Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 32

Cập nhật lúc: 2026-03-23 15:24:57
Lượt xem: 236

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Không lý do mà một đàn ông xa lạ rằng trông giống , đúng là quá đột ngột, cũng quá vô lễ.

Điền Nguyễn giận đến trừng mắt đàn ông bỗng dưng xuất hiện . Trong nguyên tác vốn hề nhắc đến việc khách sạn còn nhân vật phụ khác, cốt truyện chính chỉ xoay quanh cặp vai chính công thụ cùng Hạ Lan Tư, trợ công trong Tu La tràng, đó ở bể bơi xảy tình tiết hôn ngoài ý .

“Cậu là ai?” Điền Nguyễn cần xác định xem đối phương kẻ ngoài kịch bản trộn .

Người đàn ông tiến gần, dừng cách chừng một mét, lễ độ nhưng rời mắt khỏi gương mặt Điền Nguyễn: “Tôi cho xem ảnh .”

“?”

Người đàn ông nhanh nhẹn nhảy lên bờ, lấy từ chiếc túi đen bên cạnh điện thoại, tìm ảnh đưa tới mặt Điền Nguyễn: “Xem , lừa .”

Điền Nguyễn mở to mắt, trong ảnh là một phụ nữ ngoài bốn mươi, nhưng bảo dưỡng , thoạt chỉ ba mươi. Mặt trái xoan, mắt hạnh, lông mày cong cong, khóe môi mang theo ý .

Ngũ quan và đường nét khuôn mặt , ít nhất tám phần giống .

Điền Nguyễn: “……”

Người đàn ông thu điện thoại về, khoá màn hình, khóe môi nhếch lên, nụ cũng giống hệt trong ảnh: “Thật là trùng hợp.”

Điền Nguyễn phản ứng , đời tương tự , huống chi chỉ là một vai pháo hôi, việc trùng mặt với một nhân vật nền cũng chẳng gì lạ.

thì những NPC cần tác giả tốn nhiều bút mực để khắc họa, thế giới tự động sinh nhiều gương mặt tương tự.

“Tôi tên Đỗ Hận Đừng, còn ?” Người đàn ông mỉm , giọng ôn hòa, ánh mắt lướt qua gương mặt thanh tú của Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn khựng , dám tin mà ngẩng đầu.

Cái tên … thực sự quá đặc biệt. Trong nguyên tác, chính là nam thứ duy nhất đủ sức cường thủ đoạt ái với vai chính công, đàn ông từng suýt khiến thụ d.a.o động. Tuy chỉ xuất hiện ở nửa truyện, nhưng xét về gia thế, khí chất và thủ đoạn, Đỗ Hận Đừng kém vai chính công, thậm chí còn chương khiến độc giả buông tay.

hiện tại, xuất hiện sớm như .

Chuyện rõ ràng bình thường.

Dù Điền Nguyễn đổi vài chi tiết nhỏ, như học chẳng hạn, thì vẫn thể ảnh hưởng đến tuyến chính. Một nhân vật quan trọng như Đỗ Hận Đừng, thể đột nhiên xuất hiện thời điểm định sẵn?

Chắc chắn là xảy vấn đề ở đó.

Điền Nguyễn nhức đầu, hiểu rốt cuộc nguyên nhân là gì. Quá bất ngờ.

“Bạn nhỏ, cho tên , còn thì .” Đỗ Hận Đừng mỉm nhắc.

Điền Nguyễn hồn, đáp bừa: “Tôi tên Điền Nguyễn.”

“Quả nhiên, cũng như tên.”

“?”

Đỗ Hận Đừng khoác khăn tắm lên, đ.á.n.h giá bộ đồ bơi phát sáng của Điền Nguyễn, “Ai chọn cho bộ áo tắm ? Quá quê .”

Điền Nguyễn: “…… Là của chọn. Tôi thấy khá thực dụng.”

Đỗ Hận Đừng kinh ngạc: “Tiên sinh của ? Cậu kết hôn ?”

