Bé Xinh Đẹp Đáng Thương Được Đại Lão Nhặt Về Nuôi - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-04-23 10:53:39
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Chi Nhiên cất tiếng, giọng tràn đầy vui sướng, trong sáng rõ ràng. Khác hẳn bộ dáng rụt rè nhút nhát đây, cả khuôn mặt bừng lên nụ rạng rỡ, lúm đồng tiền hằn sâu má, tỏa một vẻ ngọt ngào khiến khác say mê.

 

“Cảm ơn Phó !”

 

Nguyễn Chi Nhiên nâng niu chiếc chuông gió trong tay, đầu ngón tay khẽ xoay chiếc hoa gốm sứ tinh xảo. Đóa hoa chế tác theo hình dáng lan linh hoa, cánh hoa cong lên một chút, mềm mại mà cắt tay, tinh tế đến từng chi tiết. Ánh mắt của dần chìm đắm chiếc chuông gió, chậm rãi : “Cái thật là quý giá, đúng ? Có chọn lâu ?”

 

Cậu nghiêm túc đàn ông mặt, đầy chân thành: “Em thích nó. Cảm ơn Phó vì em mà hao tâm tổn trí.”

 

Ánh sáng phản chiếu từ cánh hoa gốm sứ lấp lánh gương mặt Nguyễn Chi Nhiên, ánh lên trong đôi mắt , khiến khuôn mặt tràn ngập ý . Ánh mắt khiến Phó Tế Quân khẽ sững . Anh cởi áo khoác, giọng điệu vẫn bình thản: “Thích là .”

 

Chỉ là một món quà mà thôi.

 

Nguyễn Chi Nhiên vội buông chuông gió, chạy theo Phó Tế Quân đang cất áo khoác tủ ở huyền quan. Cậu đặt bàn tay nhỏ lên vai , nhẹ nhàng hỏi:

 

“Phó , mệt ?”

 

“Không mệt.” Phó Tế Quân nhanh chóng tránh .

 

Nguyễn Chi Nhiên thoáng ngẩn , lòng chùng xuống, cho rằng Phó thích chạm . nghĩ đến chiếc chuông gió vẫn , cố vui vẻ, theo , nhỏ giọng hỏi tiếp: “Phó , em thể treo chuông gió ở cửa sổ ?”

 

“Ừ.”

 

Chuông gió treo ở cửa sổ sát đất bên . Khi cửa sổ mở , gió đêm nhẹ lướt qua, tiếng chuông khẽ vang lên trong trẻo. Nguyễn Chi Nhiên ngẩng đầu , lặng lẽ ngắm thật lâu.

 

Phó Tế Quân trở về phòng , tránh ánh mắt cảm kích và vui sướng của Nguyễn Chi Nhiên.

 

Trong nhóm chat, tin nhắn dồn dập gửi đến.

 

Liêu: Cái chuông gió đó mang về nhà ?

 

Liêu: Đó tặng cho , là quà kỷ niệm cho khách hàng hôm nay, nhân viên cửa hàng lấy nhầm .

 

Liêu: Thôi, cũng thiếu quà tặng, hôm nào mời ăn bữa cơm .

 

Liêu: Ngủ đây.

 

Phó Tế Quân: Quà kỷ niệm gì mà chẳng gì, xứng để lên bàn.

 

Lẽ chuẩn món gì quý giá hơn.

 

Nguyễn Chi Nhiên ở phòng khách ngắm chuông gió suốt nửa ngày mà vẫn thấy Phó Tế Quân ngoài. Chẳng lẽ đêm nay còn cơ hội nữa ? Cũng thôi, Phó trở về muộn thế , hẳn là mệt , cần làm phiền.

 

Nguyễn Chi Nhiên tự nhủ, ngày mai nhất định dậy sớm. Với ý nghĩ , suốt đêm ngủ chập chờn, tỉnh tỉnh . Đến cuối cùng mở mắt, trời hửng sáng, Phó rời nhà từ khi nào. Nguyễn Chi Nhiên bật dậy, lấy nguyên liệu trong tủ lạnh, làm một bữa sáng đơn giản gồm sandwich và hâm sữa bò, bày lên bàn ăn, chờ Phó Tế Quân rời phòng.

 

Leng keng ——

 

Leng keng ——

 

Tiếng chuông gió nhẹ vang lên trong gió đêm. Nguyễn Chi Nhiên vô thức nở nụ , đến chuông gió, ngẩng đầu ngắm , nét mặt lộ vẻ nghiêm túc mà chuyên chú.

