Bé Xinh Đẹp Đáng Thương Được Đại Lão Nhặt Về Nuôi - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-04-23 10:50:23
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
lúc ánh mặt trời chiếu rọi khắp nơi, tòa cao ốc văn phòng nhộn nhịp kẻ , Nguyễn Chi Nhiên ngẩng đầu lên bầu trời, ánh sáng chiếu đôi mắt , khiến rưng rưng.
Cậu cố gắng ngẩng đầu lên một lát, đó bước tiệm trang sức bên đường, chọn lấy một chiếc khuyên tai, cầm lên ướm thử vành tai.
"Cậu trai, đ.ấ.m lỗ tai chứ." Bà chủ tiệm nhắc nhở, “Làm dễ nhiễm trùng lắm.”
"Không ." Nguyễn Chi Nhiên nhẹ nhàng đáp.
Chín giờ , Từ Cạnh Nam thấy bước khỏi phòng, lúc đoán lén trốn .
Từ Cạnh Nam ngốc, với Nguyễn Tinh từng đóng kịch bỏ nhà một , sẽ thứ hai nữa.
Cậu liên lụy Nguyễn Tinh.
Nguyễn Chi Nhiên nhà vệ sinh tầng văn phòng, gương, run run tay cầm chiếc khuyên đ.â.m vành tai. Gương mặt tái nhợt, vành tai rỉ m.á.u từng giọt. Đứng ngẩn một hồi, sờ lên chỗ cổ, khuyên tai vẫn xuyên hẳn qua vành tai.
Cứ thế thôi, nghĩ.
Lau khô vết máu, Nguyễn Chi Nhiên trở sảnh lớn tòa nhà, các nhân viên đều quét thẻ tự động.
Cậu tư cách để .
Nguyễn Chi Nhiên bước tới quầy lễ tân, nở nụ tươi, lúm đồng tiền xinh xắn hiện nơi khóe miệng, “Chào chị, là bạn của Phó .”
Lễ tân mỉm , nhưng vẫn nghiêm túc từ chối, “Xin hỏi hẹn ? Phó tổng nhận gặp đột xuất…”
“Tôi để quên đồ xe Phó . Chị giúp liên hệ tài xế của Phó một chút ? Hôm qua tầm 5 giờ, từ khách sạn Ritz-Carlton tới chung cư Giang Bắc, Phó đưa cho một món đồ quan trọng.”
Lễ tân ngập ngừng, do dự nên xử lý thế nào.
Tìm Phó Tế Quân thì chắc chắn , nhưng tài xế thì… chuyện lớn lớn, nhỏ cũng nhỏ.
Nguyễn Chi Nhiên mỉm , lúm đồng tiền ngọt ngào ánh lên trong ánh nắng, “Chị ơi, là chị thử xác nhận với Phó , em vội ạ.”
Lễ tân vốn chẳng tự tiện gọi cho cấp , nên từ hệ thống nội bộ tra cứu lộ trình của tài xế, thấy khớp với hành trình mà Nguyễn Chi Nhiên , bèn bảo bãi đỗ xe chờ.
Nguyễn Chi Nhiên đưa tay sờ nhẹ vành tai đau nhức, thang máy xuống tầng hầm. Tài xế nhanh chóng tìm thấy , “Tiên sinh, rơi món gì xe ?”
"Cho xe tìm thử ?" Nguyễn Chi Nhiên ngoan ngoãn, tài xế cũng nhanh chóng mở cửa.
Nguyễn Chi Nhiên trong xe lục lọi, tài xế đợi một lúc lâu mới hỏi, “Cậu tìm thấy ? Cậu cần giúp ?”
"Không cần ." Giọng Nguyễn Chi Nhiên nhỏ hẳn , “Chú bận lắm hả? Chắc cần chút thời gian nữa.”
“Giữa trưa đưa Phó tổng đến khách sạn Giang Nam. Tôi cho thêm một giờ nữa thôi.”
Nguyễn Chi Nhiên trong xe, “Vậy , tìm mãi thấy. Tôi đây chờ Phó cũng , dù cũng trả đồ cho .”
"Hả?" Tài xế khó hiểu, “Không Phó tổng đưa món đồ đó ?”
"Ừ, là đưa." Giọng lạc , “ cũng trả cho thôi.”
"Ờm…" Tài xế dám tự quyết việc để Nguyễn Chi Nhiên gặp Phó Tế Quân, “Anh thử với lễ tân xem , nhờ lễ tân liên hệ giúp Phó tổng.”
