Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 55
Cập nhật lúc: 2026-03-27 12:23:00
Lượt xem: 156
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Thời gian như thoi đưa, chớp mắt đến tháng Mười Một.
Điền Nguyễn học ở Đức Âm hơn một tháng, dần dần cũng quen với nhịp độ nơi .
Tổng kết thì buổi sáng nghỉ ngắn một tiết, giữa trưa nghỉ dài, buổi chiều nghỉ ngắn một chút, thỉnh thoảng còn ngoài dạo vài vòng.
Ngoại trừ lúc ngủ và ăn cơm chủ nhật, thời gian thật sự dành cho học tập cơ bản chia đôi với thời gian giải trí.
May mắn là Điền Nguyễn sa đọa, vẫn giữ hạng trong top học sinh năm hai, trong hội học sinh thì “hô mưa gọi gió”, về nhà ngoan ngoãn làm bài tập.
Dần dần, dời chỗ làm bài từ thư phòng phòng khách, vì Ngu Kinh Mặc thích sô pha báo. Cậu bên cạnh làm bài, tiện thể hỏi thêm vài câu về những đề khó.
Không ngờ Ngu Kinh Mặc đến giờ vẫn quên kiến thức tự nhiên cấp ba và đại học, giảng còn rõ ràng hơn cả thầy cô, quả thực như sách giáo khoa .
Lần đầu tiên chỉ dạy, Điền Nguyễn sững sờ luôn. Khó trách Ngu Thương học giỏi như , thì ở nhà “dạy kèm riêng”.
Mà “thầy riêng” , cũng dựa ké một chút.
Ngu Kinh Mặc ấm áp mạnh mẽ như ngọn lửa, khiến Điền Nguyễn ở bên cạnh luôn vô thức gần.
Mùi hương gỗ nhẹ cùng thoang thoảng nước hoa lạnh đối phương khiến trong lòng như con nai nhỏ ngừng nhảy loạn.
Điền Nguyễn nghĩ, chắc do trời lạnh, con bản năng tìm đến chỗ ấm. Mà Ngu Kinh Mặc, chính là một cái “lò sưởi di động” như thế.
Chiều nay, gió thu thổi hiu hắt, Điền Nguyễn đang định “ăn đậu hũ”, sờ thử bàn tay to của Ngu Kinh Mặc thì bỗng quản gia bước , : “Nhà Phát Đạt náo loạn , tam phu nhân và tam cũng qua đó, nhờ đến báo một tiếng.”
Điền Nguyễn lập tức nghiêm chỉnh, thu móng vuốt về.
Ngu Kinh Mặc giữ lấy tay , : “Đi xem náo nhiệt .”
“……”
Một chiếc xe dài hơn bình thường, chở ba nhà họ Ngu “xem náo nhiệt”.
Nhà Ngu Phát Đạt ở một khu biệt thự xa hoa, chỉ hơn mười căn, mà căn của là lớn nhất, trong sân đủ chỗ đỗ năm sáu chiếc xe.
Trong nhà truyền tiếng cãi vã kịch liệt của phụ nữ, xen lẫn giọng ôn nhu khuyên nhủ của Thẩm Uyển Nguyệt.
Người đàn ông thì lẩn tránh, chỉ núp trong bóng tối chờ chuyện “qua ”, như thể tiếng đứt ruột của phụ nữ chỉ là chuyện vô lý.
“…… Anh lắm, Ngu Phát Đạt! Tôi đúng là mù mắt ch.ó mới tưởng thật thà! A, con hoang cũng lớn thế !”
“Chị dâu bớt giận, chờ Ngu Tuấn về tiếp.”
“Ai nha…… đây là gặp vận rủi gì mà dính loại đàn ông …… A a a……”
Điền Nguyễn tiếng la hét , lập tức bước nữa.
Ngu Kinh Mặc cũng dừng , dặn con trai: “Con xem.”
Ngu Thương: “…… Được.”
Anh , giọng nhàn nhạt nhưng vang rõ: “Chú hai, thím, chú ba, thím ba, đừng ồn nữa, hàng xóm đều thấy .”
Lời dứt, bên trong quả nhiên yên bớt nhiều.
Thẩm Uyển Nguyệt sốt ruột hỏi: “Tiểu Thương, cha con ?”
Ngu Thương đáp: “Ở bên ngoài.”
“Vì ?”
