Sau một tuần đầy bất thường của Từ Ánh Từ, bắt gặp tại một quán cà phê trong góc trung tâm thương mại.
Đồng thời xuất hiện ở đó còn một gã đàn ông ngũ quan khá giống , nhưng bằng Từ Ánh Từ, hơn nữa cả còn toát vẻ hèn hạ, biến thái.
Tôi thấy cuộc đối thoại của bọn họ.
"Rốt cuộc ông thế nào?"
Gã đàn ông vẻ mặt nghênh ngang, xòe năm ngón tay.
"Tao , đưa tao con , tao đảm bảo sẽ biến mất vĩnh viễn mặt mày, nếu tao sẽ đem chuyện đó cho tất cả ."
Từ Ánh Từ đặt mạnh chiếc cốc xuống:
"Tôi cũng , đưa tiền cho các thì đừng mơ."
Gã đàn ông thẹn quá hóa giận:
"Vậy thì cứ đợi bí mật của mày cả thế giới , để xem lúc đó những xung quanh mày thế nào, tất cả sẽ giống như bọn tao, coi mày là một con quái vật tởm lợm, tất cả những gì mày đang bây giờ sẽ tan thành mây khói!"
Từ Ánh Từ dậy, thái độ thản nhiên như .
"Vậy ông cứ thử xem."
Nói xong cầm đồ rời ngay.
Hướng là về công ty.
Sự tò mò trong lòng khiến lựa chọn theo Từ Ánh Từ.
Anh đến bệnh viện, lấy từ trong túi một bản báo cáo xét nghiệm.
Tôi chút ấn tượng với tờ báo cáo đó.
Món bưu kiện mà Từ Ánh Từ căng thẳng chờ đợi, cho thấy, chính là nó.
Tôi nhớ biểu cảm của Từ Ánh Từ khi nhận món đồ đó.
Có sự may mắn vì ai thấy, cũng cả sự thất vọng khi xem xong.
Khi định theo để xem rốt cuộc Từ Ánh Từ khoa nào thì đột ngột đầu .
Tôi chỉ kịp né đám đông.
Đến khi thì Từ Ánh Từ xa .
Về đến nhà, ý định cải thiện bầu khí gượng gạo giữa hai , nên làm sẵn cơm tối và chủ động tìm Từ Ánh Từ xin .
Tôi xổm chân , nắm lấy gấu quần , bày bộ mặt đáng thương.
"Tôi sai , lúc nên những lời đó. Tha cho nhé?"
Anh tự nhiên dịch ghế lùi phía một chút:
"Nói chuyện thì cứ , đừng thế ."
Từ Ánh Từ miệng thì cứng thôi, chứ thực lòng mềm yếu vô cùng.
Tôi quỳ hẳn xuống, áp mặt đầu gối .
"Ánh Từ, Ánh Từ ơi, tha cho em mà."
"Được , mau lên ."
Anh mệt mỏi day nhẹ thái dương:
"Anh Việt sai, thực cái gì cũng hiểu, thậm chí còn trưởng thành hơn nhiều so với bạn bè cùng lứa.
đôi khi giống như một đứa trẻ mãi lớn, lời gì cũng dám , việc gì cũng dám làm, chẳng thèm cân nhắc đến hậu quả chút nào."
Nghe thấy cái tên của đó, trong lòng vẫn chút thoải mái.
chỉ dụi đầu đầu gối Từ Ánh Từ, hết đến khác xuống nước làm nũng.
"Được ."
Từ Ánh Từ kéo dậy, chút bất lực.
"Mối quan hệ giữa và Việt như nghĩ . Trong lòng từ đến giờ chỉ thôi, cũng chỉ coi là ân nhân kéo khỏi vũng bùn, là một quan trọng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/bi-mat-cua-chang-thu-ky/chuong-5.html.]
Anh dừng một chút, tiếp:
"Tôi trong lòng oán hận , thể hiểu cho . Vì khi sinh băng huyết qua đời nên đau buồn, đối mặt với thế nào. Dẫn đến nhiều lúc làm tròn trách nhiệm của một cha, nhưng hy vọng đừng hận nữa."
Lòng khỏi dâng lên niềm vui sướng:
"Vậy thích ?"
Anh tức đến mức bật :
"Hóa nãy giờ bao nhiêu lời mà chẳng lọt tai câu nào ."
Anh đưa một ngón tay thon dài chậm rãi đẩy cái trán đang càng lúc càng sát gần của .
"... Vẫn thể là thích."
Tôi giấu nổi vẻ hưng phấn:
"Vậy là vẫn cơ hội đúng ?"
Anh nếu trả lời thì chắc chắn sẽ bám riết tha, đành bất lực "ừ" một tiếng.
Ăn cơm xong Từ Ánh Từ tắm, nhưng hơn một tiếng đồng hồ trôi qua mà vẫn thấy .
Tôi tới gõ cửa:
"Sao mà tắm lâu thế?"
Một lúc mới ngượng ngùng :
"Quên lấy quần áo , thể lấy giúp , chắc là để ở đầu giường đấy."
Tôi thấy bộ đồ ngủ và quần lót gấp ngay ngắn đặt ở đầu giường.
Tôi thầm, nảy một ý .
Tôi cầm bộ đồ ngủ gõ cửa phòng tắm, Từ Ánh Từ mở hé một khe cửa, đưa tay .
"Thẹn thùng thế cơ ?"
Anh nhận lấy quần áo nhanh chóng đóng cửa .
Tôi thong thả tựa lưng tường, lâu bên trong truyền đến tiếng của Từ Ánh Từ.
"... Thiếu ."
Giọng mang theo ý :
"Thiếu cái gì?"
Anh im lặng hồi lâu, vẫn thể thốt nên lời.
"Ở cạnh giường , tìm xem."
Tôi vươn vai một cái:
"Tìm , chỉ cái thôi, rõ xem cái gì, lấy cho."
Giọng thẹn quá hóa giận của còn mang theo vài phần cáu kỉnh
"Quần lót!"
Tôi ngất vì trêu thành công, cuối cùng cũng tới đưa quần lót qua.
Tôi cố tình chỉ đưa đến sát khe cửa, tay Từ Ánh Từ vươn tới một chút là rụt một chút.
Thấy sắp nổi cáu thật, mới đưa quần lót tay .
Từ Ánh Từ vững, đầu gối va cái gì đó, đau đến mức xuýt xoa một tiếng.
Tim thắt :
"Anh chứ?"
Không thấy trả lời, càng lo lắng hơn, chẳng kịp nghĩ ngợi gì đẩy cửa lùa .
Từ Ánh Từ đột nhiên trở nên hoảng hốt, dùng sức đẩy cửa :
"Tôi , đừng !"