"Không cần, cứ chờ ở đây là ." Nguyễn Chi Nhiên kiên trì.
“ mà, , thế hợp , Phó tổng lát nữa chắc bận lắm.”
“Tôi làm phiền .”
“Tiên sinh, sự cho phép của Phó tổng, quyền sắp xếp gặp mặt.”
Nguyễn Chi Nhiên c.ắ.n môi, ngón tay siết chặt lấy cửa xe.
Tài xế bắt đầu thấy khó xử, mặt mày cau .
Nguyễn Chi Nhiên chẳng còn quan tâm gì nữa, nhưng tài xế khó xử , đành lòng, đành lùi khỏi xe, “Tôi… làm phiền công việc của chú .”
Cậu sang bên, tựa góc khuất cạnh xe, im lặng.
Tài xế cũng hiểu rõ chuyện xảy ở Ritz-Carlton hôm đó, bây giờ đuổi cũng xong, đuổi cũng sợ Phó Tế Quân nổi giận, đành lên xe giả vờ thấy gì.
Mười một giờ rưỡi, Phó Tế Quân cùng thư ký từ thang máy , Nguyễn Chi Nhiên lập tức nở nụ , mắt ánh lên niềm vui, chạy đến mặt Phó Tế Quân, “Phó !”
Thư ký nhanh chóng bước tới chắn , đẩy Nguyễn Chi Nhiên phía .
Nguyễn Chi Nhiên ngoan ngoãn lùi , chỉ khẽ , “Phó , còn nhớ em ?”
Cậu nghiêng đầu, để lộ chiếc khuyên tai thủy tinh hồng vành tai .
Ánh mắt Phó Tế Quân nheo , như đang suy nghĩ điều gì, chăm chú khuôn mặt Nguyễn Chi Nhiên. Cậu cố gắng giữ nụ , nhớ lời Nguyễn Tinh dặn: tỏ thái độ khó chịu.
"Ồ…", Phó Tế Quân nhếch mày, nở nụ lười nhác, như thể nhớ điều gì, “Đồ rẻ tiền.”
Không Nguyễn Chi Nhiên là đồ rẻ tiền, chiếc khuyên tai là đồ rẻ tiền.
Nụ mặt Nguyễn Chi Nhiên bỗng khựng , khẽ gọi, “Phó …”
Phó Tế Quân dựa xe, ánh mắt hờ hững dừng , bầu khí ngượng ngùng khiến Nguyễn Chi Nhiên làm , ngón tay xoắn lấy vạt áo, cúi đầu thật thấp.
Cậu c.ắ.n môi.
Gương mặt tròn trịa, trắng trẻo của run lên, tiến gần thêm một bước về phía Phó Tế Quân, “Anh thử sờ xem, cứng .”
Cậu , khẽ nghiêng mặt sang một bên, đưa tai lên gần tay .
Vật phẩm trang sức trong tiệm giá rẻ, đôi khuyên tai vì trở thành Nguyễn Chi Nhiên mà trở thành nhãn hiệu, chính Phó Tế Quân cũng thấy tò mò, đêm ở Ritz-Carlton , rốt cuộc cái gì mê hoặc mà thể loại mặt hàng đập mắt.
gương mặt thanh niên chút ngây ngô, mềm mềm thịt, thật sự dễ thương.
Anh nghĩ ngợi, ngón tay khẽ gẩy chiếc khuyên tai thủy tinh đỏ nơi vành tai .
Cạch…
Chiếc khuyên tai giá rẻ rơi xuống đất, lăn một vòng mất hút.
Nguyễn Chi Nhiên nhỏ giọng kêu đau một tiếng, vội vàng đưa tay che lỗ tai, ngẩng đầu xin : “Tiên sinh, thực xin .”
Cậu vội vã tìm chiếc khuyên tai, lo sợ chuyện nhỏ sẽ khiến đàn ông mất hứng thú.
Cậu càng sợ sẽ thấy phiền phức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/be-xinh-dep-dang-thuong-duoc-dai-lao-nhat-ve-nuoi/chuong-4.html.]
Phó Tế Quân kéo lấy tay , dùng sức kéo về phía . Nguyễn Chi Nhiên thể chống cự nổi lực của , kéo một cái, liền nhón mũi chân lên cho xem.
Hơi thở trầm đục phả lên lỗ tai , Nguyễn Chi Nhiên ngửi thấy mùi hương Absinthe từ nước hoa của , hương vị mạnh mẽ xâm chiếm khoang mũi , khiến thở nổi.