“Ừ.”

“Cậuvbao nhiêu tuổi?”

“Hai mươi.”

Đỗ Hận Đừng thêm, chỉ cầm chai nước khoáng uống một ngụm. 

Ngu Thương bên nhíu mày, trực giác mách bảo đơn giản. Anh bước : “Chào Đỗ , là Ngu Thương.” Anh lễ phép đưa tay.

Đỗ Hận Đừng bắt tay đáp lễ, “Tôi qua về Ngu gia. Cậu là thừa kế triển vọng nhất.”

“Cảm ơn. Nhà Đỗ chủ yếu kinh doanh ở nước ngoài ?”

Đỗ Hận Đừng nhạt: “Nói chuyện với thông minh thật dễ chịu. Nhà đúng là làm về thương mại quốc tế, nên cũng .”

Ngu Thương hỏi: “Lần Đỗ về nước, là để mở rộng thị trường trong nước?”

, cũng vài lý do cá nhân, bất tiện .”

“Là đường đột.”

Hai trò chuyện qua , ngoài mặt khách sáo nhưng bên trong đều đang thăm dò lẫn .

Lộ Thu Diễm thấy chán, liền tự bơi xa.

Hạ Lan Tư thì nheo mắt hai , khẽ : “Xem sắp chiến tranh thương trường .”

Điền Nguyễn: “…… Đừng gở.”

Trong nguyên tác, tuy Đỗ Hận Đừng và Ngu Thương cạnh tranh vì cùng yêu một , nhưng bao giờ đến mức thương chiến, về họ thậm chí còn hợp tác, dù thì ai chối tiền. hiện giờ Đỗ Hận Đừng xuất hiện sớm như , chuyện thật khó đoán.

Điền Nguyễn bơi trầm tư, rốt cuộc vì Đỗ Hận Đừng xuất hiện?

Chưa kịp nghĩ xong, Hạ Lan Tư bắt đầu trêu chọc và Lộ Thu Diễm, bơi đắc ý khoe: “Các xem, là lớn nhất ở đây ?”

Lộ Thu Diễm im lặng.

Điền Nguyễn theo phản xạ liếc , công bằng nhận xét: “Không to bằng Ngu Thương, đúng , Lộ Thu Diễm?”

Lộ Thu Diễm: “……”

Cái liên quan gì tới ?

Hạ Lan Tư hừ lạnh: “Điền Nguyễn, dối! Tôi hơn Ngu Thương mười tuổi, lớn hơn?”

Điền Nguyễn: “Tuổi lớn nghĩa là… lớn.”

Hạ Lan Tư chống nạnh: “Ngu Thương, đây so thử xem!”

Ngu Thương: “…… Có bệnh ?”

Càng khiến cạn lời hơn là ánh của Lộ Thu Diễm rõ ràng đang quan sát thực địa.

Không cam lòng chịu thua, Hạ Lan Tư chỉ Đỗ Hận Đừng: “Vậy để ngoài phán xem, rốt cuộc ai lớn hơn.”

Đỗ Hận Đừng nhướng mày, hứng thú : “Rất sẵn lòng.”

Ngu Thương: “……”

Đỗ Hận Đừng liếc Ngu Thương một cái, thản nhiên khen: “Thiếu niên, vóc dáng .”

Rồi ánh mắt lướt xa sang bờ bên , nơi Hạ Lan Tư đang , khẽ nhấc ngón tay ngoắc một cái: “Lại đây.”

Hạ Lan Tư sững , lập tức lặn xuống nước, hình uyển chuyển như một con cá ngư bơi đến. Đỗ Hận Đừng ngẩng đầu, nhấp thêm một ngụm nước khoáng.

Điền Nguyễn kéo tay Lộ Thu Diễm, thấp giọng: “Mau qua xem ai lớn hơn.”

Lộ Thu Diễm: “…… Tôi quan tâm.”