Ngu Thương trả lời, chỉ liếc Ngu Phát Đạt và vợ .
Vợ Ngu Phát Đạt lau nước mắt, mặt , ngượng ngùng : “Thật xin , Tiểu Thương, thím to.”
Ngu Thương đáp: “Thím hai sai.”
Vợ Ngu Phát Đạt nghẹn ngào: “Ngay cả một đứa nhỏ như con cũng hiểu chuyện hơn chú hai.”
Ngu Phát Đạt hổ im lặng, cho đến khi Ngu lão gia chống gậy run rẩy , râu tóc dựng ngược, quát lớn, đ.á.n.h một gậy xuống cháu trai.
Cú đó nhẹ, Ngu Phát Đạt mặt tái mét, quỳ rạp mặt cha: “Ông nội, con sai . đứa nhỏ vô tội, Hải Triều học giỏi như ……”
“Câm miệng!” Ngu lão gia chỉ thẳng mặt , quát: “Quỳ ở đó cho đến khi Tiểu Tuấn về!”
Không ai dám xen .
Ngu Kinh Mặc thản nhiên một bên, Điền Nguyễn cũng chẳng tiện gì.
Phòng khách yên ắng đến mức tiếng kim rơi, chỉ đống lộn xộn đất chứng minh chuyện xảy .
Bầu khí ngột ngạt khiến Điền Nguyễn thở nổi, lén gửi tin WeChat cho Lộ Thu Diễm: Gọi điện cho .
Lộ Thu Diễm lập tức gọi tới.
Điền Nguyễn vội dậy: “Ông nội, con ngoài điện thoại.”
Ngu lão gia gật đầu.
Cậu chạy nhanh ngoài, nhận máy.
“Gặp rắc rối ?” Lộ Thu Diễm trúng ngay.
“Ừ.” Điền Nguyễn hối hận vì “ăn dưa”, “Cậu đang làm gì đó?”
Lộ Thu Diễm: “Vừa đ.á.n.h xong, đang về nhà.”
“……” Điền Nguyễn hỏi tiếp: “Vì đ.á.n.h ?”
Lộ Thu Diễm trầm mặc một lúc đáp: “…… Tôi cũng , bọn họ tìm đánh, liền đ.á.n.h .”
Điền Nguyễn hiểu rõ, nếu là học sinh trường khác tìm Lộ Thu Diễm gây chuyện, tám phần là vì nữ sinh, nếu là mấy tên côn đồ thì vì gây sự, còn nếu là dân cho vay thì chắc đòi tiền.
“Cậu thương ?” Cậu lo lắng hỏi.
“Không .”
“Vậy thì .” Điền Nguyễn nghiêm túc dặn dò: “Đánh thắng thì đánh, đ.á.n.h thì chạy, chỉ cần còn núi xanh, sợ hết củi đốt.”
Lộ Thu Diễm: “Anh còn dài dòng hơn cả Ngu Thương.”
“……” Điền Nguyễn mang danh “bà già”, vội chuyển chủ đề, kể chuyện : “Cậu , hôm với gặp cái học sinh tài t.ử trường phụ thuộc , kỳ thật là con riêng của họ hai .”
Lộ Thu Diễm: “Cái chuyện nửa tháng , còn nhớ rõ ràng đây.”
Ăn dưa là thế, chuyện nhạt nhẽo đến , chỉ cần cùng ăn, cũng thấy thú vị hơn nhiều.
Lộ Thu Diễm tuy tính tình lạnh nhạt, nhưng bao giờ cúp máy giữa chừng, thể thấy , y cũng thích ăn dưa.
……
Chiều sáu giờ rưỡi, Điền Nguyễn nghênh đón NPC mới —— Ngu Tuấn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.dammy.me/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-55.html.]
Ngu Tuấn thừa hưởng ưu điểm của cả cha lẫn , dung mạo xem như , nhưng so với Ngu Đề thì kém xa, vì càng thể so với Hải Triều. Năm nay gã hai mươi tám tuổi, chỉ nhỏ hơn Ngu Kinh Mặc hai tuổi, nhưng bất kể là ngoại hình khí chất đều khác một trời một vực.
Theo vai vế, Ngu Tuấn gọi Ngu Kinh Mặc là chú, gọi Điền Nguyễn là chú nhỏ. gã chẳng mở miệng nổi, chỉ lạnh mặt ôm lấy , giận dữ chỉ cha: “Cha, cha thể làm như ?!”
