Alpha Này Yêu Vợ Lắm! - Chương 54
Cập nhật lúc: 2026-04-22 14:13:37
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sự thật chứng minh, chỉ cần trêu chọc Lục Tinh Hách thì ngày hôm đều khó mà bò dậy nổi.
Trong phòng ngủ rộng lớn, tấm rèm cửa tự động chậm rãi kéo , ánh nắng ban mai tươi lười biếng tràn phòng. Cửa sổ sát đất 180 độ thu trọn t.h.ả.m cỏ xanh mướt và mặt hồ yên ả bên ngoài tầm mắt, cảnh sắc tuyệt mỹ tựa như đang lạc một khu rừng bí cảnh.
“... Không dậy nổi .”
Chỉ thấy một giọng ngái ngủ, lười nhác vang lên.
“Đã bảo em tối qua đừng lớn như thế, giọng khản đặc cả kìa.”
Tấm chăn tối màu lật qua một bên, gã Alpha cao lớn dậy, nửa trần trụi để lộ những khối cơ bắp rắn chắc, mạnh mẽ đầy sức hút, kể đó còn ẩn hiện vài vết cào. Hắn tựa đầu giường, bế thốc Omega đang bò chịu dậy lên, đặt đùi.
Đoạn Dư Lạc ngáp dài một cái, Lục Tinh Hách chớp chớp mắt đầy vẻ mệt mỏi, rõ ràng là vẫn tỉnh ngủ.
“Có tắm ?” Lục Tinh Hách thấy mà mắt cứ nhắm nghiền như sắp ngủ tiếp đến nơi, liền giơ tay xoa xoa mái tóc rối bời, ánh mắt dừng hình xăm hoa hồng nơi lồng n.g.ự.c .
Hình xăm hoa hồng rộng chừng hai mươi centimet, vốn dùng để che vết sẹo phẫu thuật. Những cành hoa xăm dọc theo vết sẹo, ngay chính giữa n.g.ự.c là một đóa hồng đỏ rực rỡ. Tối qua vì đ.á.n.h mất lý trí mà lưu đó vài dấu vết đậm màu.
Hắn cúi đầu hôn nhẹ lên đó.
“Anh bế em .” Đoạn Dư Lạc nhích về phía , hai tay ôm lấy cổ Lục Tinh Hách, đầu gối lên vai , nhắm mắt lầm bầm oán trách: “Buồn ngủ thật mà, cho tớ ngủ thêm nửa tiếng nữa ?”
Cậu lén lút giơ một ngón tay lên hiệu.
Lục Tinh Hách bật , nắm lấy ngón tay : “Hôm nay em đến công ty con, đừng để cô nàng Serena gây khó dễ cho em.”
Vừa thấy cái tên , Đoạn Dư Lạc lập tức bật dậy, cơn buồn ngủ tan biến sạch sành sanh, vẻ mặt nghiêm túc: “ , hôm nay đối đầu với cô , muộn.” Nói đoạn, định leo xuống khỏi Lục Tinh Hách.
còn kịp xuống một cánh tay của Lục Tinh Hách siết lấy vòng eo, bế thốc dậy khỏi giường.
Cậu cũng chẳng buồn kháng cự, đôi mắt cong cong hì hì ôm lấy cổ , ghé sát tai nhỏ: “Ngôi Sao ca ca, thật là mạnh mẽ quá .”
Lời dứt, phát m.ô.n.g một cái rõ kêu, đau nhưng đầy vẻ trêu chọc.
“Sáng sớm đừng chọc .” Lục Tinh Hách thu tay về, sốc lên ôm cho chắc chắn.
Đoạn Dư Lạc giơ tay siết c.h.ặ.t đ.ầ.u Lục Tinh Hách như để trả đũa, cúi xuống chằm chằm : “Cái chuyện thì một cũng nhịn nổi, còn mấy chuyện khác thì giỏi nhịn gớm nhỉ.”