Anh khẽ cất giọng, mang theo chút nghi hoặc: “Chảy nhiều m.á.u ?”
"Hả? Ơ...?" Nguyễn Chi Nhiên đưa tay lên che lỗ tai, trong đầu hiểu lời ý gì.
Anh kéo tay xuống, “Đừng nhúc nhích.”
Nguyễn Chi Nhiên yên, ngẩng đầu ngốc nghếch .
Phó Tế Quân thấy chút ngốc nghếch, hai gặp mặt đều là bộ dáng lơ ngơ nhỏ bé, ánh mắt ngây ngốc, lời cũng nhanh nhẹn. Anh giơ tay định chạm vết thương nơi miệng vết.
Không ngờ giơ tay lên, Nguyễn Chi Nhiên chủ động nghiêng lỗ tai tới, đôi mắt lấp lánh ánh sáng long lanh mà .
Phó Tế Quân làm đau , tay khựng giữa trung, xoay hướng, chỉnh cổ áo .
Nguyễn Chi Nhiên nhón mũi chân hạ xuống, khóe miệng cũng rũ xuống.
Phó dường như cũng chẳng hứng thú gì với khuyên tai lỗ tai , tia hy vọng cuối cùng của Nguyễn Chi Nhiên cũng tan biến. Không Phó , cũng thoát khỏi phận đơn độc cùng Từ Cạnh Nam Maldives.
"Phó tổng, sắp tới giờ hẹn ." Tài xế bên cạnh lên tiếng nhắc.
Nguyễn Chi Nhiên nhíu mày, ánh mắt cún con từ bên qua, đôi chân dài của bước lên xe, xuống.
Cậu lặng lẽ gọi ba chữ, “Phó .”
Ánh mắt dừng , nghiêng đầu, cằm nghiêng về bên cạnh chỉ chỉ.
Nguyễn Chi Nhiên trừng to mắt, “Em...?”
Anh trả lời, chỉ với tài xế: “Xuất phát .”
Nguyễn Chi Nhiên vội vã bò lên xe, đụng cánh tay , líu ríu : “Thực xin , thực xin .”
Cậu luống cuống co sát bên cửa xe, ngửa đầu lên, đập đầu cửa xe.
Phó Tế Quân câm lặng, trầm mặc, hốc mắt ngấn lệ, cái miệng nhỏ nhếch lên, bỗng dưng khóe môi khẽ cong, nở nụ nhạt.
Đôi mắt phượng dài hẹp, khi ý lan , đuôi mắt như nhuộm thêm mấy phần thần sắc, tự phụ xinh .
Nguyễn Chi Nhiên kìm mà ngẩng đầu , lén lút ngắm . Cậu từng thấy bộ dáng tức giận của Phó — đêm đó ở Ritz-Carlton, lúc Phó thấy giường, đồng t.ử mí mắt che mất một phần ba, âm u khiến sợ hãi. Không ngờ, đàn ông lạnh lùng như mà rộ lên đến thế.
Nguyễn Chi Nhiên cũng dần thả lỏng, khóe môi cong lên, ngơ ngẩn .
Ánh mắt thuần khiết, vành tai vẫn còn một vết m.á.u mảnh uốn lượn.
Phó Tế Quân ánh mắt đến cảm thấy dễ chịu vài phần, bàn tay đưa đến đầu , xoa xoa chỗ đập , thuận tay hạ xuống, bóp chặt gáy .
Nguyễn Chi Nhiên bóp chặt mạch máu, dám động đậy, đôi mắt ngấn lệ .
Lực tay nơi cổ ép xuống, phần của nghiêng về phía đùi .
Nguyễn Chi Nhiên dám để phần dán đùi , nhưng cũng dám phản kháng lực tay của . Dù phản kháng cũng chẳng nổi. Lo lắng bất an, khẽ dựa phần đùi mặc quần tây của .
Mùi nước hoa Absinthe bao phủ lấy , giống như ôm lòng, Nguyễn Chi Nhiên khẽ nhắm mắt , lặng lẽ hít lấy mùi hương .
"Nằm yên." Giọng trầm thấp, dễ , mang theo chút lười biếng và lạnh nhạt.
Nghe giọng , Nguyễn Chi Nhiên dường như bớt sợ hãi, gương mặt khẽ tựa đùi , ấn mạnh một cái, cũng thật sự.