Ngu Phát Đạt : “Cha xin con, cha sai .”
“Con riêng tuyệt đối thể bước chân Ngu gia!”
“…… Tiểu Tuấn, em con mới mười bảy tuổi, cái gì cũng hiểu……”
“Mười bảy tuổi? Chẳng bằng tuổi Ngu Thương ? Ngu Thương bây giờ còn đầu tư cổ phiếu đấy!”
Ngu lão gia t.ử chống gậy đập mạnh một cái, lạnh giọng quát: “Con cũng Tiểu Thương hiểu chuyện hơn con, giỏi hơn con, còn nhỏ tuổi hơn!”
Điền Nguyễn: “……” Lão gia t.ử thật cách kéo thù hận.
Ngu Tuấn xong thì nổ tung tại chỗ: “Thái gia, ngài thật quá bất công! Con mới về nước là vì ! Ngài từng lời nào cho con ? Ngu Thương chẳng con ruột của chú út, ngài coi như bảo bối ích gì chứ, chẳng cũng là m.á.u khác !”
Ngu lão gia t.ử mặt đỏ bừng, hiển nhiên chọc giận nhẹ.
Vừa đến nơi, Ngu Đề dám lên tiếng.
Điền Nguyễn lo lắng sang, nhưng Ngu Thương vẫn điềm nhiên như cũ —— những lời thế , từ khi bước Ngu gia ít, sớm miễn dịch.
Mắt phượng của Ngu Kinh Mặc khẽ nhấc lên, trong con ngươi đen thẫm như phủ một lớp băng sương: “Nếu còn những lời như thế, quan hệ giữa Ngu gia và đều chấm dứt.”
Không Ngu Kinh Mặc chống lưng, Ngu Tuấn ở nước ngoài e rằng chỉ thể nhặt rác.
Ngu Tuấn lập tức câm như hến. Cái gọi là “ thức thời là trang tuấn kiệt”, gã vẫn còn chút tự giác, “…… Con xin , con bậy. Ngu Thương, xin em.”
Ngu Thương chỉ đáp: “Ừ.”
Ngu Tuấn dám thêm, sang oanh pháo cha : “Cha, con thật quá thất vọng về cha ! Cha ngoại tình, còn cả con riêng, cha đặt con và ở ?”
Điền Nguyễn lén mở video gọi cho Lộ Thu Diễm, trực tiếp phát sóng “vở đại kịch hào môn” ngay tại hiện trường.
Lộ Thu Diễm: “……” Điền Nguyễn thật sự xem y là ngoài.
Trên màn hình, Ngu Phát Đạt cúi đầu u sầu xin , nhưng chẳng đưa nổi một cách giải quyết. Ngu Tuấn giận dữ : “Cha, cha gọi điện cho ả đàn bà đó, dứt khoát chấm dứt với con cô , đừng bao giờ gặp nữa!”
Ngu Phát Đạt hoảng hốt lùi một bước, đầu gối run rẩy vì quỳ lâu, “Không …… Minh Nguyệt cô thật sự đáng thương……”
“Phịch!” Một tiếng động lớn, vợ Ngu Phát Đạt ném vỡ bình hoa, cầm mảnh sứ dí lên cổ, giọng kiên quyết: “Ngu Phát Đạt, nếu ông rõ ràng với ả, c.h.ế.t cho ông xem!”
Ngu Phát Đạt luống cuống: “Vợ……”
“Đừng gọi là vợ! Ông ?”
Cuối cùng, Ngu Phát Đạt đau khổ gật đầu, “Ngày mai, thứ bảy, sẽ hẹn cô và con trai cô , chúng cho rõ.”
Mọi chuyện tạm thời xem như kết cục. Ngu Tuấn và gã đều thở phào nhẹ nhõm, xem cha, chồng của họ vẫn còn để tâm.
Chỉ Điền Nguyễn , chuyện đơn giản như .
Mẹ của Hải Triều tên là Hải Minh Nguyệt, đúng như tên gọi, là một phụ nữ lãng mạn, tao nhã. Bà và Ngu Phát Đạt từng học cùng trường cấp ba, gặp lòng. khi , Minh Nguyệt chẳng hề để mắt đến ông , cho rằng ông thật thà, khù khờ, đáng để gửi gắm cả đời.
Sau , Ngu Phát Đạt cưới vợ, còn Minh Nguyệt thì tha hương.
