(ABO) Vợ Tôi Là Một Beta Cấm Dục - Chương 96: Thật Tốt Quá, Cuối Cùng Cũng Gặp Được Cậu

Cập nhật lúc: 2026-02-03 13:57:30
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Tống Chiêu Lâm ôm Thiên Lý tránh một đợt tấn công, mới phát hiện Tống Chiêu Lâm hóa đang thứ gì đó truy đuổi, hơn nữa còn nhắm nghiền mắt, dường như thị lực cũng hạn chế.

Liên tưởng đến trạng thái của , Thiên Lý liền hiểu , Tống Chiêu Lâm thể thương. Cậu sốt sắng nâng mặt Tống Chiêu Lâm lên, nhíu mày chằm chằm mắt hỏi: "Mắt của ..."

"Không , tạm thời mở thôi." Tống Chiêu Lâm nhắm mắt, nhưng hướng về phía Thiên Lý mà : "Sao em tới đây?"

Thiên Lý thở phào: "Cậu phát tín hiệu cầu cứu với , thể tới ?"

Tống Chiêu Lâm bỗng nhếch môi, dường như còn gì đó với Thiên Lý, nhưng sự chú ý của hiện tại đặt lên đang truy đuổi Tống Chiêu Lâm. Cậu qua vai Tống Chiêu Lâm phía , một Ain vóc dáng gầy nhỏ đang một chiếc xe lăn, vô cảm chằm chằm hai bọn họ. Chiếc xe lăn đương nhiên xe lăn bình thường, từ tay cầm xe lăn thò hai sợi roi thép kim loại, hiện tại đang múa may cuồng như xúc tu bạch tuộc.

Sau khi chạm ánh mắt của Thiên Lý, Ain đó cũng phản ứng gì quá khích, chỉ tò mò bọn họ.

Tim Thiên Lý thắt , đó theo phản xạ đưa tay sờ lưng Tống Chiêu Lâm, bàn tay thì vuốt lên vết hằn đỏ rõ rệt xương quai xanh của . Đánh gục Tống Chiêu Lâm xuống đất, còn để nhiều vết roi như ... xem chính là tác phẩm của hai sợi roi thép . Tống Chiêu Lâm sững , ngay đó chộp lấy tay , mặt đỏ lên: "Thiên Lý..."

Thiên Lý biểu cảm của làm cho cạn lời: "Cậu nó đang nghĩ cái gì thế... Vẫn còn đang chằm chằm như hổ rình mồi lưng kìa!"

Tống Chiêu Lâm bĩu môi: "Rõ ràng là em sờ ."

"Tôi sờ vết thương!"

Thiên Lý tức đến mức trợn trắng mắt, thoát khỏi vòng tay của Tống Chiêu Lâm, đó chắn mặt . Cậu vô cảm Ain xe lăn , thở dài một tiếng: "Được ... Tống Chiêu Lâm, trốn góc tường , để đối phó với ."

Tống Chiêu Lâm ngẩn , vội vàng đầu về hướng Thiên Lý: "Thế , vả câu để mới đúng chứ." Khốn kiếp, thế cũng ngầu quá , mới gặp mặt làm lóa mắt vì độ ngầu, cứ cảm thấy như thua kém .

Thiên Lý thèm đầu : "Cậu thương ."

"Anh chỉ là vết thương nhỏ thôi..."

Thiên Lý bỗng trở nên kích động, lớn tiếng ngắt lời Tống Chiêu Lâm: "Cậu trọc ! Đây là trọng thương! Trọng thương đó! Tàn phế cấp độ hai !"

"..." Nói vẫn là quan tâm nhất mái tóc của , hu hu hu... mà cũng quá đáng quá , trọc thì trai, nhưng cũng đến mức tàn phế cấp độ hai mà, tự nguyện làm đầu trọc .

Người Ain khi thấy lời của Thiên Lý, cuối cùng cũng chút phản ứng, "phụt" một tiếng , Thiên Lý cảnh giác chằm chằm , đó mới mở miệng: "Ta còn tưởng lừa, ngờ, vật thí nghiệm của thực sự một sự tồn tại giống như vị hôn thê ."

Thiên Lý thấy ba chữ "vật thí nghiệm" thì theo bản năng nhíu mày, chỉ tiếp: "Có điều những Nhật Diệu các ngươi thật kỳ lạ, đàn ông yêu đương với phụ nữ, cứ dây dưa với một đàn ông... Ồ, đúng , cách phân chia giới tính của các ngươi khác với chúng , cho nên mới loạn như ."

Người Ain quả thực khác với Nhật Diệu, bọn họ tuyến tính, cũng tin tức tố, một thậm chí cảm nhận tin tức tố. Bọn họ chỉ dựa giới tính hiển thị bên ngoài để phán đoán một là đồng tính dị tính. Tuy nhiên, đối với Nhật Diệu, bất kỳ giới tính nào thành đôi đều cho phép, từ phương diện , Ain thực sự lạc hậu.