“Ừ, Ngu Thương thực tế.”

Lộ Thu Diễm: “……” 

Tôi chịu luôn.

Hạ Lan Tư chống hai tay lên thành bể bơi, chân đạp nước nhanh nhẹn bước lên, động tác dứt khoát, eo thẳng tắp, tới mặt Đỗ Hận Đừng. Đôi mắt khẽ nghiêng, ánh lướt qua rơi xuống Ngu Thương.

Ngu Thương sắc mặt lạnh lùng, xem đêm nay đó nhất định sẽ trở thành tiêu điểm……

Điền Nguyễn , nghĩ thầm, quả nhiên là vai chính công, tiếng trống canh đầu tiên vang liền trận.

Lúc , quản gia bước tới, lặng lẽ chắn ngang tầm mắt của Điền Nguyễn.

“Làm gì ?”

Quản gia mỉm : “Phu nhân, ánh mắt ngài chỉ thể dừng Ngu .”

Điền Nguyễn: “…… Hắn ở đây.”

Quản gia giơ tay chỉ về phía bồn hoa cách đó xa: “Vệ sĩ ở đó, sẽ báo cáo tình hình của ngài bất cứ lúc nào.”

Điền Nguyễn trừng mắt bồn hoa: “Bọn họ vẫn tan làm ? Con bảo cho họ về nghỉ mà.”

Quản gia: “Xin phu nhân, bọn họ chỉ lệnh Ngu .”

Điền Nguyễn: “Con chẳng làm gì, con chột .”

Quản gia: “Đương nhiên, sẽ giám sát xem ánh mắt phu nhân hướng về .”

Điền Nguyễn tức đến giậm chân: “Thật quá đáng!”

Quản gia khom : “Xin thất lễ.”

Những khác cuộc đối thoại của họ mà ê răng, Đỗ Hận Đừng Điền Nguyễn một cái, cổ quái bình luận: “Người thiếu niên đang trong giai đoạn phát triển, nên … lớn hơn một chút.”

Ngu Thương gì, Hạ Lan Tư cũng chẳng phản ứng, chỉ nhếch môi : “Không bằng chúng cởi quần bơi so thử xem?”

“Nhàm chán.” Ngu Thương rốt cuộc chịu nổi nữa, nhảy bể bơi, động tác mạnh mẽ như một con cá voi.

Hạ Lan Tư liếc Đỗ Hận Đừng: “Cậu đúng là dối chớp mắt.”

Đỗ Hận Đừng nhạt, phong độ mà đầy mỉa mai: “Không dám.”

Hạ Lan Tư hừ lạnh: “Vậy thì thi bơi , ai thua thừa nhận sai.”

? Tôi thấy sai.”

“Không thi thì thôi?”

“Thi thì thi. Bơi lội vốn giỏi, chắc chứ?”

“Chắc.”

“Được, tới đây .” Đỗ Hận Đừng ném khăn tắm , để lộ rắn chắc.

Trước đó kỹ, giờ Hạ Lan Tư mới phát hiện quả thật cường tráng, cơ bắp rõ ràng, vai rộng eo thon, trông hệt vận động viên chuyên nghiệp. Anh vội mặt , bảo Điền Nguyễn làm trọng tài.

Điền Nguyễn vui vẻ đáp: “Chuẩn , nhảy!”

Hạ Lan Tư lập tức lao xuống nước.

Hai đuổi quyết liệt, nhưng khi sắp đến đích, Đỗ Hận Đừng bất ngờ tăng tốc, như thể cá heo hóa thành cá mập, mạnh mẽ lao tới vạch cuối.

Không cần trọng tài, ai thắng ai thua rõ.

Thế là Điền Nguyễn thèm để ý nữa, chạy qua phía Ngu Thương và Lộ Thu Diễm, trong lòng thầm nghĩ đêm nay nhất định thấy nụ hôn đầu tiên của vai chính công thụ.