“Anh yêu em.”
Đoạn Dư Lạc: “……”
Lục Tinh Hách bế phòng tắm, đặt lên bồn rửa mặt, hai tay chống hai bên chân, vây giữ trong vòng tay. Ánh mắt thâm trầm, ẩn chứa một tình yêu nồng cháy và nghiêm túc: “Em mà, thực sự yêu em, em sống nổi.”
Giọng lúc mới ngủ dậy vẫn còn vương chút khàn khàn, thâm tình tha thiết, trầm ấm và dịu dàng, cộng thêm hình gợi cảm quyến rũ ngay mắt, thật sự khiến khó lòng cưỡng .
“Vậy thì đ.á.n.h dấu em .”
Một câu đầy vẻ tùy ý, cánh tay trắng nõn của choàng qua vai , luồn sâu mái tóc gáy.
Lục Tinh Hách thẳng đôi mắt màu hổ phách ngay sát gần. Đôi mắt lúc nào cũng toát lên vẻ ngây thơ thuần khiết, nhưng vì gương mặt , vì câu , mà như nhuộm lên một sắc thái diễm lệ đầy mê hoặc.
“Bảo bối, ?” Đoạn Dư Lạc tiến sát , chạm chóp mũi mũi , khẽ khàng hỏi.
“Vẫn đến lúc, hãy đợi thêm một chút.”
Hai áp sát mặt , đôi tay ôm chặt lấy gáy đối phương, hận thể hòa tan m.á.u thịt của .
Đoạn Dư Lạc ngẩng đầu, cảm nhận nụ hôn của rơi xuống cổ, giữ c.h.ặ.t đ.ầ.u Lục Tinh Hách: “Anh đừng lúc nào cũng nghĩ vì đối phó bà nội bảo thủ của mà đ.á.n.h dấu em vì sợ em chịu thiệt thòi. Tớ thấy chuyện chẳng liên quan gì đến bà của cả.”
“Anh thấy đấy, dành cho em những điều nhất, tự do nhất, để một ai thể làm ảnh hưởng đến chúng .”
Hai trao một nụ hôn sâu.
“Lục Tinh Hách.”
“Ơi.”
Đoạn Dư Lạc dứt khỏi nụ hôn, nâng lấy mặt Lục Tinh Hách, giọng điệu dịu dàng: “Anh tin rằng ai thể tác động đến em cả, dù là bà nội bất cứ ai khác. Những thứ gọi là huyết thống lãnh địa đối với em đều là chuyện chẳng liên quan. Việc em bảo vệ , nuôi là chuyện dễ như trở bàn tay.”
“Anh gì em cũng thể cho .”
Nghe những lời đầy khí phách của Omega trong lòng, Lục Tinh Hách bật . Hắn gật đầu: “Anh , em thể cho thứ. Vì cũng giống như thế, cũng dành tất cả cho em. Sẽ nhanh thôi, chờ thêm một chút ?”
Hắn sẽ dốc hết sức để giành lấy tự do, thoát khỏi sự ràng buộc.
……
Chi nhánh tập đoàn Ngân Hà.
“Chào buổi sáng Jacob, buổi PK phương án hôm nay cố lên nhé!”
Đoạn Dư Lạc bước đại sảnh thì gặp ngay đồng nghiệp nam bàn bên cạnh tên Tiệp Khắc, cả hai cùng rảo bước về phía thang máy: “Vâng, tớ sẽ cố gắng.”
“Đừng khiêm tốn, năng lực của xuất sắc như , cô nàng Serena kiêu ngạo chắc chắn đấu . Yên tâm , giám đốc chắc chắn sẽ chọn phương án của .”
“Người trẻ tuổi thì nên quá tự tin, làm việc gì cũng nên khiêm tốn một chút.”
Cửa thang máy mở, họ đang định bước thì thấy một giọng lạnh lùng vang lên lưng.
