mặt Chu Chấn nở rộ: "Nó đồng ý , quan trọng ? Đây là mệnh của nó, nó chấp nhận."

"Chú Chu, lời , chú dám vỗ n.g.ự.c đến mộ ? Chú hề thấy áy náy về lầm gây ?"

Sắc mặt Chu Chấn đổi, nhưng : "Nó kể cả những chuyện cho , xem đối với đúng là tình sâu nghĩa nặng. mà, nhóc nhà họ Hoắc , đây chỉ là lời một phía. Năm đó rốt cuộc là cưỡng ép chiếm hữu nó, nó cố ý quyến rũ để trèolên cành cao, nó ?"

Sự bình thản và cái thái độ bề của Chu Chấn đ.â.m sâu .

"Cậu trầm cảm, chịu kích thích, ông ?" Tôi nhớ dáng vẻ Phó Tư Ngôn sụp đổ, mất kiểm soát ngày hôm qua, trong lòng khỏi sợ hãi.

Chu Chấn khẩy: "Chắc là nhớ đàn ông đến phát điên ."

Sau đó, ông lạnh lùng hạ mắt, trầm giọng : "Tôi sẽ cho phép kế nhiệm của dính líu đến nhà họ Hoắc các , tự lo liệu ."

Tôi đến công ty đón Phó Tư Ngôn tan làm.

Tôi nồng nhiệt ôm chặt lòng, hôn mấy cái nhét ghế phụ.

Phó Tư Ngôn ngây : "Anh điên ? Không sợ khác thấy ?"

cũng chụp lén, bố cũng , thì chi bằng cứ công khai cho cả thiên hạ .

"Yêu đương thì làm ?" Tôi nhún vai vẻ quan tâm.

Phó Tư Ngôn thật lâu, vẻ mặt đầy lo lắng: "Hoắc Tầm, em cảm thấy tâm trạng . Bố chứ?"

"Đã chuyển phòng bệnh thường , gì đáng ngại." Tôi nắm lấy tay Phó Tư Ngôn đưa lên miệng hôn một cái: "Hôm nay gặp Chu Chấn ."

Phó Tư Ngôn lập tức căng thẳng, sắc mặt trắng mấy phần.

"Ông phái chụp lén ảnh hai chúng gửi cho bố , làm bố tức đến mức nhập viện."

"Em xin , Hoắc Tầm, em xin . Em ngờ ông ti tiện như . Sau khi em về nước, ông nhanh chóng tìm thấy em, ép em làm ở tập đoàn của ông . Em chịu, đây là cách ông đe dọa em." Phó Tư Ngôn sắp , đôi mắt đào hoa xinh đỏ hoe.

Tôi chợt lơ đãng như thấy hình ảnh thiếu niên năm xưa, tràn ngập sự tan vỡ.

Forgiven

Tôi nhịn đưa tay xoa mặt em : "Người làm sai là ông , em, em cần xin ."

Phó Tư Ngôn nắm lấy tay , quyến luyến cọ cọ, như thể hạ quyết tâm lớn: "Hoắc Tầm, về nhà với em một chuyến."

"Được."

Màn đêm buông xuống, chúng đến nhà Phó Tư Ngôn.

"Nhà hai chúng gần thật." Tôi nhịn cảm thán.

Khoảng cách gần như , khiến Phó Tư Ngôn một cô độc suốt chín năm.

Phó Tư Ngôn : "Đây là điều mà đây em thường cảm ơn phận."

Nhà em bày trí đơn giản, khắp nơi toát lên vẻ trống trải, cô đơn.

Không giống một bến cảng ấm áp, mà giống như một chiếc lồng giam cầm con .

Phó Tư Ngôn dẫn phòng em .

Trên tường dán nhiều ảnh, mỗi tấm đều là : ảnh đang chơi bóng rổ ở sân vận động, ảnh đang dạo trong khu dân cư.

Tất cả đều chụp chính diện, góc chụp lén bình thường.

đây là tâm tư sâu nặng và quý giá nhất trong những năm tháng trưởng thành của một thiếu niên.

"Em nên tìm thấy sớm hơn." Mắt nhòe .

Phó Tư Ngôn đưa tay lên, chậm rãi vuốt ve từng tấm ảnh: "Bây giờ cũng muộn."

"Cảm ơn em đưa đến xem những thứ ." Tôi bước tới, ôm em lòng, khóa chặt trong vòng tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/bi-phuong-doc-quyen/chuong-6.html.]

Phó Tư Ngôn nghiêng đầu hôn lên mặt : "Đây chỉ là nhân tiện cho xem thôi, mục đích chính trong ngăn kéo tủ đầu giường."

Nói em hiệu cho buông , bước tới kéo ngăn kéo, lấy một chiếc hộp mật mã nhỏ.

"Đây là di vật của em. Bà với em, nếu một ngày nào đó Chu Chấn làm gì tổn thương em, thì hãy dùng cái để tự bảo vệ ."

Bên trong hộp là một chiếc bút máy ghi âm và một chiếc quần lót nam.

Chiếc bút máy ghi âm ghi đoạn âm thanh Phó Tư Ngôn đến thăm nhà hai mươi bốn năm .

