Bệnh Mỹ Nhân Không Muốn Làm Thế Thân - Chương 225

Cập nhật lúc: 2025-10-27 22:22:12
Lượt xem: 84

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đại nhân, vì nãy ngài ngăn cho cho đứa trẻ ăn ?" Quan viên quát ngưng nhịn ngoảnh đầu hỏi.

"Đừng về phía ," Giọng của Phương đại nhân vẫn trầm như cũ, "Ngươi thể cứu nhưng ngươi thể cứu cả đời, hơn nữa ngươi thấy những nạn khác cũng đang ý định vây lấy chúng ? Cứu đứa trẻ đó những còn làm bây giờ?"

"Cũng nhiều lắm......"

"Đó là do ngươi chỉ mới thấy những thôi, ngươi kêu bọn họ vận chuyển lương thực buổi tối , bởi vì những quá đói khát sẽ mất lý trí của , đến cả thịt mà bọn họ còn dám ăn thì ngươi nghĩ lúc ngươi lấy đồ ăn ngươi vẫn còn thể bình an đến đây ?"

Những lời bình tĩnh của Phương đại nhân làm quan viên toát một tầng mồ hôi lạnh ở phía lưng.

Một vị quan viên khác tới, nhỏ giọng : "Ta ngươi mềm lòng nhưng nếu mềm lòng sai thời điểm thì sẽ gây tai họa cho ."

"Hạ quan sai ." Quan viên trẻ tuổi hổ thẹn cúi đầu xuống.

Thật lúc bọn họ xuất phát, Phương đại nhân từng dặn nếu đường gặp xin ăn cũng đừng cho, cũng do thấy đứa trẻ còn nhỏ, nghĩ tới trong nhà nên mới thấy đành lòng, suýt chút nữa gây sai lầm lớn.

Phương đại nhân thở dài, ông đành lòng làm chứ, chỉ là mục đích của chuyến bộ Túc Bắc, cũng thể vì mấy chuyện nhỏ mất chuyện lớn .

Trước khi xuất phát ông chuyện sẽ gian nan, nhưng bệ hạ sai ông tới đây, điều đó chứng tỏ bệ hạ tin tưởng ông, dù thế nào chăng nữa thì ông cũng sẽ phụ sự tin tưởng .

Toà thành nhỏ ở phía chính là mục tiêu của bọn họ, nếu so sánh với chủ thành thì toà thành nhỏ cảnh khó khăn hơn, thế nhưng lúc đối mặt với những thứ các quan viên cũng hề oán giận, bọn họ vì để sống sót những ở đây nỗ lực đến nhường nào.

Sắc mặt quan viên đến nghênh đón bọn họ cũng lắm, gương mặt ông cũng gầy ốm, sắc mặt xanh xao, lúc thấy bọn họ trong mắt ông sáng lên: "Các vị là các quan viên triều đình phái tới để cứu tế nhỉ, ngờ tự tới đây, mời các vị , trong phủ còn nhiều đồ lắm, nếu gì chậm trễ cũng mong các vị sẽ bao dung cho."

Phủ của toà thành cũng nhỏ hơn nhiều so với phủ ở chủ thành, trông thứ cũng cũ, Phương đại nhân thử xung quanh thì cũng thấy thứ gì đáng giá cả.

Sau vài câu chào hỏi đơn giản, Phương đại nhân thẳng chủ đề: "Tình huống thiên tai ở nơi thế nào, kêu đưa một ít đồ tới đây, đủ dùng ."

Hiển nhiên vị quan viên cũng hiểu rõ tình trạng của toà thành nhỏ , ông ngắn gọn tình huống ở nơi cho bọn họ.

Càng , Phương đại nhân càng nhíu mày.

Dựa theo những lời ông kể thì tai họa bắt đầu xảy từ cuối tháng tư, cho đến hiện tại vẫn thấy một giọt mưa nào cả, khi còn kiên trì nữa, quan phủ quyết định bán những thứ thể bán để lấy tiền ngoài mua lương thực về, nhờ thế nên bọn họ mới miễn cưỡng chống đỡ đến tận bây giờ.