Ngu Thương và Lộ Thu Diễm chỉ bơi qua vài vòng, trò chuyện vu vơ, chẳng hành động mật nào. Cùng lắm Lộ Thu Diễm thi thoảng Ngu Thương thêm vài —— tuổi trẻ mà, thích hấp dẫn là chuyện bình thường.

Hoàng đế vội, thái giám gấp. Điền Nguyễn sốt ruột vòng quanh bể bơi, thỉnh thoảng vỗ nước “bõm bõm”.

Đang cố bơi, Hạ Lan Tư quát lên: “Điền Nguyễn, vỗ cái gì đấy! Đừng làm vướng!”

Điền Nguyễn đầy u oán —— là tra công, giờ đáng lẽ nên quấn lấy vai chính thụ, để vai chính công cứu , hôn một cái chứ?

Kết quả Đỗ Hận Đừng chen ngang, Hạ Lan Tư với còn như nước với lửa.

Tình hình tới nước , Điền Nguyễn đành tự tay “thêm lửa”.

Cậuvchậm rãi bơi tới giữa hai Ngu Thương và Lộ Thu Diễm, bất ngờ trượt chân, “ai nha!” giả vờ c.h.ế.t đuối.

Quả nhiên, cả hai lập tức bơi tới, hốt hoảng kéo lên mặt nước. Điền Nguyễn nhân cơ hội vỗ nước, giả vờ luống cuống, thuận tay đẩy Lộ Thu Diễm về phía Ngu Thương.

“Rầm——!” Ba cùng ngã nhào xuống nước.

Hạ Lan Tư: “?”

Đỗ Hận Đừng bật : “Người trẻ tuổi đúng là chơi.”

Khoảng một phút , ánh đèn vàng phản chiếu mặt nước, hai ảnh thiếu niên dần nổi lên.

Điền Nguyễn nheo mắt , mơ hồ thấy Lộ Thu Diễm ngã đè lên Ngu Thương, hắc hắc, nụ hôn nước, thật là lãng mạn —— nhưng khi đầu , thấy Ngu Thương cô độc giữa bể, ngẩn .

Cậu trời ạ, chẳng lẽ đẩy nhầm, khiến vai chính công ném luôn vợ tương lai xuống nước?!

Ngu Thương lau mặt, giọng đầy khó chịu: “Anh trượt chân mãn tính ? Cứ trượt tới trượt lui.”

Điền Nguyễn: “……”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://dammy.me/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-32.html.]

Cậu gì, chỉ tròn mắt Ngu Thương như một sinh vật ngoài hành tinh.

Ngu Thương vốn đang tức, nhưng thấy bộ đồ bơi buồn Điền Nguyễn thì nén , cái chẳng do cha đặt riêng cho ……

“Lộ Thu Diễm ?” Điền Nguyễn chợt hỏi.

Ngu Thương sững , lúc mới nhận Lộ Thu Diễm vẫn nổi lên: “Lộ Thu Diễm?!”

Anh lập tức lặn xuống tìm.

Điền Nguyễn cũng hoảng, Lộ Thu Diễm bơi giỏi như , chìm? Nếu xảy chuyện thì…… , vai chính hào quang bảo vệ mà!

Bể sâu, chẳng mấy chốc Ngu Thương kéo Lộ Thu Diễm lên, đặt nền gạch men lạnh lẽo.

Quản gia hoảng hốt: “Có cần gọi xe cứu thương ?”

Ngu Thương đáp, chỉ cúi xuống làm hô hấp nhân tạo.

Điền Nguyễn tròn mắt, thì nụ hôn đầu tiên của công thụ ở đây!

Dưới sự cứu giúp liên tục, Lộ Thu Diễm ho sặc một ngụm nước, Ngu Thương lập tức nghiêng đầu y sang một bên để tránh sặc .

Lộ Thu Diễm mở mắt, đập tầm là khuôn mặt lạnh lùng nhưng tuấn tú của Ngu Thương, đôi môi đỏ ẩm vẫn còn gần sát .

