Editor: Trang Thảo.
Cố Thanh Nhượng khẽ , Giang Thính Phong khi trút bỏ nỗi sợ hãi đang ngoan ngoãn ở ghế phụ.
Anh dỗ dành: “Bảo bảo gì sai cả, là do năng .”
Tính cách và thói quen của Giang Thính Phong đều do những xung quanh nuông chiều mà thành. cũng chẳng cách nào, ai bảo tiểu thiếu gia đáng yêu đến thế chứ.
Về đến nhà, cả gia đình trong phòng khách để về chuyện của và Cố Thanh Nhượng.
Sau khi những tâm tư gần đây của , ai nấy buồn đau lòng.
Giang Nguyệt: “Bạn trai con là kẻ si tình, con ?”
Tôi hổ : “ con giấu nhiều chuyện như , còn yêu con nữa cũng là chuyện thể xảy mà.”
“Sẽ bảo bảo.” Cố Thanh Nhượng ôm lấy eo .
“Tiểu Bảo của chúng đáng yêu như , yêu cả đời cũng đủ.”
Cả nhà vây quanh an ủi thiếu gia giả.
Tôi càng nghĩ càng thấy hổ thẹn: “Mọi nên đau lòng cho Cố Thanh Nhượng mới đúng.”
“Anh sống khổ cực như , còn gặp một bạn trai như con.”
Chuyện gì cũng chỉ trốn tránh.
Cố Thanh Nhượng ôm , ngừng rằng dũng cảm.
Trang Thảo
Giang Nguyệt chỉ những khối cơ bắp rắn chắc của con trai ruột. Nhìn qua là ngay đây là một đàn ông cứng nhắc giống hệt ba nó. Có gì mà đau lòng chứ.
Chẳng thà đau lòng cho cái m.ô.n.g của Tiểu Bảo còn hơn.
Giang Nguyệt cuối cùng nhịn mà thốt câu đó.
Phòng khách bỗng chốc im phăng phắc.
Tạ Trầm Kiến sặc , ho đến đỏ cả tai.
Tôi cũng chẳng còn sức mà nữa, vội vàng vùi mặt lồng n.g.ự.c Cố Thanh Nhượng, chỉ để lộ vành tai đỏ bừng.
Cố Thanh Nhượng bình tĩnh vuốt tóc , ngữ khí vô cùng nghiêm túc: “Mẹ đúng lắm.”
Tôi: “...”
Trong nhà nhanh chóng sắp xếp xong chuyện đính hôn.
Lâm Viên Viên khi xử lý xong việc ở công ty, tin thì kiên quyết yêu cầu: lúc kết hôn nhất định cho cô náo chú rể.
Cách đây lâu cô Cố Thanh Nhượng uy hiếp, nên nhân cơ hội trả thù.
Tôi khựng một chút: “Đây chỉ là đính hôn thôi. Kết hôn thì đợi khi nghiệp .”
“Hơn nữa, ý thì hình như em mới là chú rể.”
Lâm Viên Viên: “Em là chú rể nghĩa là ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ban-trai-toi-la-thieu-gia-that/chuong-8.html.]
“Nghĩa là Cố Thanh Nhượng gả cho em.”
“Ồ.” Lâm Viên Viên nhịn : “Khà khà khà.”
“Vậy thì chúng náo cô dâu.”
“Không .” Tôi từ chối bà chị đang thù hận làm mờ mắt.
Lễ đính hôn diễn đúng hạn tại một trang viên cổ kính ở nước A.
Khung cảnh xa lạ, thơ mộng và lãng mạn khiến cảm giác của trở nên mơ hồ. Tôi chỉ mắt Cố Thanh Nhượng, thẫn thờ như đang ở trong mơ.
Cố Thanh Nhượng thấy ngẩn ngơ, dịu dàng hôn lên mắt .
“Bảo bảo, chúng đính hôn .”
“Vâng.”
Sau khi các nghi thức kết thúc, Cố Thanh Nhượng lời cảm ơn: “Cảm ơn ba nuôi dưỡng yêu của con như .”
Vành tai đỏ lên, đón nhận nụ hôn của trong tiếng reo hò.
Âm thanh xung quanh dần trở nên xa xăm, tất cả cảm xúc cuối cùng chỉ còn Cố Thanh Nhượng.
Trong khoảnh khắc đó, nhận lẽ duyên phận của chúng định sẵn từ khi mới chào đời.
Và lâu đó, một buổi chiều nọ.
Tôi thẳng .
Bánh răng vận mệnh bắt đầu chuyển động.
Thế là, câu chuyện bắt đầu.
---
Ngoại truyện: Nếu Giang Thính Phong Là Thiếu Gia Thật Lưu Lạc Bên Ngoài
Khi Giang Thính Phong đưa về Tạ gia, thấy vị thiếu gia giả Tạ Thanh Nhượng trong lời đồn.
Mày mắt Tạ Thanh Nhượng toát lên vẻ lạnh lùng, khí chất xuất chúng. Giang Thính Phong đầu gặp như , sợ hãi nấp lưng Giang Nguyệt.
Giang Nguyệt đau lòng thôi, đồng thời vô cùng hài lòng về con trai ruột: bà , cái khối băng cứng nhắc thể là con trai bà . Kiểu mềm mại như mới đúng là con bà.
“Anh cả.” Giang Thính Phong vốn ngốc nghếch, đây vì làm kiếm sống nên thời gian củng cố kiến thức cơ bản.
Lúc chỉ dựa dẫm học bá Tạ Thanh Nhượng để kèm cặp. Tạ Thanh Nhượng thiếu niên nhỏ gầy mắt, trong lòng dâng lên cảm xúc khó tả. Em rốt cuộc chịu bao nhiêu khổ cực.
Tuy nhiên, khi đưa về nhà, Giang Thính Phong còn chịu bất kỳ ủy khuất nào nữa.
Một ngày nọ, khi cả hai trưởng thành, Giang Nguyệt bắt gặp cảnh thiếu gia giả đang “bắt nạt” thiếu gia thật.
“...”
Tạ Thanh Nhượng như hồ ly: “Cảm ơn sinh bảo bối cho con.”
Giang Nguyệt: Đủ !