Bệnh Mỹ Nhân Không Muốn Làm Thế Thân - Chương 156

Cập nhật lúc: 2025-10-27 22:18:27
Lượt xem: 141

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Quả thật đúng như lời Giang Hoài Thanh , đầu bếp ở trong phủ của Hạ Thừa Vũ làm đồ ăn ngon, đặc biệt là trong các loại điểm tâm ngọt, nhỏ nhưng tinh xảo, ngọt mà ngấy, ăn ngon, khiến cho Thẩm Úc yêu thích.

Gần một nửa điểm tâm ngọt ở bàn rơi bụng Thẩm Úc, nếu do Thương Quân Lẫm cứ thì chắc y còn thể ăn nhiều hơn.

Không ngoài dự kiến, kết quả của việc ăn bất chấp chính là một Thẩm Úc no căng.

Sau khi trở Ngọc Chương Cung, Thẩm Úc vẫn cảm thấy thoải mái lắm, Thương Quân Lẫm đỡ y dạo trong sân : "Đáng lẽ trẫm nên mềm lòng mà để ngươi ăn nhiều như ."

Thương Quân Lẫm nhiều ánh mắt mang sự khẩn cầu của Thẩm Úc đánh bại, cứ thấy Thẩm Úc ăn trong niềm vui vẻ và sự thỏa mãn là mềm lòng, và hậu quả của việc bất chấp hậu quả chính là ban đêm Thẩm Úc sẽ cảm thấy khó chịu và trằn trọc, thể nào ngủ yên giấc.

Trăng lên giữa trời, hoa trăng* nở đầy mặt đất, những nơi thể thấy đều khoác lên một tầng ánh sáng màu bạc trông lạnh lẽo, ban đêm thứ đều yên tĩnh, thi thoảng sẽ tiếng kêu vang của côn trùng. (Ẩn dụ của ánh trăng:))

Sau khi cung, sinh hoạt của Thẩm Úc cực kỳ quy luật, hiếm khi thấy cảnh sắc của Ngọc Chương Cung, y vầng trăng tròn trĩnh đang lơ lửng bầu trời đêm liền thở dài : "Nếu chống thì và bệ hạ cũng sẽ thể thấy cảnh sắc như , bệ hạ xem, đêm nay trăng tròn."

Tựa như viên ngọc bàn chuế đang giữa bầu trời đen nhánh, toả ánh bạc nhàn nhạt, một thắp sáng cả bầu trời đêm.

"A Úc gì cũng đúng."

Thương Quân Lẫm nắm tay Thẩm Úc, chậm rãi bước đường mòn, gió nhẹ nhàng thổi tới, mang đến từng cơn lạnh lẽo, thi thoảng hai sẽ nhỏ giọng mấy câu hưởng thụ thời gian yên tĩnh hiếm .

Ngày hôm , Thương Quân Lẫm vẫn quyết định gọi Cố thái y tới bắt mạch cho Thẩm Úc.

Sau một thời gian điều dưỡng cẩn thận thì thể của Thẩm Úc chuyển biến , Cố thái y cũng đổi từ hai ngày đến bắt mạch một qua bảy ngày mới đến bắt mạch một . Những loại thuốc chua đắng cũng vứt bỏ.

Cố thái y quen thuộc bắt mạch cho Thẩm Úc, một lát thu tay : "Quý quân nên ăn ít , thần một phương thuốc, uống hai ngày thì sẽ còn gì đáng ngại."

Thẩm Úc cũng ngờ một ngày uống thuốc vì nguyên nhân , y rút tay về kéo tay áo xuống, hỏi: "Thuốc chắc sẽ giống như đúng ?"

Thẩm Úc thật sự phương thuốc của Cố thái y doạ sợ, cái loại thuốc hương vị khó tả, y bao giờ đụng nó nữa.

Trong mắt Cố thái y ẩn ẩn ý , : "Quý quân yên tâm, sẽ khó uống như nữa ."

Xem mạch xong, Cố thái y cũng lâu, khi dặn dò một vài điều cần chú ý liền dậy rời .

Mộ Tịch cầm phương thuốc mua thuốc, tất cả những gì miệng của Thẩm Úc đều do nàng phụ trách, nàng cho khác cơ hội đụng . Thẩm Úc cũng dựa theo ký ức của kiếp một ít cách để sử dụng xi măng, y định sửa sang đưa cho Thương Quân Lẫm để đưa cho của Công Bộ làm.

