Anh đáp lời, chỉ một mực thúc giục : "Mau lên nhà ! Em sẽ ốm mất."
Tôi tức đến phát hỏa, khoanh tay trừng mắt .
Anh định đưa tay kéo , đưa một nửa thì khựng , rụt về, lúng túng lau lau hai cái lên chiếc áo măng tô, "Tay bẩn, thể chạm em. Em mau về . Tôi ngay đây, làm chướng mắt em nữa."
Anh xoay , bước chân chút loạng choạng, là lạnh đến cứng . Tôi kéo lấy định rời , chút bất lực, "Anh định ? Hoắc Diệc, đúng là chẳng dỗ dành một tí nào cả."
25.
Anh , với ánh mắt mịt mờ khó hiểu, mang theo chút hy vọng mong manh. Dường như né tránh ánh là gì, chỉ cứ thế chằm chằm.
Hai bên , nào động lòng nhất định sẽ là đầu hàng nhanh nhất. Tôi thở dài, quyết định buông bỏ để trái tim dẫn lối một .
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Thế nhưng định mở lời thì : "Quý Dẫn, thể hôn em ?"
Tôi thể tin tai mà , đây giống lời mà sẽ chủ động chút nào. Anh mím môi, dường như cũng bất ngờ vì bản như , "Xin , lời mà qua não ..."
Chẳng gì do dự nữa, ngẩng cằm lên, chủ động dán môi . Cảm giác đầu tiên là cái lạnh của tuyết, đó mới là làn môi lạnh buốt. Một cái chạm nhẹ rời ngay.
"Sau nhớ kỹ, để hành động nhanh hơn não, chứ là lời . Có như mới theo đuổi , hả?" Có theo đuổi khác thì , nhưng chắc chắn là theo đuổi đấy.
Ai mà ngờ khi thích một , còn chủ động dạy cách tán tỉnh cơ chứ.
26.
mà học cũng nhanh lắm. Anh kéo vạt áo măng tô bọc lấy trong, cúi xuống hôn sâu.
Anh tỉ mỉ dùng ấm của sưởi nóng đôi môi , đó... khụ khụ, làm thêm một vài việc vượt quá mức "chạm môi nhẹ nhàng".
Nụ hôn kết thúc, tựa đầu lồng n.g.ự.c , cố gắng điều hòa nhịp thở. Ai ngờ đột nhiên lên tiếng hỏi: "Quý Dẫn, hình như em gầy ? Lại ăn sáng đúng ?"
Tôi lườm một cái, thầm oán trách cái gã đúng là chẳng hưởng thụ gian lãng mạn gì cả.
Tôi thoát khỏi vòng tay , về phía hành lang ánh đèn. Không thấy tiếng bước chân theo, ngoảnh , thấy vẫn đang ngây bên cạnh thùng rác. Quần áo vì ôm mà trở nên xộc xệch, vẫn còn vương tuyết. Trông lúc thật giống như một đứa trẻ bỏ rơi.
Tôi thở dài, cất cao giọng gọi: "Đứng ngây đó làm gì? Qua đây, về nhà thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/bay-nam-lam-omega-hang-nhai/chuong-8.html.]
27.
Anh gần như chạy lạch bạch đến bên cạnh , "Em gọi hả? Anh... thể ?"
"Sao? Chê nhà em nhỏ nên ? Mà cái nhà đúng là lớn bằng nhà của thật."
" mà Hoắc Diệc, nếu tình nguyện dọn đây ở, em nghĩ, nơi cũng đủ tư cách để trở thành một 'tổ ấm' của chúng . Anh thấy ?" Nói đến câu cuối, cố tỏ giọng điệu thật thoải mái, nhưng thực chất lòng bàn tay bắt đầu rịn mồ hôi vì căng thẳng.
Hoắc Diệc định thần , nắm chặt lấy tay , hình như cũng đang run, "Chúng ... cũng thể cùng một mái ấm ?"
"Tất nhiên là thể ."
28.
Dẹp , mặc kệ cái gọi là xứng xứng! Mặc kệ thiên hạ ngàn vạn cầu một sự hợp tình hợp lý, chỉ cần một trái tim chân thành mà bão tuyết cũng thể vùi lấp .
[NGOẠI TRUYỆN - GÓC NHÌN CỦA HOẮC DIỆC]
1.
Trong một chương trình định sẵn, sẽ vì hãm hại mà nảy sinh quan hệ rõ ràng với Quý Dẫn. Em sẽ đe dọa bắt làm chỗ dựa, còn sẽ thuận thế lợi dụng em để chống sự thúc ép hôn nhân từ gia đình. Em sẽ vì địa vị và tiền tài của mà đeo bám buông, còn sẽ ngày càng chán ghét thứ thuộc về em .
Cuối cùng, vì chịu nổi sự phiền nhiễu đó, sẽ chấp nhận cuộc liên hôn mà ba sắp xếp, khi kết hôn sẽ yêu vợ Omega của .
Thế nhưng, dù chuyện quả thực diễn theo đúng quy trình như ... vẫn hỏi, yêu là gì?
Tôi bên cạnh vị hôn thê của , nhưng luôn tự chủ mà nghĩ xem Quý Dẫn đang làm gì? Em sống ? Có ăn no mặc ấm ? Có ai bắt nạt nữa ?
Như tính là yêu vị hôn thê của ? Tôi hiểu.
Tôi tỉ mẩn tìm kiếm câu trả lời từ những mảnh ký ức cũ kỹ. Tôi nhớ phân đoạn Quý Dẫn đe dọa làm chỗ dựa cho em . Lúc đó dù em giả vờ lóc đến mức nực , nhưng thứ thấy là lớp áo mỏng manh và khuôn mặt xám xịt vì vất vả của em .
2.
Tôi nhớ dáng vẻ đắc ý, tràn đầy sức sống khi em giúp chắn cuộc hôn sự .
Tôi nhớ dáng vẻ lúc nào cũng hào sảng, vô tư vô lự của em .
Tôi nhớ dáng vẻ em luôn chờ đợi trở về nhà.