 

Phó Tế Quân thức dậy thấy cảnh tượng : Nguyễn Chi Nhiên mặt mày hạnh phúc, ngẩn chuông gió, lúc , ánh mắt cong cong, tươi :

 

“Phó , dậy ạ.”

 

“Ừ.” Người đàn ông lạnh nhạt hơn thường ngày, lưng về phía chuông gió.

 

Nguyễn Chi Nhiên bước đến gần , nhẹ nhàng hỏi: “Phó , ăn sáng ? Em làm một chút, thích gì…”

 

Bữa sáng bàn là sandwich chuẩn kỹ càng, bánh mì nướng vàng ươm, giòn rụm bên ngoài, mềm mại bên trong. Dù Phó Tế Quân kén ăn đến mức nào, cũng thừa nhận: “Cũng tạm .”

 

“Thật quá!” Nguyễn Chi Nhiên vui mừng tả xiết.

 

“Chỉ mà cũng vui ?”

 

“Ừ ừ.” Nguyễn Chi Nhiên gật đầu lia lịa, “Em làm gì để cảm ơn Phó , nên thích là em vui lắm .”

 

“Phó , ý nghĩa của hoa linh lan ?” Nguyễn Chi Nhiên thật lòng:

 

“Là hạnh phúc trở về. Gặp , em cảm thấy vô cùng hạnh phúc.”

 

Trái tim Phó Tế Quân rung lên vì những lời khen của Nguyễn Chi Nhiên, đặt sandwich xuống, kéo ngoài cửa: “Đưa cho em thứ .”

 

“Hả?” Nguyễn Chi Nhiên còn kịp hiểu gì.

 

Phó Tế Quân đầu : “Ra ngoài, quần áo .”

 

Nguyễn Chi Nhiên níu níu tay áo . Cậu quần áo nào khác ngoài bộ , mà bộ cũng là Từ Cạnh Nam mua cho. Khi trốn , kịp mang theo gì…

 

“Em... xong .”

 

Phó Tế Quân làm như thấy, tủ trưng bày trong phòng khách hồi lâu, ánh mắt chuyên chú như đang suy nghĩ gì đó. Nguyễn Chi Nhiên mơ hồ thấy khẽ : “Tiện nghi cho quá.”

 

Phó Tế Quân lấy từ tủ trưng bày một chiếc ly thủy tinh pha lê, đặt hộp, cầm lên, đầy khí thế bước ngoài cửa.

 

“Đi thôi!”

 

Nguyễn Chi Nhiên đang với ai, nhưng trong nhà cũng còn ai khác ngoài hai . Cậu lạc hậu hai bước, vội vàng theo Phó .

 

Chiếc xe rời khỏi bãi đỗ, ven đường chỉ còn những hàng cây bạch quả trơ trụi, khô héo như những bàn tay già nua, chỉ còn lớp da mỏng khô khốc, chạm nhẹ thôi cũng thể gãy rụng.

 

Cuối thu sang đầu đông, vạn vật tàn úa chỉ trong vài đêm. Nguyễn Chi Nhiên nhớ ngày đầu tiên tìm đến Phó , ánh nắng cuối thu còn sót chút ấm áp, soi chiếu hàng cây bạch quả thành màu vàng kim rực rỡ.

 

Lâu lắm ngoài… Nguyễn Chi Nhiên lặng lẽ nghĩ. Lần từ bãi đỗ xe , miễn là rời khỏi Phó , Từ Cạnh Nam hẳn sẽ tìm … Ai mà nghĩ đang ẩn náu bên cạnh Phó chứ?

 

“Ừ, giao cho mang đến.”

 

Giọng Phó vang lên bên cạnh, đang điện thoại.

 

“Đưa đến .”

 

“Biết điều một chút.”

 

 

Nguyễn Chi Nhiên khựng , lòng nặng trĩu. Giao… Giao cái gì? Phó … Muốn giao cho khác ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/be-xinh-dep-dang-thuong-duoc-dai-lao-nhat-ve-nuoi/chuong-9.html.]

Khó trách mấy hôm nay đụng , còn để trong phòng.

 

Cả Nguyễn Chi Nhiên cứng đờ, tim đập thình thịch như nhảy khỏi cổ họng. Cậu nắm lấy ngón út của Phó Tế Quân, Phó Tế Quân ngắt máy, cảm nhận đầu ngón tay bao phủ bởi thứ gì đó mềm mại, lạnh lạnh, cúi đầu thì thấy Nguyễn Chi Nhiên đang căng thẳng, đôi mắt long lanh ướt át, ngấn lệ.