Biết bọn họ lạc hậu, Thiên Lý vẫn thể kiềm chế sự bất mãn với cách phán đoán đơn giản thô bạo cũng như việc bọn họ "loạn", càng bất mãn hơn khi gọi Tống Chiêu Lâm là "vật thí nghiệm".

Mẹ nó, ai là vật thí nghiệm của chứ.

Sau khi trải qua sự kiện Bắc Cảnh Xuyên, Thiên Lý vô cùng chán ghét các thí nghiệm cơ thể phi pháp, huống chi còn thấy xác của một ngoại giao quan Nhật Diệu quen mặt... Hiện tại thể coi Ain là "con " bình thường nữa, bọn họ và cũng khác chủng tộc, khác loài, suy nghĩ trong đầu cũng khác .

Cho nên, cần thiết nương tay.

Thiên Lý chậm rãi siết chặt nắm đấm, chằm chằm hai sợi roi thép đang múa may điên cuồng : "Tôi rảnh ông mấy lời nhảm nhí ."

Người Ain nhướng mày: "Được thôi."

Hắn xong quả nhiên "nhảm nhí" nữa, nhẹ nhàng vỗ tay vịn xe lăn, hai sợi roi thép lập tức bay lượn điên cuồng quất về phía Thiên Lý. Tống Chiêu Lâm thấy tiếng gió, hét lớn: "Tránh !"

Thiên Lý đương nhiên thể tránh, nếu tránh, Tống Chiêu Lâm lưng sẽ quất một roi, hơn nữa, rảnh ở đây dây dưa với , đ.á.n.h nhanh thắng nhanh mới ...

Thiên Lý trực tiếp lao thẳng về phía những sợi roi, roi thép lượt quất tới từ hai hướng khác , kẹp đ.á.n.h hai bên khiến Thiên Lý còn đường lui. đây chính là thời khắc chờ đợi, loại vũ khí như roi , chỉ cần khiến thu về , sẽ cơ hội tấn công trực tiếp tên Ain yếu ớt . Thiên Lý dang hai tay chộp lấy hai sợi roi thép, đuôi roi theo quán tính nhanh chóng quấn chặt lấy cánh tay Thiên Lý, còn một bên roi thép thì quất thẳng mặt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-vo-toi-la-mot-beta-cam-duc/chuong-96-that-tot-qua-cuoi-cung-cung-gap-duoc-cau.html.]

Cảm giác roi thép quất trúng vô cùng đau đớn, hơn nữa còn là cái đau thấu xương... Thiên Lý cảm thấy cằm như quất nứt . so với phản ứng bình tĩnh của , Ain khi thấy vết thương mặt Thiên Lý thì phản ứng cực kỳ mãnh liệt, đầu tiên kinh ngạc trợn tròn đôi mắt hẹp dài, đó đ.ấ.m n.g.ự.c giậm chân: "Tại ngươi phản kháng! Bị thương mặt !"

Hắn câu còn đỡ, câu , Thiên Lý càng điên tiết hơn. Nghe cái giọng điệu của kìa, cái giọng điệu ghê tởm như thể làm thương còn khiến đau lòng hơn cả làm thương , cứ như thể sớm coi Thiên Lý phạm vi "vật thí nghiệm" của . Đám Ain , đúng là tự cao tự đại!

Thiên Lý nén cơn đau rát bỏng ở vết thương mặt, nhanh nhẹn nhảy vọt tới mặt tên Ain, đối phương còn kịp phản ứng, chỉ thấy khuôn mặt vô cảm của Thiên Lý nhanh chóng phóng đại. Lúc mới cảm thấy nguy hiểm, thu roi về, nhưng hai sợi roi đều Thiên Lý quấn cánh tay, căn bản thể thu hồi, chỉ thể trơ mắt vung nắm đ.ấ.m về phía .

Chiếc nhẫn hổ tay Thiên Lý từ lâu mất chức năng phóng điện, cú đ.ấ.m tung dựa sức mạnh cơ bắp, nện thật mạnh mặt tên Ain đó. ngay cả khi mất chức năng phóng điện, nhẫn hổ vẫn là bằng kim loại, sức mạnh cộng với độ cứng của kim loại, cả khuôn mặt tên Ain đó như đ.ấ.m lún trong. Thiên Lý thấy một tiếng "rắc" giòn giã, vô cảm thu nắm đ.ấ.m — sống mũi tên đ.á.n.h gãy .

Có điều Ain quả nhiên yếu ớt, chỉ mới đ.ấ.m một cái mà đ.á.n.h ngất xỉu, lợi hại thế nghĩ đến việc cải tạo cơ thể , hoặc là tập thể d.ụ.c nhiều , suốt ngày chỉ nghĩ đến làm thí nghiệm làm gì.

