Anh Đào lỡ mùa - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-01-31 14:14:21
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Tắc gặp nữa.

từng thẳng như , nhưng xin nghỉ phép, làm, còn Vưu Gia Ánh chờ lâu ở cổng khu chung cư cũng thấy bước . Có lẽ sợ khi nhận xu hướng tính d.ụ.c của , Vưu Gia Ánh sẽ bám lấy buông, nên Nguyễn Tắc chọn cách bốc khỏi thế gian.

Nghe thì buồn , nhưng một sinh viên đại học cao một mét tám như Vưu Gia Ánh tin mệnh. Thế nên âm thầm tính toán thời gian mà Nguyễn Tắc từng xuất hiện, ngày ngày đợi ở trạm xe buýt quen thuộc.

Nửa tháng chờ đợi khiến cảm giác như về năm lớp mười hai, những ngày xếp hàng dài trong căn-tin trường.

Khi mỗi ngày căn-tin ba món mặn, riêng thứ Tư sẽ canh cá viên — những viên cá mềm dẻo nổi trong bát nước dùng trắng sữa. Để ăn món đó, Vưu Gia Ánh sẵn sàng xếp hàng nửa tiếng.

Năm mười tám tuổi, làm đề giữa chừng sẽ phân tâm nghĩ đến canh cá viên.

Năm hai mươi tuổi, chỉ nghĩ đến Nguyễn Tắc — đến mức còn chỗ cho bất cứ điều gì khác.

Cậu sai cùng một từ ba trong vòng năm phút. Bạn nam cạnh bắt đầu trêu: “Có hôm qua uống say vẫn tỉnh ?”

Còn lúc , “ bốc ” — Nguyễn Tắc — đang cuộn sofa ở nhà chơi game Rắn săn mồi.

Ván mới bắt đầu bao lâu, đầu rắn đ.â.m đuôi, màn hình đen trắng hiện chữ GAME OVER. Anh ném máy chơi game lên bàn , với tay lấy điếu t.h.u.ố.c bên cạnh.

Rèm chắn sáng mới dày quá, khiến chẳng phân biệt nổi ngày đêm. Tivi chiếu một bộ phim Thái sến súa, lời thoại kéo dài ngắt quãng kỳ quặc. Đến cảnh nam nữ chính lóc trong mưa, Nguyễn Tắc dài sofa hút t.h.u.ố.c , tàn t.h.u.ố.c rơi lả tả xuống sàn.

Những ngày “hạnh phúc sa đọa” như phá vỡ một buổi tối nọ.

Khi nhạc kết thúc phim vang lên, bỗng thấy một âm thanh chói tai — giống như vật nặng kéo lê sàn.

Nguyễn Tắc bấm nút tắt tiếng, ngửa đầu trần nhà gần nửa phút mới xác nhận:

Đó là tiếng vĩ cầm.

Anh nhíu mày nghĩ: Không tí năng khiếu nào.

Rồi bật âm lượng tivi lớn hơn.

Mùa mưa đến, bầu trời ở Khâm Châu biến đổi đủ màu kỳ lạ, tin tức địa phương ngày nào cũng đăng ảnh “bầu trời độc đáo”, nhưng Nguyễn Tắc chẳng tâm trạng thưởng thức.

Trên tivi, cặp nam nữ chính đang hôn , nhạc nền lãng mạn tiếng kéo vĩ cầm lấn át — như tiếng con gà bóp cổ bếp quán ăn.

Nữ chính ủy mị mang thai, còn “thiên tài âm nhạc” tầng thì vẫn kéo lệch tông như thường.

vẫn ngày nào cũng kiên trì luyện tập, khiến Nguyễn Tắc hết đến khác gặp ác mộng vì tiếng đàn.

Đêm khi bão đổ bộ, Nguyễn Tắc hút hết bao t.h.u.ố.c cuối cùng trong nhà. Cơn bực bội do thiếu t.h.u.ố.c chẳng viên kẹo bạc hà nào dập .

Thái dương giật giật theo tiếng vĩ cầm, cuối cùng c.h.ử.i thề một câu, nhét một nắm kẹo bạc hà túi quần xỏ giày bước ngoài.

Qua lớp cửa sắt chống trộm hoa văn, tiếng vĩ cầm vang lên rõ hơn — rè rè, chói tai.