"Hòm thuốc." Anh cất tiếng.
Nguyễn Chi Nhiên tiếng nắp chai vặn , đó là thứ gì đó lạnh lạnh áp lên vành tai , vết thương nơi đau nhói lên, còn mùi rượu cồn.
Cậu c.ắ.n răng, “Phó... .”
Không ai đáp .
Tăm bông cọ nhẹ qua bộ vành tai, lau sạch những vết m.á.u còn đọng quanh lỗ tai. Nguyễn Chi Nhiên màu đỏ thấm đầu tăm bông ném thùng rác tái chế, lúc mới chậm rãi phản ứng : Phó đang giúp xử lý vết thương.
Anh giúp xử lý vết thương… vì cái gì chứ?
Thuốc mỡ mát lạnh bôi lên vành tai, làm dịu cảm giác đau nhói do cồn gây . Nguyễn Chi Nhiên ngẩng đầu lên nét mặt của Phó , nhưng cảnh tượng khác xa với những gì từng tưởng tượng, bất cứ điều gì cũng đủ làm thấy sợ hãi.
“Đi mua t.h.u.ố.c chống viêm.” Phó Tế Quân dặn dò tài xế.
Tài xế cẩn thận nhắc nhở, “Phó tổng, đường tới khách sạn Giang Nam tiệm thuốc, nếu vòng đường thì sẽ đến trễ.”
“Phải ?” Phó Tế Quân hờ hững , “Còn nhắc nhở .”
Tài xế lập tức im lặng, đầu xe.
Nguyễn Chi Nhiên khẽ rụt cổ , cảm thấy giọng của Phó còn dễ như lúc nãy nữa.
Xe dừng tiệm thuốc, tài xế xuống mua thuốc. Nguyễn Chi Nhiên vẫn đùi Phó Tế Quân, vành tai bôi thuốc, khi cơn đau dịu xuống, chút mơ màng buồn ngủ. Từ đêm qua đến giờ, gần hai mươi tiếng đồng hồ chợp mắt, mí mắt cứ thế rủ xuống chống nổi nữa.
Cho đến khi bàn tay ấm áp áp lên vành tai, chợt bừng tỉnh. Giọng nam trầm thấp vang lên, “Là ai đưa đến.”
Cơn buồn ngủ của Nguyễn Chi Nhiên biến mất, dây thần kinh căng cứng đến cực hạn. Cậu mím môi, khẽ , “Thích , là tự tới.”
Phó Tế Quân khẽ , giọng điệu nhàn nhạt, “Lần cũng như .”
Dây thần kinh căng cứng của Nguyễn Chi Nhiên như đứt phựt một cái, suy nghĩ bỗng nghẽn . Lần , , bởi vì thật sự . Lần , chỉ níu lấy Phó , bởi vì là hy vọng duy nhất của .
Cậu sợ Phó cảm thấy là phiền toái.
Nguyễn Chi Nhiên c.ắ.n chặt môi , sắc môi c.ắ.n đến trắng bệch. Ngón tay Phó Tế Quân nhẹ chạm lên môi , khẽ vuốt ve.
Đây là ý thả lỏng, Nguyễn Chi Nhiên hiểu, ngoan ngoãn c.ắ.n nữa.
“Muốn tin bằng cách nào đây?”
Nguyễn Chi Nhiên l.i.ế.m môi, đầu lưỡi khẽ thò , nghĩ môi còn dính ngón tay , giống con rắn nhỏ rụt đầu .
Ngón tay Phó Tế Quân dừng một nhịp, khẽ vuốt theo đầu lưỡi , thong thả mà kiên nhẫn.
“Phó .” Nguyễn Chi Nhiên xoay đùi Phó Tế Quân, ngửa mặt , “Bởi vì em làm gì , chỉ quyền thế mới khả năng làm khác thương.”
Nguyễn Chi Nhiên ở mặt Phó Tế Quân lộ tất cả sự yếu ớt của , như con mèo nhỏ cắt móng vuốt, chủ động lật cái bụng mềm yếu của lên, chỉ mong đổi lấy một tin tưởng của .
Phó Tế Quân quả thật tin. Ở cái thế giới , ai giàu và quyền lực hơn . Ai đưa Nguyễn Chi Nhiên tới bên , ý đồ gì, quan trọng, bởi vì… thể thế nào . Phó Tế Quân , ngón tay nhéo nhẹ lên vết thương vành tai , “Vẫn là đeo khuyên tai .”