Lâm Tiểu Ngư khỏi công ty, hai lời, thẳng về nhà Chu Triều, tiện đường gọi luôn công ty dọn nhà.
Thời gian qua, Chu Triều mua cho ít đồ, dọn , Lâm Tiểu Ngư nỡ. dọn thế nào cũng cần kỹ thuật. Nếu dọn sạch như gió lốc quét qua, trống , chẳng khác gì hiện trường vụ trộm, Chu Triều báo cảnh sát.
Chỗ Chu Triều phòng đồ riêng, khi dọn đến thì dùng chung với Chu Triều. Tuy hình tượng của là "hoa trắng nhỏ" thanh thuần bướng bỉnh, nhưng chịu nổi là Chu Triều cứ thích tặng.
Lâm Tiểu Ngư phòng đồ, mắt sáng lên.
Cậu còn nhớ đầu tiên đây, suýt nữa thì mất kiểm soát, hận thể đem hết đồ bên trong bán, chắc chắn một khoản tiền lớn.
Hít sâu một , Lâm Tiểu Ngư bắt đầu cẩn thận đóng gói.
Mấy chiếc đồng hồ hiệu, trang sức nam đắt tiền mà Chu Triều tặng, Lâm Tiểu Ngư bỏ sót một món. Dọn dẹp một hồi, Lâm Tiểu Ngư thấy phòng đồ vơi ít.
Còn là đồ của Chu Triều, thể lấy quá.
Quần áo, Lâm Tiểu Ngư để mấy bộ rẻ nhất của , cố tình để cho Chu Triều " vật nhớ ", còn cũng dọn . Còn mấy thứ như bàn chải, dép lê trong nhà, Lâm Tiểu Ngư cũng gói mang . Mấy thứ tiếc, nhưng làm cho giống.
Cuối cùng, Lâm Tiểu Ngư còn cho dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, tiện thể gọi dịch vụ nấu ăn làm một bàn thức ăn. Chu Triều bao giờ về, đồ ăn nguội cũng quan trọng. Chủ yếu là rút lui, , Lâm Tiểu Ngư, rút lui cũng diễn cho trót.
Cuối cùng, Lâm Tiểu Ngư để một lá thư bàn, bên trong là hai chiếc nhẫn bạc trơn. Giá trị cao, Lâm Tiểu Ngư tìm tiệm kim mua, chỉ là bên khắc tên và Chu Triều.
Trò Lâm Tiểu Ngư dùng hai, ba , vô cùng thành thạo.
Nếu gặp thật sự chút thật lòng, lúc rút lui Lâm Tiểu Ngư sẽ làm như . Cái gọi là gì? Gọi là "chất lượng".
Đôi bên đều khó xử.
"Cá" sẽ cảm thấy tôn trọng. Tuy bỏ tiền , nhưng Lâm Tiểu Ngư cũng bỏ "tình cảm", đây là giao dịch công bằng. Còn tình cảm là thật giả, cần gì rõ ràng như , giữ thể diện cho là .
Nếu Lâm Tiểu Ngư làm trò , "cá" sẽ thấy khó chịu. Tuy mơ hồ Lâm Tiểu Ngư là " xanh", nhưng thể vạch mặt đám đông chứ. Lấy một đống đồ, phủi m.ô.n.g bỏ , đây chẳng là đang chế nhạo , động lòng, là một tên "đại gia ngốc" ?
Bây giờ Lâm Tiểu Ngư giữ thể diện cho , cũng thể tự an ủi, xem , một " xanh" cũng cảm động, đây là thành công "cải tạo" .
Thỏa mãn.
Lâm Tiểu Ngư chính là tạo tâm lý cho đối phương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ban-ve-su-tu-duong-cua-mot-ten-simp-lo/chuong-14.html.]
Quen đường quen lối, ngay cả nội dung thư, Lâm Tiểu Ngư cũng thuận tay.
Quanh quẩn cũng chỉ là: Mấy hôm nay em ăn ngon ngủ yên, trong lòng em phiền muộn. Em phiền não cái gì? Đương nhiên là vì em càng ở bên , em càng thấy xứng. Anh ưu tú như , hảo như , gia thế , em cảm thấy áp lực quá, em xứng với . Anh là trời, em là hạt bụi đất.
Thực em sớm , giữa chúng thể kết quả. Thế là khi suy nghĩ kỹ, em quyết định nén đau rút lui khỏi cuộc đời , vô cùng đau khổ ép kết thúc tình yêu sâu đậm với . Đừng tìm em, em , em tự chữa lành vết thương đây… Đại loại là mấy lời như .
Rầm.
Đóng cửa , Lâm Tiểu Ngư ngoài cửa một lúc.
Vẫn chút bâng khuâng. Dù thì, con cá lớn Chu Triều , bất kể là về mặt nào, cũng để ấn tượng khá sâu sắc trong lòng . Hơn nữa, Lâm Tiểu Ngư dám chắc, Chu Triều nâng tầm của lên một chút. Sau , mấy con "cá" nhỏ bình thường, Chu Triều làm so sánh, lẽ cũng còn hứng thú nữa.
Công ty dọn nhà đưa địa chỉ, chở đồ của .
Lâm Tiểu Ngư xuống gara của Chu Triều, lái chiếc xe mà Chu Triều tặng . Lúc đó, tuy lý do Chu Triều tặng xe là vì thể thời gian đưa làm, nhưng nghĩ , từ lúc mua xe về, cũng tự lái mấy .
Vì công ty chỗ Chu Kim Sinh, khi cặp với Chu Triều, Chu Triều đổi cho chỗ khác.
Dù thì cũng theo Chu Triều du lịch, đua ngựa, tuần lễ thời trang... chạy vòng vòng, cũng thời gian làm. Thế là Chu Triều cho một chức danh "giám đốc" gì đó ở một công ty đầu tư, lương tháng nào cũng đúng hạn chuyển tài khoản Lâm Tiểu Ngư, nhưng từng đến đó trình diện.
Cậu ngày nào cũng dính lấy Chu Triều, lời " thời gian đưa em làm" của Chu Triều, giờ nghĩ đúng là dối.
Xe mua về, thật sự thời gian lái. Dù lái, trong gara của Chu Triều còn xe "ngầu" hơn, Lâm Tiểu Ngư còn thích mấy chiếc "cháy" hơn.
Tuy thèm, nhưng Lâm Tiểu Ngư vẫn nguyên tắc, chỉ lái chiếc xe mà Chu Triều tặng .
…
Buổi tối, Chu Triều về nhà, đẩy cửa thấy gì đó .
Chu Triều vẻ mặt khá bình tĩnh, chỉ đến bàn ăn, rút lá thư Lâm Tiểu Ngư để . Đọc lướt qua, Chu Triều im lặng, nhưng trong mắt hề chút hoảng loạn, thậm chí còn lộ vẻ hứng thú. Chỉ là cái hộp nhẫn, cẩn thận cất .
Một bàn thức ăn nguội, hâm , Chu Triều cũng ăn hết. Cuối cùng dọn dẹp xong, ngủ.
Giấc ngủ của nay , nhưng hôm nay chút quen. Cuối cùng Chu Triều vẫn dậy ban công hút thuốc. Dưới trời đêm, tàn t.h.u.ố.c lập lòe.
Chu Triều ẩn trong làn khói, một lúc lâu , nhớ đến lời trong thư của Lâm Tiểu Ngư, nhịn mà khẽ.