Anh giơ tay gõ nhẹ lên cửa. Chưa đến một giây, tiếng đàn đột ngột tắt như kẹt.

Tiếng bước chân chậm chạp vang lên. Tay nắm cửa sắt rỉ sét xoay chuyển, cánh cửa bên trong mở .

Nguyễn Tắc thấy Vưu Gia Ánh mặc đồ ngủ sọc, tay vẫn cầm cây vĩ cầm.

“Cậu đang làm gì?” — hỏi bình tĩnh.

Không ở đây”, mà là “ đang làm gì.”

Rõ ràng câu hỏi ngoài dự tính của Vưu Gia Ánh. Cậu ngẩn một chút, giơ tay cầm vĩ cầm lên, nghiêm túc đáp:

“Em đang luyện đàn.”

Nguyễn Tắc gì.

Vưu Gia Ánh cố qua lớp song sắt để đoán xem đang tức giận , nhưng .

Cậu hít sâu tiếp:

“Em chuyển khỏi ký túc . Phòng thuê 1.600 tệ một tháng, tính điện nước.”

Thấy Nguyễn Tắc ngắt lời, :

Motchutnganngo

“Bếp gas dùng , em gọi chủ nhà đến sửa nhưng ông bảo tháng rảnh.”

Cậu ngập ngừng một chút đ.á.n.h liều:

“Hay là… em dọn sang chỗ ở?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://dammy.me/anh-dao-lo-mua/chuong-10.html.]

Em sẽ trả tiền thuê — 2.000 tệ một tháng cũng .”

Giọng nhỏ hơn bình thường, vẻ căng thẳng.

Rồi để tăng sức thuyết phục, vội bổ sung:

“Em còn nấu ăn nữa.”

Nguyễn Tắc liếc cây vĩ cầm trong tay :

“Cậu năng khiếu âm nhạc.”

“À?” — Vưu Gia Ánh sững .

Cậu cần vài giây để hiểu ý , nhưng sợ Nguyễn Tắc lưng bỏ nên vội đặt cây vĩ cầm lên kệ giày, gật đầu :

“Anh đúng.”

Trong hành lang ẩm ướt mùi mốc, đầu tiên Nguyễn Tắc nghiêm túc mặt .

Anh cau mày, chỉ chiếc cúc áo cài lệch của :

“Đừng mang đàn xuống nhà .”

“Không mang .”

Vưu Gia Ánh bật , mắt cụp xuống, nhanh về phòng ngủ.

Từ ngoài cửa, Nguyễn Tắc thấy vọng :

“Dù em cũng học nổi, mai trả đàn luôn —”

Một lát , bước với một thùng giấy lớn trong tay.

Trên thùng là bao bì đỏ xanh rực rỡ in chữ: Anh đào nhập khẩu.

Cậu khó khăn mở cửa bằng một tay, cúi đầu khoe với Nguyễn Tắc thùng đào đỏ mọng bên trong — chắc lấy từ tủ lạnh , nên khi chạm tay còn lạnh buốt.

“Vưu Gia Ánh.”

Nguyễn Tắc ngắt lời đang thao thao bất tuyệt về nguồn gốc trái cây.

Cậu ngẩng đầu bằng ánh mắt trong.

Anh bình thản :

“Cậu giày.”

Vưu Gia Ánh cúi xuống chân trần nền xi măng, lẩm bẩm “đúng đúng”, ôm thùng đào phòng, xỏ giày thể thao , bước ngoài và đóng cửa chút lưu luyến.

---

Đêm bão đến, gió rít mạnh, mưa đập rào rào cửa kính.

Vưu Gia Ánh bệt sàn với bát đào rửa sạch. Nguyễn Tắc sofa chơi Rắn săn mồi — nhưng kỹ năng quá tệ, game kết thúc nhanh.

“Ăn ?”

Vưu Gia Ánh hỏi.

Nguyễn Tắc liếc một cái, vươn tay lấy một quả :

“Tiền nhà: đặt cọc một tháng, trả ba tháng.”

“Được.”

Vưu Gia Ánh cũng bỏ một quả miệng, nhai :

“Cái ngọt thật.”

Ngoài mưa gió điên cuồng.

Trong phòng khách, hai ăn hết cả khay đào.

Khi , Vưu Gia Ánh hề hỏi liệu họ đang “ở bên

thật sự tin rằng tương lai của họ còn dài.

Loading...