Lời uy h.i.ế.p của Chu Chấn, tiếng cầu xin bất lực của phụ nữ, xuyên qua loa bluetooth, kích thích màng nhĩ của và Phó Tư Ngôn.

Cho đến khi đóng máy tính , cơ thể em vẫn run rẩy ngừng.

"Em từng mở xem . Khi đây là một chiếc bút ghi âm, em đoán nội dung. Chỉ là... tình cảm em dành cho Chu Chấn quá phức tạp, bà hận ông , nhưng quyến luyến ông . Bà trả thù Chu Chấn, nhưng sợ ông bỏ rơi . Huống chi còn em nữa... Bà chỉ thể để thứ cho em, để em tự đưa lựa chọn."

Tôi ôm chặt em lòng, dịu dàng vuốt ve mái tóc mềm mại, trấn an cảm xúc bất an của em.

"Hoắc Tầm." Phó Tư Ngôn ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe, trịnh trọng gọi tên .

"Ừ, đây."

"Em chọn ." Đôi mắt em tràn đầy sự kiên định.

"Tài sản, địa vị của nhà họ Chu, em đều cần ?" Tôi nâng mặt em lên, nghiêm túc hỏi.

Đó là con bài nhỏ bé, đó là tài sản và quyền thế tích lũy qua nhiều đời.

"Em từ đầu đến cuối đều mang họ Phó."

Tôi chợt còn sợ hãi nữa, sợ lời mắng mỏ và sự làm khó của bố khi xuất viện, sợ ánh mắt kinh ngạc và soi mói của những xung quanh.

"A Ngôn." Tôi hôn lên trán em : "Anh sẽ để em thua."

Vụ án hết thời hạn truy cứu trách nhiệm hình sự.

Tôi liên hệ với truyền thông, công khai bộ sự việc, bằng chứng, cùng với chuyện Phó Tư Ngôn chịu đựng cuộc sống tình nhân nên tự sát.

Ngay lập tức, Chu Chấn rơi vòng xoáy dư luận, giá cổ phiếu lao dốc phanh.

Tập đoàn Hồng Vũ khẩn cấp công bố thông tin, tố cáo Phó Tư Ngôn cố ý gài bẫy Chu Chấn để tranh giành vị trí thừa kế.

Ngay đó, lượt năm phụ nữ từng Chu Chấn uy h.i.ế.p với nhiều lý do khác , công khai danh tính mạng xã hội, vạch trần bộ mặt xa của ông .

Cảnh sát can thiệp, Phó Tư Ngôn minh oan, Tập đoàn Hồng Vũ lâm tình cảnh chao đảo.

Bố xuất viện, ông lạnh tin tức TV: "Đấu đá với loại nửa đời, thật là xui xẻo."

Rồi đầu gầm lên với : "Thẳng lưng lên! Quỳ cho đàng hoàng!"

Tôi nhăn nhó thẳng lưng. Mẹ ở bên cạnh đau lòng, thở dài thườn thượt.

Quỳ cho đến khi mặt trời lặn về tây, cả như sắp ngất .

Bố cuối cùng mới chịu để tâm đến .

"Mày nghĩ gì ? Sao thích đàn ông? Cái gì thằng nhóc đó mà mày ?" Bố cau mày lạnh lùng hỏi, vẻ mặt đầy khó hiểu.

Tôi liều mạng, thành thật kể t.a.i n.ạ.n đại học và lý do mấy năm nay yêu đương gì, khiến vẻ mặt bố vô cùng đặc sắc.

"Bố, , lẽ đây là sự thích thú tột cùng về mặt sinh lý, cũng thể chỉ là do phận sắp đặt. Tóm , con thể thiếu Phó Tư Ngôn, nếu đời con chỉ thể làm hòa thượng thôi."

Màn đêm buông xuống, lê lết về nhà.

Phó Tư Ngôn đang cầm ly rượu, co ro ở một góc sofa. Thấy , em lập tức nhảy dựng lên lo lắng kiểm tra tình trạng của : "Bố đ.á.n.h tàn phế đấy chứ?"

"Nếu tàn phế em còn cần ?" Tôi kéo em lòng, tham lam hít lấy mùi hương em.

"Cần, thế nào em cũng cần."

Tôi hôn mạnh má em một cái: "Chúc mừng thư ký Phó, em sắp làm con dâu nhà họ Hoắc ."

Người trong lòng kích động nhảy dựng lên, suýt chút nữa đụng bay cằm : "Bố đồng ý hả?"

"Ừm, em như , đương nhiên họ đồng ý ." Tôi xoa cằm, làm nũng với em , "Quỳ suốt bảy tiếng, đầu gối sắp nát . Đêm nay, làm ơn để ?"

Nhận đang gì, gương mặt tuấn tú của Phó Tư Ngôn lập tức đỏ bừng. Đôi mắt hoa đào của em như một cơn gió dịu dàng thổi qua, gợn lên những rung động.

Xuân thì ngắn ngủi. Mấy năm hạnh phúc bỏ lỡ , nhanh chóng bù đắp mới .

Còn về chuyện trở về tập đoàn Hoắc Thị như một điều kiện trao đổi, thì cứ để ngày mai hẵng với em cũng muộn.

Loading...