Hai cánh môi , hình như chạm môi y.

Lộ Thu Diễm: “……”

Không, đó chỉ là hô hấp nhân tạo thôi.

, tai y vẫn nóng bừng, vội tránh ánh mắt , bắt gặp Điền Nguyễn trong bộ đồ bơi loè loẹt. 

“Lóa mắt……”

Điền Nguyễn: “……”

“Thấy ?” Ngu Thương hỏi.

Lộ Thu Diễm đỏ mặt: “Không… lắm.”

Ngu Thương: “……”

Hai , lời chẳng ăn nhập gì.

Điền Nguyễn bỗng sáng ý: “Nếu , Ngu Thương hô hấp nữa , tới khi lòng.”

Ngu Thương & Lộ Thu Diễm: “……”

Lộ Thu Diễm đỏ như gấc, vội đẩy Ngu Thương : “Cảm ơn……” Rồi lên, nhưng chân yếu, suýt ngã, Ngu Thương theo bản năng đỡ lấy.

Hai cứng đờ, tim đập đồng nhịp, ai nổi lời nào.

Điền Nguyễn ăn dưa hăng say, còn khéo léo che tầm của Hạ Lan Tư và Đỗ Hận Đừng.

Hạ Lan Tư nhếch môi: “Biết ngay hai đó gian tình.”

Đỗ Hận Đừng khẽ: “Tuổi trẻ, tâm tư đơn giản, ngay.”

Hắn xong, ánh mắt rơi lên Điền Nguyễn: “Cái tiểu ngoại tinh đó kết hôn với ai nhỉ?”

Hạ Lan Tư hờ hững đáp: “Ngu Kinh Mặc. Người tiếng mạnh nhất trong Tô thị, ngay cả thị trưởng cũng nể vài phần.”

“Ghê gớm ? Sao thích nhóc ?”

“Leo lên giường.”

“Hắn á?” Đỗ Hận Đừng tin.

“Ai .” Hạ Lan Tư khẩy, “Có khi Ngu Kinh Mặc trúng vẻ ngoài , dọa dụ, cưỡng ép mà thôi.”

Đỗ Hận Đừng vẫn giữ vẻ lịch thiệp, nhưng ánh mắt sâu thẳm hơn: “Hay cho câu dọa dụ, cưỡng ép chiếm đoạt.”

Hạ Lan Tư nhẹ: “Chỉ đùa thôi, định thật sự chứ?”

Đỗ Hận Đừng chỉ .

Hạ Lan Tư đ.á.n.h giá : “Xem Đỗ khá giống , nét mặt vài phần giống Điền Nguyễn.”

“Vậy ?” Đỗ Hận Đừng tuấn tú, đôi mắt màu nâu trong suốt như suối đêm, chút cảm xúc, tựa dã thú ẩn phục.

Hạ Lan Tư gật đầu: “Điền Nguyễn là động vật nhỏ, còn là dã thú.”

Đỗ Hận Đừng cong môi, phản bác.

……

Bên , Lộ Thu Diễm thu dọn đồ chuẩn về nhà. Ngu Thương khăng khăng đòi tiễn. Điền Nguyễn liền phụ họa: “Muộn thế khó bắt xe, để Ngu Thương đưa .”

“Mới chín rưỡi, còn sớm mà.”

“Tôi đưa.”

“Không cần.”

“Tôi đưa.”

Hai cứ cãi qua cãi chục , cuối cùng Lộ Thu Diễm bất lực: “ một nhà, ngoan cố y như .”

Điền Nguyễn theo tiễn họ cửa, vẫy tay chiếc xe chở hai bóng dáng thiếu niên màn đêm.

Quản gia : “Đại thiếu gia cũng tình cảm , thật xứng đôi.”

Điền Nguyễn vội dặn: “Chú Vương, đừng cho Ngu .”