"Không bọn họ dùng quân lương của Túc Bắc quân để giải quyết tình huống khẩn cấp ?"

"Chủ yếu dồn về chủ thành cả, mấy huyện nhỏ hoặc mấy thôn trang như chúng một chút đồ thắp nhang cảm tạ công lao của ở đời , ở bên cũng chỉ đưa xuống một ít lương thực mà thôi, nhiều như căn bản trụ bao lâu, những thể cả , nhưng bọn họ thể chứ, bộ Túc Bắc đều như cả."

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-225.html.]

"Không rời khỏi Túc Bắc ?"

"Chuyện ......" Trên mặt quan viên chức thấp lộ vẻ khó xử, ông khẽ cắn môi tiếp, "Gần như khả năng bên ngoài, hạ quan một bạn đưa vợ con rời khỏi Túc Bắc, bọn họ còn xa thì mất tung tích, đến nay vẫn tìm thấy ."

"Hèn gì của triều đình nhận tin tức." Phương đại nhân trầm tư, hoá từ lúc bắt đầu thì cố ý ngăn, cho ở nơi rời , chỉ cần nạn xuất hiện ở nơi khác thì sẽ dễ dàng tra chuyện Túc Bắc sự biến chuyển.

Sau khi hiểu rõ tình huống, Phương đại nhân kêu vị quan viên kiếm thêm để phát cháo ở ngoài phủ.

"Đại nhân, ngoài cửa thành đang nhiều dân lưu vong tiến ." Binh lính canh gác đến báo cáo.

"Chắc bọn họ theo chúng tới đây." Phương đại nhân nhớ tới thiếu niên gặp đường.

"Ngài cho bọn họ thành ?" Huyện thừa* về phía đám đang bận rộn, "Thật để bọn họ tiến cũng cả, dù toà thành cũng nhiều , chừng trong những còn những từng sống trong toà thành ." (Lo công văn, sổ sách trong một huyện.)

"Trước tiên cứ kiểm tra bọn họ một chút, nếu xác định bọn họ vấn đề gì thì cứ mang bọn họ đây, các ngươi cũng đến đó hỗ trợ bọn họ ."

Phương đại nhân chỉ mấy thị vệ đang phía .

Có các thị vệ duy trì trật tự nên những tới nhận cháo cũng ngoan ngoãn xếp hàng, huyện thừa cũng sai, quả thật nơi còn bao nhiêu .

Người phát cháo phát nhanh nên bao lâu , một hàng dài sắp hết.

"Chỉ còn những ?" Phương đại nhân nhíu mày những đang xổm ở một bên, dù tòa thành lớn nhưng ở nơi vẫn quá ít so với dự đoán của ông.

"Đại nhân, nhà vẫn còn già liệt giường, bà thể dậy nổi, đại nhân thể cho mẫu thể xuống giường của một chén cháo ?"

"Ngươi nghĩ cái gì , đại nhân chịu phát cháo cho thì ." Người ở một bên kéo qua .

Bọn họ triều đình phái quan viên tới cứu tế, quan viên lương thiện còn tự tới huyện nhỏ để sai phát cháo cho bọn họ, những thể tới đều tới , chỉ còn những già goá bụa, bọn họ cũng chỉ thể mặc cho phận mà thôi.

"Ngươi tới đây," Phương đại nhân gọi quan viên nãy suýt chút nữa phạm sai lầm qua , "Trong các ngươi ai quen với nơi thì đưa một vòng đưa chút đồ ăn đến cho những già liệt giường ."

"Ngài đúng là một lương thiện!" Dân chúng đang húp cháo một bên thấy những lời liền nhịn mà buông cháo xuống và dập đầu.

"Nếu triều đình phái tới đây thì những thể cứu sẽ cứu hết, tiện đường thì gọi những đại phu ở nơi tới đây, cần một ít dược liệu."

Sau khi hạn hán và lũ lụt qua thì thường thường sẽ dịch bệnh, lúc tới đây, mấy thái y ở Thái Y Viện đưa cho ông một ít phương thuốc để phòng ngừa dịch bệnh, ông cần chuẩn khi để nó xảy .

Loading...