 

“Phó , em làm gì ?”

 

“Em ngoan.”

 

Lông mày Nguyễn Chi Nhiên khẽ nhíu , ánh mắt đầy vẻ cầu xin, cố nén xúc động , run giọng :

 

“Vậy… thể… đừng giao em ?”

 

Cậu dừng , nghẹn ngào: “Em sẽ càng ngoan hơn, càng lời hơn.”

 

Phó Tế Quân lười biếng tựa ghế, ánh mắt thưởng thức bộ dạng ngoan ngoãn, khẩn cầu của thiếu niên, ánh mắt như chú ốc sên bé nhỏ, run rẩy mà vẫn chủ động chìa râu cho chạm .

 

Thưởng thức đủ , mới thản nhiên mở miệng: “Biết lời thì sẽ cho.”

 

Đứa trẻ ngoan, sẽ phần thưởng.

 

Nguyễn Chi Nhiên dám phản bác Phó Tế Quân, càng dám mặc cả, chỉ dám nắm lấy tay , khẽ áp vành tai . Chiếc khuyên tai đỏ như m.á.u nhẹ nhàng lướt qua ngón út , giọng run run:

 

“Phó , còn thích ?”

 

Vành tai trắng muốt, mềm mại như thể…

 

Nguyễn Chi Nhiên cảm giác lỗ tai đau, vết thương môi vẫn lành hẳn, mạnh bạo c.ắ.n mút đến khó chịu. chẳng dám gì, chỉ đỏ mặt dựa sát , chóp mũi gần như chạm , mà chẳng cho chút phản hồi nào, cũng dám tiến thêm.

 

Phó sẽ thích chủ động chạm ?

 

Nguyễn Chi Nhiên dám tiếp tục tự ý nữa.

 

Hơi thở gần trong gang tấc, Nguyễn Chi Nhiên lấy hết dũng khí, giữa thở giao hòa, nhịp tim như bốc cháy, chống tay lên ghế bắt đầu run lên, theo bản năng c.ắ.n môi. Anh Phó chắc là thật sự thích , đưa mặt đến tận nơi, cũng chẳng chút phản ứng gì. Nếu còn tiếp tục, chắc càng ghét thêm thôi. Nguyễn Chi Nhiên rũ mắt xuống, hàng mi dài khẽ run, âm thầm buông bỏ.

 

Phó Tế Quân cong môi khẩy, “Lá gan như mà cũng học quyến rũ đàn ông.”

 

Nguyễn Chi Nhiên cứng đờ, hổ đến mức lúng túng, từ "quyến rũ" rơi xuống liền biến thành nhục nhã, vội vã rụt về phía . Lại giữ chặt gáy, “Học cũng tệ.”

 

Cái hôn mà mong ngóng bấy lâu cuối cùng cũng rơi xuống, thở bá đạo của ập khoang miệng, cho chút thời gian phản ứng, cuốn lấy. Nguyễn Chi Nhiên theo bản năng đẩy , bàn tay chạm n.g.ự.c thì mất hết sức lực.

 

Đây là thứ mong ?

 

Phó cuối cùng cũng chịu hôn .

 

Nguyễn Chi Nhiên run lên, ngoan ngoãn hé môi, để tiến sâu , vụng về mà chủ động phối hợp theo tiết tấu của .

 

Cậu bắt đầu cảm thấy khó thở, như thể sắp nuốt chửng, bá đạo quá mức, nhịn mà ngửa đầu , lưng cong thành góc độ khó chịu, ngón tay bám chặt da ghế lạnh lẽo, khiến móng tay đau nhói, nhưng còn chỗ nào khác để bám víu.

 

Bàn tay bao trọn gáy , chỉ cần siết một chút là thể bóp gãy cổ , nhưng lực dùng đủ để khống chế thể nhúc nhích, lòng bàn tay vuốt ve bên cổ , khiến Nguyễn Chi Nhiên nhịn mà run rẩy .

 

Cậu mềm nhũn trong lòng như một vũng nước, đầu ngón tay lướt nhẹ da, liền nổi lên một trận rùng .

 

Trên xe còn tài xế. Phó Tế Quân cúi c.ắ.n mạnh khóe môi một phát, vuốt má , khẽ c.ắ.n lên vành tai để dấu răng, giọng khàn khàn như giấy ráp xẹt qua da, kéo trở về lý trí, “Không xem cảnh gì .”