Quản gia giật : “Phu nhân yên tâm, miệng kín như hũ sắt, nhất định sẽ giúp đại thiếu gia giấu chuyện yêu sớm.”

“…… Không yêu sớm, đừng bậy.”

Thời trung học, vì quy định của trường nên công thụ yêu đương, chỉ thể lặng lẽ mập mờ, dù yêu đến c.h.ế.t sống cũng xác định quan hệ.

Chỉ kém một tờ giấy cửa sổ chọc thủng, thì bên chịu áp lực gia đình lính.

Hiện tại chuyện họ trải qua đều là nền cho tình cảm tương lai.

Điền Nguyễn chẳng giúp gì hơn, chỉ thể đợi thời gian biến điều thể thành thể, đưa yêu đến bên họ yêu.

Chợt nghĩ tới Ngu Kinh Mặc, gọi điện, ai bắt máy. Mở WeChat, thấy trợ lý Từ đăng ảnh ở sân bay nửa giờ .

Thì là bay .

Điền Nguyễn nhắn: Ngu , xuống máy bay nhớ ăn cơm, nghỉ ngơi sớm.

Quan tâm tuy nhỏ, nhưng là tất cả những gì thể làm.

Sau đó liền tắm ngủ.

Sáng sớm 6 rưỡi, tỉnh dậy, việc đầu tiên là mở điện thoại.

Ngu Kinh Mặc: Ừm.

Chỉ một chữ. Không hiểu thất vọng, nghĩ đó vốn là tính cách của đối phương, kiệm lời như vàng. Thế là yên tâm rửa mặt, chuẩn ăn sáng.

khỏi phòng, Điền Nguyễn ngửi thấy trong khí thoang thoảng mùi gỗ trầm xen chút hương lạnh, hệt như mùi Ngu Kinh Mặc.

Cậu: “……”

Cậu lắc đầu, nghĩ chắc là ảo giác. Ngu Kinh Mặc thể ở đây, đang ở nửa vòng trái đất bên cơ mà.

Bỗng thấy tiếng thở nhẹ, giật lắng , nhưng im bặt.

Cậu xoa thái dương, định xuống phòng ăn, sáng nay đầu óc choáng thế, chẳng lẽ do mơ thấy Ngu Kinh Mặc? 

Rồi tiếng động, như ai trở sofa, còn làm rơi gối xuống đất.

Điền Nguyễn cứng , ảo giác thật quá chân thật.

Nhìn quanh phòng khách sạch sẽ một hạt bụi, ghế sofa da màu trắng sữa xếp ngay ngắn, chỗ tựa lưng cao, từ góc của thể thấy ai ẩn ở đó.

Cậu rón rén bước tới, tim đập thình thịch.

Rồi thấy một đàn ông cao lớn gần như chiếm trọn sofa, chân dài co , dựa đầu lên hai chiếc gối trắng tinh mà ngủ, vai rộng khẽ co, đường nét nghiêng tĩnh lặng.

Vai , chân —— thể sai, là Ngu Kinh Mặc.

Điền Nguyễn mở to mắt, ba bước làm hai đến gần, định chạm , sợ đ.á.n.h thức, đành xuống quan sát kỹ.

Ngu Kinh Mặc ngủ say, lông mi dày phủ bóng mờ, quầng mắt nhạt, chắc do bay suốt đêm nghỉ.

Tia nắng sớm len qua rèm, chiếu nghiêng lên tấm t.h.ả.m lông mịn, bò dọc theo cơ thể mệt mỏi của Ngu Kinh Mặc. Ánh sáng chạm hàng mi , khiến khẽ nhíu mày.

Điền Nguyễn đưa tay che ánh sáng cho , bàn tay dừng gò má, như đang khẽ vuốt ve.

Trong lòng dấy lên cảm giác mềm mại như lông vũ lướt qua, ánh mắt rời mặt, tuấn mỹ, điềm tĩnh, tựa thiên thần hạ phàm.

Giờ phút , thiên thần đang ở ngay bên .