Mười năm , Ngu Phát Đạt tình cờ phát hiện Minh Nguyệt trở Tô Thị, vì trả nợ mà làm công việc hạ lưu. Ông động lòng trắc ẩn, nam nhân vốn tâm cứu mỹ nhân, huống hồ Minh Nguyệt dung nhan vẫn như xưa.
Sau khi “ hùng cứu mỹ nhân”, Minh Nguyệt nhận Ngu Phát Đạt nay chín chắn, nho nhã, liền nghĩ năm đó lầm , cũng may vẫn còn cơ hội nối tiền duyên.
Chưa đầy một năm, họ con riêng là Hải Triều.
Trước khi chuyện lộ, Ngu Phát Đạt thấy . Ông chỉ cho Minh Nguyệt một mái nhà, chứ định phụ bạc vợ cùng trải qua bao gian khó.
khi chuyện bại lộ, tuy ngoài miệng ông thuận theo vợ, trong lòng sớm đáp án —— Minh Nguyệt, chung quy vẫn là “bạch nguyệt quang” của ông .
Điền Nguyễn cảm thán, nữ nhân nào vướng Ngu Phát Đạt đều là xui xẻo. Người đàn ông chỉ do dự, nhu nhược mà còn dám làm dám nhận, ngoài mặt hiền lành nhưng thực khiến ai tiếp cận cũng tổn thương.
Hiển nhiên, hầu trong trang viên đều phong thanh chuyện nhà Ngu Phát Đạt, nghị luận sôi nổi. mặt Ngu Kinh Mặc và Điền Nguyễn, ai nấy đều im thin thít, rốt cuộc, chuyện trong nhà tuyệt đối truyền ngoài, càng thể để chủ nhân thấy.
Điền Nguyễn chẳng kiêng kỵ, ăn cháo gạo lứt : “Em tính , ngày mai hai họ điềm huyết quang.”
Ngu Thương nhíu mày: “Đừng bậy.”
Điền Nguyễn theo nguyên tác truyện, nhưng cũng chắc thật sự sẽ xảy , “Dù đến lúc đó em trốn xa một chút, ai tiến lên cản đao thì đừng trách em nhắc .”
“……”
Ăn dưa cũng là một kỹ năng sinh tồn. Muốn ăn dưa ngon, bảo đảm an cho bản , nếu ăn dưa sẽ biến thành “dưa ăn”.
Ngu Kinh Mặc tao nhã dùng thìa bạc khuấy cháo, chậm rãi nuốt xuống, giọng nhàn nhạt: “Nếu , ngày mai đừng ăn dưa.”
Điền Nguyễn buột miệng: “Không , em còn phát sóng trực tiếp cho Lộ Thu Diễm xem nữa!”
Ngu Kinh Mặc cảm xúc.
Ngu Thương cũng cảm xúc.
Điền Nguyễn: “……”
……
Ở phía nam thành, trong con hẻm nghèo, Lộ Thu Diễm mua một chai nước tương, khỏi cửa hàng tiện lợi bất ngờ hắt xì một cái.
Y cau mày, xoa xoa chóp mũi đỏ, lẩm bẩm: “Ai đang nhắc đấy?”
Đi vài bước, hắt xì thêm hai cái, túi nilon suýt nữa rơi khỏi tay. Y ngẩng đầu bầu trời đầy , đêm nay trăng.
Y đá nhẹ một hòn sỏi, âm thanh vang lên trong con ngõ tối. Chợt dừng , y lấy điện thoại gửi cho Ngu Thương một tin: Có đang nghĩ đến ?
Ngu Thương một lát trả lời: ?
Lộ Thu Diễm: À, .
Ngu Thương: Điền Nguyễn nhắc suốt.
Lộ Thu Diễm: Quả nhiên là !
Ngu Thương: Hôm nay gọi video cho ?
Lộ Thu Diễm nghĩ một chút, đoán gì đó, gõ nhanh: Là gọi cho .
Ngu Thương: Nếu xem, sáng mai tới đây.
Lộ Thu Diễm: ?
Ngu Thương: Không ăn dưa , cho ăn đủ.
Lộ Thu Diễm: Dưa gì?
Ngu Thương: Tỷ như xem cha dạy dỗ ba nhỏ thế nào.
Lộ Thu Diễm: Vì dạy dỗ?
Ngu Thương: Vì chắc chắn chịu lời.