 

Nguyễn Chi Nhiên tỉnh táo , thở đứt quãng, ánh mắt mơ màng ươn ướt , phát âm thanh mơ hồ, “Ừm?”

 

Môi sưng đỏ, khóe môi in dấu răng, ánh mắt ngơ ngác như oan ức cầu khẩn.

 

Phó Tế Quân khép mắt , buông tay. Nguyễn Chi Nhiên liền ngã dựa ghế, đầu suýt chút nữa đập cửa kính, vội giữ lấy , kéo lòng .

 

Anh nhạt, “Chỉ thôi ?”

 

Nguyễn Chi Nhiên buông lỏng tay khỏi da ghế, tìm chút sức lực, vùi đầu n.g.ự.c .

 

Tài xế vẫn còn xe... Cậu cũng dám nghĩ gì thêm nữa, chỉ rằng nếu xuống xe, Phó sẽ lập tức đuổi , chẳng còn thời gian.

 

Cậu vứt bỏ tự tôn, dâng hiến cả cơ thể, chỉ mong bên một chỗ để dung . “Phó , em xin ...”

 

"Được ." Phó Tế Quân dựa thành ghế, nhẹ vỗ lên lưng .

 

Nguyễn Chi Nhiên còn xin cái gì mà.

 

Tài xế điều, dừng xe xong liền lặng lẽ rời . Nguyễn Chi Nhiên vẫn rúc trong lòng , dám động đậy. Phó lúc thì vỗ vỗ lưng , lúc thì xoa mặt , chờ chú ốc sên nhỏ của tự vươn râu .

 

Điện thoại vang lên hai , đều lười nhấc máy.

 

Mãi đến khi Ôn Hướng Chúc gửi tin nhắn: “Có chậm trễ gì ? Tôi tự đến lấy cũng .”

 

Phó Tế Quân vỗ đầu , “Xuống xe.”

 

Nguyễn Chi Nhiên mặt đỏ bừng, m.á.u như đông , “Vẫn ... ?”

 

Phó Tế Quân khẽ nhíu mày, ngoài làm gián đoạn cả kế hoạch công việc, mấy trợ lý xin chỉ thị, kiên nhẫn của chẳng còn nhiều nữa, giọng cũng lạnh hơn, “Nghe lời.”

 

Phó quả nhiên thích .

 

Nguyễn Chi Nhiên , bóng lưng , chẳng sẽ gặp ai nữa. Tuyệt vọng trào lên từ đáy lòng, tự nhủ, ai cũng , chỉ cần Từ Cạnh Nam là , ít nhất cũng đỡ hơn Từ Cạnh Nam.

 

ngay khoảnh khắc bước cửa Nghe Vũ, Ôn Hướng Chúc chào hỏi Phó , gương mặt tuấn tú rạng rỡ với , Nguyễn Chi Nhiên lập tức chìm tuyệt vọng.

 

Đừng, đừng mà... chuyển giao nữa.

 

Tiếng chuyện giữa Phó Tế Quân và Ôn Hướng Chúc vang lên bên tai như sấm nổ bên tai, căng thẳng đến mức thần kinh như đứt phựt, ánh mắt dán chặt đôi môi của khép mở, chỉ loáng thoáng vài từ quan trọng như "giao", "đổi", như tiếng chuông báo động vang lên trong đầu .

 

"Em cần..." Nguyễn Chi Nhiên môi trắng bệch, gian nan mở miệng, “Phó ... em cần.”

 

Phó Tế Quân đôi mắt đen thẫm lạnh lùng, giọng cũng trầm hẳn, “Không em thích ? Giờ bỏ?”

 

Ôn Hướng Chúc buông tay, giọng dịu dàng, “Cậu cũng chẳng , chỗ thiếu chuông gió.”

 

Nguyễn Chi Nhiên: “A?”

 

Chuông gió?

 

Cậu quanh, khắp nơi đều là bình gốm, sắc màu rực rỡ, hình dáng đa dạng, bày la liệt kệ kính. Cậu lùi một bước, tay đụng quầy trưng bày cao đến nửa , bên trong là một chiếc ly mạ vàng, ngọc khắc trúc, bên cạnh gắn thẻ giới thiệu: Ly uống rượu chế tác thời Minh trung kỳ…

 

Trên bảng hiệu treo cao giữa sảnh, dòng chữ rồng bay phượng múa hiện rõ: Nghe Vũ - Nghề gốm.

Loading...