Thiên Lý đ.á.n.h ngất tên đó xong, đuôi roi thép vẫn còn móc , giật mấy cái , dứt khoát xé luôn hai ống tay áo của . Thiên Lý đầu , thấy Tống Chiêu Lâm vẫn đang xổm tại chỗ, vội vàng qua đỡ : "A Chiêu, chứ?"

Tống Chiêu Lâm lắc đầu, nhưng Thiên Lý tận mắt thấy trán thấm nhiều mồ hôi mịn, đương nhiên tin . Nếu thực sự , lúc nãy khi đang đ.á.n.h với tên , Tống Chiêu Lâm chắc chắn sẽ gào lên bảo lùi . tình trạng của thì , hiện tại cũng cách nào kiểm tra chi tiết cho Tống Chiêu Lâm .

Thiên Lý lột quần áo tên Ain khoác cho Tống Chiêu Lâm, đó trực tiếp kéo cánh tay vắt qua cổ , dìu ngoài: "Chúng rời khỏi đây tính."

Đến tận bây giờ, gây động động tĩnh lớn như mà vẫn ai tới kiểm tra, xác suất lớn là vì phản ứng quá nhanh, chiếm cái lợi bất ngờ. Thiên Lý hiểu rõ đường tới đây chắc chắn để nhiều sơ hở, hiện tại thể tìm thấy Tống Chiêu Lâm nhanh như là may mắn lắm , hành động nhanh lên, nếu ... sớm muộn gì cũng phát hiện.

Hơi thở của Tống Chiêu Lâm dồn dập, thấy lời Thiên Lý thì gật đầu bảo: "Ra khỏi cửa đông một con đường nhỏ, rẽ về phía bên , từng... từng bỏ trốn..."

Thiên Lý kịp thêm gì nữa, dìu Tống Chiêu Lâm nhanh chóng chạy về phía đó. Cậu thể cảm nhận tình trạng cơ thể tệ, dáng vẻ chật vật khi Tống Chiêu Lâm ôm cổ lăn lúc nãy cũng cứ lởn vởn trong đầu Thiên Lý, lo lắng tên làm gì tuyến tính của .

Tống Chiêu Lâm bỗng hỏi: "Sao em gì nữa..."

Thiên Lý sực tỉnh: "Chúng đang chạy trốn, năng cái gì!"

Tống Chiêu Lâm nhếch môi, thở định nhưng giọng điệu dịu dàng: "Đừng lo lắng cho ."

Thiên Lý theo phản xạ hừ lạnh một tiếng: "Ai lo cho chứ. Cậu xem, mất tích mấy ngày nay mà cân nặng chẳng giảm tí nào, vẫn nặng như thế, sắp dìu nổi , xem sống cũng sung sướng lắm."

Tống Chiêu Lâm gì nữa, nhưng sự lo lắng trong lòng Thiên Lý vẫn hề vơi bớt — đương nhiên chỉ bừa, Tống Chiêu Lâm quả thực gầy , nhưng hiện tại Ain coi là vật liệu thí nghiệm, bọn họ chắc chắn sẽ bạc đãi sinh hoạt của , nhưng đôi khi... những tổn thương thấy còn nghiêm trọng hơn cả tổn thương thể xác.

Sau khi đưa Tống Chiêu Lâm đến nơi , phát hiện nơi là đường cụt, trong lòng thầm kêu hỏng bét — lẽ nào Tống Chiêu Lâm trốn thành công nên bọn họ lấp con đường ?

Thiên Lý nhíu chặt lông mày, kéo Tống Chiêu Lâm định lùi , nhưng giữ chặt: "Sao đổi hướng?"

Thiên Lý đành cho : "Bên là đường cụt, chúng tìm đường khác để trốn."

Tống Chiêu Lâm nhắm mắt lắc đầu: "Đi về phía bên , bên trong một cánh cửa... là căn phòng do chính Ross làm , ai nơi ."

"Ross?"

"Chính là tên lúc nãy đấy."

ở đây chỉ tường, làm gì cửa!

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Thiên Lý tuy nghi hoặc nhưng vẫn hít sâu một , đưa tay đẩy mạnh bức tường bên , ngờ bức tường vốn khít rịt đẩy một khe hở, Thiên Lý vội vàng đẩy tiếp một cái, quả nhiên thực sự đẩy một cánh cửa.

"Mau ."

Thiên Lý kịp kinh ngạc, dìu Tống Chiêu Lâm trong gian nhỏ đó, đó dùng sức đóng cửa . Sau khi Tống Chiêu Lâm cùng tựa cửa, thở phào một nhẹ nhõm. Thiên Lý thấy tiếng của , bèn về phía Tống Chiêu Lâm, ai ngờ như rút hết sức lực, cả trượt xuống bệt đất.

"A Chiêu!"

Thiên Lý lao tới định ôm lấy Tống Chiêu Lâm, nhưng ôm chặt lấy. Hắn áp mặt bên tai Thiên Lý, thở dài một tiếng: "Thật quá... cuối cùng cũng gặp em ."

Loading...