Tiệp Khắc: “……”
Đoạn Dư Lạc chỉ mỉm gì, quả nhiên là nên khác lưng mà, nhắc là tới ngay. Vì phép lịch sự, giúp cô ấn nút tầng lầu cần đến.
Serena xách chiếc túi hàng hiệu, mặc bộ trang phục đắt tiền, trang điểm tinh xảo, toát lên vẻ một quý cô đô thị sành điệu. Cô hất cằm bước thang máy, thấy Đoạn Dư Lạc ấn nút hộ thì chút hài lòng, sang một bên:
“Đôi khi các , nhưng thừa giám đốc ghét nhất là chuyện bao đồng, buôn chuyện thị phi, cẩn thận kẻo lời lọt tai khác. Nếu để giám đốc thấy, chắc chắn ông sẽ mời các ‘uống cà phê’ đấy.”
Tiệp Khắc lẩm bẩm nhỏ trong miệng: “Chỉ giỏi dạy đời.”
Kết quả là cô lườm cho một cái cháy mặt.
Đoạn Dư Lạc định lên tiếng, nhưng phụ nữ tự tìm đề tài.
“Còn cả nữa Jacob, tuy rằng phương án của làm , giám đốc cũng thích , nhưng đừng vui mừng quá sớm. Thị trường luôn biến động, kế hoạch của lẽ nhất thời đáp ứng khẩu vị tiêu dùng, nhưng thì chắc.”
Thang máy dừng ở tầng của cô , cửa mở, Serena dẫm đôi giày cao gót bước ngoài với tư thế cao ngạo.
Đoạn Dư Lạc: “……” Người phụ nữ làm diễn viên đúng là uổng phí.
Tiệp Khắc ghé sát tai Đoạn Dư Lạc định thêm vài câu, nhưng vô tình thoáng thấy vết hôn nơi cổ áo sơ mi của , ngửi thấy mùi hương pheromone Alpha thoang thoảng, vẻ mặt bỗng chốc ngẩn ngơ.
Đoạn Dư Lạc cảm thấy Alpha bên cạnh đang tiến quá gần, bất động thanh sắc nhích sang bên cạnh một bước nhỏ, kéo giãn cách an , nghiêng đầu hỏi: “Có chuyện gì ?”
Tiệp Khắc ngập ngừng: “Thì... tớ tò mò chút thôi.”
“Cậu hỏi .”
“Có lẽ hỏi thế đường đột, nhưng tại lúc nào cũng vương mùi pheromone Alpha, mà đ.á.n.h dấu?” Trong mắt Tiệp Khắc mang theo vài phần bảo vệ Omega: “Có ai bắt nạt ?”
Đoạn Dư Lạc nhướng mày: “Không ai thể bắt nạt tớ cả, đây là mùi của Alpha nhà tớ đấy.”
“À, là .” Tiệp Khắc gượng gạo, gãi gãi gáy: “Xem Hoa Hạ đối xử với tình cảm nghiêm túc nhỉ. Nếu là tớ, lẽ yêu đ.á.n.h dấu luôn , chỉ sợ cướp mất thôi.”
“ ?” Đoạn Dư Lạc gật đầu: “Tớ cũng thấy Alpha của tớ sức bền.”
“Vậy cảm thấy thiếu an ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/alpha-nay-yeu-vo-lam/chuong-54.html.]
Đoạn Dư Lạc : “Không , yêu tớ phát điên .”
Tiệp Khắc sững sờ nụ mặt Đoạn Dư Lạc. Người Omega luôn toát một sự tự tin và khí chất điềm tĩnh thong dong, dường như chẳng gì thể khiến gục ngã, thật sự là quá đỗi cuốn hút!
“Cũng , dù cũng thế mà. Lần thời gian nhớ giới thiệu cho tớ một Omega Hoa Hạ để làm quen nhé.”
