Năm phút , Thương Lục .
Cậu nhặt cái áo phông trắng rơi ở cuối giường lên, tiện tay ném xuống đất cũng vén chăn chui .
Tôi hiểu .
Hai hóa bàn xong với .
Một ngủ nửa đầu đêm, một ngủ nửa .
“Anh ơi.”
Thương Lục ôm lấy từ phía , bàn tay phủ lên mu bàn tay , chóp mũi khẽ chạm gáy, giọng còn mang theo ý oán trách: “Khó ngửi quá.”
“...”
“Để em lấn mùi đó , ?”
Chóp mũi cứ cố tình lướt qua lướt .
Tôi cất tiếng hỏi: “Nếu bảo thì em sẽ đụng nữa ?”
Thương Lục bỗng khựng , ngoan ngoãn áp sát lưng : “Đương nhiên. Từ giờ trở , em sẽ ép làm bất cứ chuyện gì nữa.”
Tôi bật : “Thế thì , giờ em xuống giường, ngoài .”
Thương Lục lập tức đổi giọng đầy tủi : “Anh thiên vị thật đấy. Thương Xán giường , tại em ? Như công bằng với em.”
“...”
là con xanh c.h.ế.t tiệt.
Còn cả tên kiêu ngạo c.h.ế.t tiệt nữa.
Thôi .
Đánh , chạy cũng xong.
Đành chịu thôi.
“Này, em lùi một chút ?”
“Sao thế ? Em ôm nóng lắm ?”
“Không , cấn.”
“Ồ, cái đó em điều khiển . Nó tự thế thôi. Chẳng lẽ Thương Xán ...”
“Được , im miệng.” Tôi thở dài. “Ngủ .”
Thương Lục dán sát thêm một chút : “Anh ngủ ngon.”
“...”
Ngon cái đầu em.
16
Sáng hôm , mang theo hai quầng thâm to tướng mà bò dậy.
Trên bàn ăn, Thương Xán như phun lửa, nghiến răng hỏi Thương Lục: “Tối qua làm gì em ?”
Thương Lục mí mắt cũng chẳng buồn nhấc, điềm nhiên đặt một quả trứng ốp la cắt thành hình trái tim đĩa của lười nhác : “Anh tự hỏi , quát làm gì.”
“...”
Tên kiêu ngạo rõ là kéo nổi thể diện xuống.
Anh nghiêm mặt đó, giả vờ nhập thiền.
Nhân lúc Thương Lục ngoài điện thoại, nhanh tay chuyển quả trứng hình trái tim sang đĩa của Thương Xán, giả bộ thương xót mà : “Ăn , đừng để đói bụng.”
Thương Xán hừ lạnh: “Em đem thứ ăn cho ?”
“...”
Tôi há miệng ngậm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/anh-em-song-sinh-bat-nat-omega-that-tha/chuong-8.html.]
Tôi làm bộ dậy, định cắm nĩa gắp quả trứng đáng ghét .
Nào ngờ Thương Xán bỗng như lên cơn chuột rút, cắm nĩa xiên luôn nhét cả miếng miệng, nhai mạnh như đang gặm sắt: “Tôi ăn giúp em .”
“... Ừ.” Tôi xuống, khô một tiếng. “Thế thì giỏi lắm.”
Thương Xán hừ một cái.
Sau đó, bắt đầu ăn như hổ đói.
Lần thật sự thấy thương .
Bởi chợt nhớ đến mấy con heo con từng cho ăn hồi , cũng ăn khỏe y như .
Nhìn ăn đến hăng say, vui hẳn lên, tiện tay đẩy cốc sữa mặt qua: “Chưa đủ thì còn cái .”
Thương Lục đúng lúc thấy cảnh đó.
Ánh mắt lạnh tanh của quét qua quét mấy lượt, cuối cùng dừng mặt Thương Xán cất giọng chất vấn: “Anh làm gì ?”
Thương Xán đến một cái liếc cũng chẳng cho, chỉ bưng ly sữa lên uống sạch lạnh nhạt đáp: “Cậu miệng ? Tự mà hỏi .”
“...”
Lần đến lượt xanh nghẹn họng.
Tốt lắm.
Hai em đúng là thù báo ngay tại chỗ.
Đôi lúc thật sự học theo họ, sống cho độc địa một chút.
17
Tôi cứ tưởng trò ầm ĩ ban sáng chỉ là một đoạn chen ngang nho nhỏ.
Không ngờ nó mới chỉ là màn dạo đầu.
Tôi đang cuốc đất bón phân trong vườn thì Thương Lục bên trái che ô cho , Thương Xán bên quạt gió cho .
Về đến phòng, Thương Lục tặng điện thoại, còn Thương Xán lập tức tặng đồng hồ.
Thương Lục mỉa mai học đòi bắt chước.
Thương Xán sang chế nhạo cái điện thoại rách đó đáng giá bao nhiêu tiền.
Thế là Thương Lục chọc điên, dứt khoát đem luôn món quà trưởng thành của tặng cho .
Một chiếc xe thể thao giới hạn cầu chỉ mười chiếc.
Thương Xán khẩy đầy xem thường.
Anh thò tay túi quần thể thao, móc một chiếc thẻ đen nhét luôn tay : “Cầm lấy, .”
“...”
Trên bàn học còn chất một đống quà cáp linh tinh khác.
Tôi ghế, chìa khóa xe trong tay trái tấm thẻ đen trong tay , rơi im lặng.
Hai con ch.ó con đang tính bày trò gì ?
Thương Lục nghiến răng đến ngứa cả hàm, nửa quỳ nửa mặt , cúi đầu ngẩng lên, môi treo sẵn nụ vô hại: “Anh ơi, tiền bạc làm rung động ?”
Chữ “” lăn tới tận đầu lưỡi .
Thế mà tiếp: “Không, đúng ? Em ngay mà. Người trong sạch lương thiện như chắc chắn sẽ chẳng để tâm tới mấy thứ tầm thường đó.”
“...”
Tôi để tâm đến mấy món , chẳng lẽ để tâm đến em?
Dĩ nhiên, câu đó tới miệng đổi thành kiểu khác: “Rốt cuộc hai gì?”
Thương Lục ngẩng mặt lên, ngoan ngoãn: “Em yêu em nhiều hơn một chút. Đương nhiên, để đáp , em cũng sẽ yêu nhiều gấp bội.”
Tôi còn kịp mở miệng thì Thương Xán đá một cái: “Biến . Toàn mấy thứ sờ , cũng chẳng thấy. Tiền ở thì yêu ở đó, thế cũng hiểu mà đòi yêu đương cái gì. Đồ giả tạo ngu ngốc.”