"A Úc đang cái gì ?" Sau khi hạ triều, Thương Quân Lẫm thẳng tới Ngọc Chương Cung, hiện tại ngoại trừ Ngự Thư Phòng và đại điện để triều thì nơi Thương Quân Lẫm ở nhiều nhất chính là Ngọc Chương Cung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-156.html.]

Hiện tại chuyển từ sự kinh ngạc khi thấy Thẩm Úc sủng ái qua chuyện thấy nhiều , gì đặc biệt. Giờ bọn họ cảm thấy dù bệ hạ làm gì vì quý quân thì cũng gì kỳ quái cả.

"Thứ hả, đang định sửa sang chút để đưa cho của Công Bộ, bọn họ xem xong chắc sẽ thể nghĩ nhiều đồ vật mới hơn." Thẩm Úc mở tờ giấy chuẩn đưa tới mặt Thương Quân Lẫm.

Thương Quân Lẫm xem xong, trầm tư: "Xi măng còn nhiều tác dụng hơn so với trong tưởng tượng của trẫm."

"Bệ hạ mau tới đây để dựa một chút." Nội dung sửa sang , khác biệt lắm, Thương Quân Lẫm trở nên Thẩm Úc cũng làm gì nữa.

Thương Quân Lẫm xuống theo ý y, Thẩm Úc lập tức dựa .

Thương Quân Lẫm ôm , chậm rãi : "Lần A Úc cho trẫm một món quà tác dụng lớn hơn cả trong tưởng tượng của trẫm nữa, trẫm nên làm thế nào để báo đáp A Úc?"

Thẩm Úc: "Ta chỉ đưa một vài chuyện nhỏ, còn cụ thể thế nào thì vẫn do của Công Bộ bỏ công sức, vì báo đáp thì bệ hạ vẫn nên nghĩ cách để cho của Công Bộ thể làm việc một cách thuận lợi hơn ."

Thương Quân Lẫm: "A Úc cách gì ?"

Thẩm Úc: "Chỉ là nhớ Công Bộ thượng thư Công Bộ khác với những chỗ khác, bên trong cần nhiều loại nghề khác , là bệ hạ mở một cuộc thi để chuyên môn chọn lựa nhân tài cho Công Bộ."

Nếu một quốc gia phát triển lớn mạnh thì cần phát triển về mặt, đặc biệt là trong việc sáng tạo. Đây là điều Thẩm Úc rút khi cuốn sách .

"Biện pháp thể suy xét thêm, quả thật của Công Bộ đủ để dùng, lát nữa trẫm sẽ gọi các đại thần tới bàn chuyện." Thương Quân Lẫm giơ tay, nhéo mặt Thẩm Úc, "Còn A Úc thì , A Úc gì hết ?"

"Bệ hạ cho nhiều thứ, chỉ đưa một ít ý tưởng mà thôi, cuối cùng nó cho Đại Hoàn thì mới , nếu bệ hạ thật sự cho cái gì thì cứ coi như ngài đang nợ một yêu cầu , nếu những thứ đó lợi cho Đại Hoàn thì bệ hạ đồng ý với yêu cầu của cũng muộn."

"Được."

Lúc hai đang chuyện thì Mộ Tịch bưng thuốc , Thẩm Úc thấy nước thuốc đen nhánh thì nhíu mày.

Thương Quân Lẫm cảm thấy buồn , cầm lấy chén thuốc từ tay Mộ Tịch : "Ngươi lui xuống ."

Mộ Tịch cúi đầu lui .

Thương Quân Lẫm bưng thuốc tới gần, Thẩm Úc lập tức lui về phía .

Không thể trách y , tư thế của Thương Quân Lẫm là khiến y nghĩ đến hương vị kì quái của loại thuốc , cũng lúc Thương Quân Lẫm nghĩ gì khi ngậm thuốc để đút cho y.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

"A Úc trốn cái gì chứ?" Trong mắt Thương Quân Lẫm tản ý , một tay chắn phía y, ngăn y tiếp tục lui về phía , "Không Cố Thái y thuốc khó uống như thuốc ?"

Loading...