Đoạn Dư Lạc đáp “Ừ” một tiếng, thấy cửa thang máy mở, thêm: “Vậy thì nhất là nên cạo râu , Hoa Hạ chúng tớ thích kiểu sạch sẽ sảng khoái.” Nói xong liền bước ngoài.
Tiệp Khắc vội vàng sờ râu , lông tay, chút phân vân.
Ai mà chẳng lông chứ?
Người Hoa Hạ thích ? Rõ ràng gợi cảm thế cơ mà!
Hắn rảo bước đuổi theo Đoạn Dư Lạc: “Này , để tớ cạo, nhớ đấy nhé, nhất định giới thiệu cho tớ đấy!”
……
Phương án chốt , các thành viên nòng cốt và lãnh đạo bộ phận marketing đều vị trí. Họ thanh niên đang màn hình trình chiếu, dùng giọng điệu bình tĩnh trình bày phương án tại nên chọn sản phẩm “Hộp thử nghiệm khiếm khuyết gen phân hóa bậc hai”.
“So với độ chính xác của các thiết thí nghiệm lớn, hộp thử nghiệm thường sử dụng hình thức lấy m.á.u đầu ngón tay, sử dụng đơn giản hơn, giá cả ưu đãi hơn, tiêu dùng dễ dàng tiếp nhận hơn. Hơn nữa, dụng cụ lấy m.á.u dùng một đảm bảo tính vệ sinh và an cao hơn.”
“Thực tế chúng thể đặt vị trí khách hàng. Cùng một phương thức thử nghiệm, ngoại trừ hiệu ứng thương hiệu, nếu hiệu quả của sản phẩm 100 tệ và 20 tệ là như , tại chọn loại giá thành hợp lý hơn? Người tiêu dùng ngốc, chúng cũng cần cố lợi dụng thương hiệu của Viện nghiên cứu Ngân Hà để đẩy giá lên cao. Khi lợi nhuận, một doanh nghiệp lớn ngoài việc chú trọng doanh còn coi trọng danh tiếng, đừng để giá cả đắt đỏ làm hỏng thương hiệu.”
Ánh đèn từ màn hình chiếu rọi lên góc nghiêng xinh của thanh niên. Tư thế thẳng tắp như trúc, giọng điệu cao nhưng rành mạch, ánh mắt bình thản, khí trường nội liễm trầm như một kinh qua trăm trận, mỗi lời đều mang sức thuyết phục mạnh mẽ.
Giây phút , dường như thể quên tuổi thật của . Nếu , khó ai đoán đây chỉ là một sinh viên năm ba.
Chỉ Tổng giám đốc Hoắc ở vị trí chủ tọa là phận thực sự của thanh niên . Qua hai năm rèn luyện, ông dường như hiểu tại cấp trực tiếp đặt vị tổ tông ở đây - tại đất nước cần triển khai kế hoạch thử nghiệm khiếm khuyết gen phân hóa bậc hai nhất.
Bởi vì nhu cầu lớn, khả năng tiêu dùng cao nhưng ý thức cao. Trên nền tảng đó, cần một tư duy chặt chẽ, nắm bắt tâm lý tiêu dùng để dù họ ý thức việc phòng ngừa , hộp thử nghiệm vẫn thể len lỏi từng gia đình.
Teela - Đam Mỹ Daily
Dùng giá cả ưu đãi để thẩm thấu khái niệm là một kế hoạch đầy thách thức.
“Tôi một câu hỏi.”
Đoạn Dư Lạc về phía Serena lên tiếng: “Mời cô.”
“Hiện tại tất cả d.ư.ợ.c phẩm của Viện nghiên cứu Ngân Hà đều chỉ cung cấp độc quyền cho hiệu t.h.u.ố.c Ngân Hà. Trên thị trường còn sản phẩm tương tự của Viện nghiên cứu Hoàng gia. Nếu chúng hạ giá xuống quá thấp, tạo cách quá lớn với giá xét nghiệm tại bệnh viện, sẽ dễ gây sự cạnh tranh gay gắt. Tuy cái giá đó hấp dẫn nhưng thấy phương án khả thi, nhất nên đôi với giá thị trường.”