Cổ họng khô khốc, khẽ gọi: “Ngu ?”

Chỉ một tiếng, Ngu Kinh Mặc lập tức mở mắt, nhanh như phản xạ, nắm lấy cổ tay . Đôi mắt phượng lạnh lẽo thoáng chốc dịu khi thấy đối diện.

“Ừm,” giọng trầm thấp, “Sớm dậy ?”

Điền Nguyễn lúng túng: “Anh… lên giường ngủ?”

Phòng tổng thống còn hai phòng phụ, hiểu Ngu Kinh Mặc ngủ sofa, chẳng lẽ ngủ phòng chính?

Ngu Kinh Mặc buông tay, duỗi : “Tôi sợ phòng sẽ dọa em.”

Quả thật, sáng sớm mà trong phòng thêm , ai cũng sẽ giật .

Điền Nguyễn nhặt tấm chăn rơi, nhẹ nhàng đắp lên : “Anh về sớm ?”

Ngu Kinh Mặc khuôn mặt trắng trẻo , môi khẽ nhếch: “Em xem?”

Điền Nguyễn nhớ tới chuyện hôm , cúi đầu: “Anh mắng thì mắng .”

Lồng n.g.ự.c Ngu Kinh Mặc khẽ rung, bật : “Nhận nhanh thật, làm thì nghĩ hậu quả.”

“…… em cố ý.”

“Không mắng em.”

“Vậy… đánh?”

“Không.”

“?”

“Phạt.”

“Phạt gì?”

“Phạt em, mấy ngày tới đều theo chạy tới chạy lui. Ở bên cạnh , một bước cũng rời, đích em.”

“……” Đây gọi là trừng phạt ?

“Nhận ?” Ngu Kinh Mặc dậy, đôi chân dài đặt thảm, dù chỉ , hình vẫn mang theo cảm giác áp lực như một ngọn núi nhỏ.

Điền Nguyễn ngẩng đầu, ngẩn ngơ Ngu Kinh Mặc, “Nhận.”

Ngu Kinh Mặc cong khóe môi, vươn tay về phía .

Điền Nguyễn do dự, đưa tay đặt bàn tay rộng lớn, rắn chắc của Ngu Kinh Mặc. Vừa định lên, do xổm quá lâu , mắt cá chân cảm giác như còn là của nữa, hai chân mềm nhũn, ngã nhào về phía ——

Thân thể chạm nặng nề, Điền Nguyễn ngã Ngu Kinh Mặc, hương gỗ lạnh nhạt đối phương trong khoảnh khắc tràn ngập mũi như thủy triều.

Ngu Kinh Mặc ngã tựa lên gối dựa, cánh tay cơ bắp căng chặt, vững vàng đỡ lấy Điền Nguyễn.

Từ khi kết hôn đến nay, trừ t.a.i n.ạ.n xe cộ , hai hiếm khi gần gũi đến , gần đến mức chỉ cách bốn, năm lớp quần áo, thể chặt chẽ dán . Hơi thở rối loạn, tim đập bỗng tăng tốc, m.á.u dồn lên mặt, cảm giác nóng bừng thể che giấu đối phương.

Điền Nguyễn hoảng hốt, làm , đối diện với ánh mắt của Ngu Kinh Mặc.

So với vẻ bối rối của , Ngu Kinh Mặc vẫn trấn định như núi, dường như quen với thời khắc nguy hiểm, càng nguy hiểm, càng bình tĩnh mà đối mặt.

Điền Nguyễn cuống quýt dậy, nhưng càng vội càng loạn, giống như con mèo nhỏ giẫm sữa, tay ấn loạn mấy cái lên cơ n.g.ự.c rắn chắc của Ngu Kinh Mặc.

Ngu Kinh Mặc bắt lấy đôi tay đang quấy rối , giọng thấp hơn vài phần: “Đừng ấn loạn.”

Điền Nguyễn: “……”

Loading...