Đoạn Dư Lạc Serena , cô nghiêng về thiết nghìn tệ đắt đỏ hơn, gật đầu:
“Vâng, lý. một khi thị trường xuất hiện các sản phẩm cùng loại, cạnh tranh là tất yếu. Tuy nhiên, vẫn là câu đó, ở góc độ tiêu dùng, nếu hai sản phẩm hiệu quả ngang đặt mặt, họ sẽ chọn cái nào?”
“Là thương hiệu lớn đắt tiền, là thương hiệu lớn nhưng bình dân?”
Serena im lặng.
Đoạn Dư Lạc nghiêng , dùng bút trình chiếu chuyển sang trang PPT tiếp theo: “Không cần cũng , tự nhiên là thương hiệu bình dân. Tập đoàn Ngân Hà chúng ở đây là một thương hiệu ngoại lai, huống chi còn hợp tác với hoàng thất, nên trong cạnh tranh thị trường chúng vẫn tôn trọng đối phương, để họ , dù cũng là hoàng thất nhường cho chúng đường đua . Vì , trong phương án , điều chúng cần chú ý là tạo sự chênh lệch về thời gian, tránh chu kỳ cạnh tranh trực tiếp.”
“Trên cầu hiện nay chỉ Viện nghiên cứu Ngân Hà và Viện nghiên cứu Hoàng gia quốc gia D bằng sáng chế . Lần bán ngay địa bàn của , chúng đương nhiên đ.á.n.h bại hiệu ứng thương hiệu lâu đời của họ. Vậy nên, khi đối mặt với sản phẩm tương tự của hiệu t.h.u.ố.c hoàng gia, chúng chỉ chọn mức giá ưu thế hơn mà còn chọn thời điểm lệch , kéo giãn chu kỳ cạnh tranh, nên đối đầu trực tiếp để tránh xung đột diện rộng. Mục đích của chúng là cãi với họ, cần hùng hổ dọa , ở địa bàn của thì chúng cãi thắng .”
Dưới khán đài, các nhân viên khác nhịn .
Serena: “……”
“Bên cạnh đó, hãy tận dụng phương pháp bán hàng FABE: Feature (Đặc tính) - chất lượng sản phẩm; Advantage (Ưu điểm) - công dụng từ đặc tính; Benefit (Lợi ích) - lợi ích mang cho khách hàng; Evidence (Bằng chứng) - xác thực bằng các buổi trình diễn, văn bản chứng nhận và hiệu ứng thương hiệu.”
“Nội dung và khái niệm thương hiệu của Viện nghiên cứu Ngân Hà khó chép, điều thể tối đa hóa việc bảo vệ lợi ích cửa hàng khi triển khai sản phẩm, giảm thiểu những tác động tiêu cực và rủi ro từ việc cạnh tranh cùng ngành.”
“Đồng thời, các cửa hàng thể áp dụng giám sát động, liên tục chú ý đến tình hình kinh doanh của các đối thủ chính để phản hồi cho bộ phận marketing, từ đó nắm bắt thời cơ, xoay chuyển tình thế từ động sang chủ động.”
Đoạn Dư Lạc dừng một chút, về phía các đồng nghiệp đang quanh bàn họp:
“Ở Hoa Hạ chúng tớ một nhà quân sự lạc tên là Tôn Tử. Trong ‘Binh pháp Tôn Tử’ một câu: ‘Triển khai theo địch để quyết định chiến sự’. Ý việc chỉ huy tác chiến dựa sự biến hóa của tình hình quân địch mà điều chỉnh kế hoạch, địch động động, địch biến biến, như mới giành chiến thắng. Trong cạnh tranh thương mại cũng . Phương án tớ lập chỉ để đ.á.n.h về giá, mà là dùng giá cả để đưa thương hiệu Ngân Hà tâm trí .”
“Vẫn là câu cũ, mục tiêu của chúng là làm cho dân thế giới đều tin tưởng tập đoàn Ngân Hà.”
“Trên đây là bộ nội dung trình bày của tớ, cảm ơn .”
……
Sau khi cuộc họp kết thúc, Đoạn Dư Lạc thu dọn đồ đạc. Lúc chuẩn rời , thấy ánh mắt u oán của Serena đang chằm chằm .
Cũng , phương án thông qua, tâm trạng cũng là điều dễ hiểu.
Thôi thì cứ nhường nhịn con gái một chút .
“Jacob, em qua văn phòng một lát.” Lúc định rời , Tổng giám đốc Hoắc ở cửa vẫy vẫy tay. Cậu đáp “Vâng ạ” cầm sổ tay và tài liệu theo.
Trong văn phòng Tổng giám đốc.
“Ngồi .”
Đoạn Dư Lạc xuống chiếc ghế đối diện Tổng giám đốc Hoắc: “Sao gọi em qua đây đột ngột thế, chuyện gì giám đốc Hoắc?”
“Không gì, chỉ nhắc em chú ý đến Serena một chút thôi.”
“Sao ạ?”
“Cô là cháu ngoại của Công tước Andrew. Công tước Andrew là họ của Nữ vương, cũng thể coi là hoàng thất. Có lẽ phong cách làm việc của cô mạnh mẽ, cách diễn đạt thẳng thừng, nên trong công việc hằng ngày em hãy bao dung cô một chút nhé, một cô gái cá tính đấy.”
Đoạn Dư Lạc: “……”
Vậy là... tính là họ hàng của Lục Tinh Hách ? chắc cũng cách bốn năm đời .
“Còn một chuyện nữa, Serena hiện là ứng cử viên nặng ký cho vị trí Vương phi, lẽ vì yếu tố nên cô mới mạnh mẽ như .”
Đoạn Dư Lạc: “Vương phi của ai cơ ạ?”
Tổng giám đốc Hoắc thấy vẻ mặt kinh ngạc của : “Thì là Vương phi của Hoàng t.ử Bennett.”
Đoạn Dư Lạc: “.”
Tốt lắm.
Sáng nay còn thể vui vẻ kể cho về Serena nữa chứ.
Lục Tinh Hách, tiêu .
Lúc , tại sân golf, Lục Tinh Hách đang chơi bóng bỗng hắt một cái rõ to.
“Sao thế Bennett, con thấy khỏe ?”
Lục Tinh Hách xoa xoa mũi, về phía phụ nữ cao tuổi hỏi : “Không bà nội, chỉ là ngứa mũi chút thôi ạ.”
Hắn lấy cây gậy golf , thanh kim loại màu xanh bạc ánh mặt trời phản chiếu tia sáng lạnh lẽo, gậy khắc hoa văn hoa hồng.
Bà lão bên cạnh thong thả nhấp , ngắm tư thế cầm gậy của đứa cháu nội, càng càng thấy tuấn. Bà đặt chén xuống, vờ như vô tình hỏi: “Ảnh của Serena con xem , thấy thích ? Đó là cháu ngoại của Andrew của con đấy, tối nay con mời cô bé đến nhà dùng bữa ?”
Lục Tinh Hách đội mũ lưỡi trai, cầm gậy đến bệ phát bóng. Hắn điều chỉnh tư thế , nắm chắc gậy, đôi mắt nheo đo đạc cách đến đích, khống chế lực phát bóng.
Vung gậy quyết đoán!
Một phát lỗ!
Đánh xong, hài lòng vuốt ve hôn nhẹ lên cây gậy bảo bối của , nghiêng đầu với bà nội: “Được chứ ạ, bà thích là . Tìm một bầu bạn ăn cơm trò chuyện với bà cũng , dù con cũng về nhà bầu bạn với bảo bối của con .”
Bà lão: “……”