(ABO) Vợ Tôi Là Một Beta Cấm Dục - Chương 74: Khóc Tang Nhầm Người Và Màn Tỏ Tình Trong Nhà Xác

Cập nhật lúc: 2026-02-03 13:57:03
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tề Học Duệ gọi điện thoại tới. Thiên Lý cái điện thoại đang reo inh ỏi mà lòng phiền não vô cùng. Cậu vốn tưởng việc nhập cơ thể Mai Mai là do đám Bắc Cảnh Xuyên giở trò, nhưng giờ họ bảo rằng chuyện ngoài dự tính.

Giờ làm đây?

Sau khi Bắc Cảnh Xuyên làm xong giấy phép, Thiên Lý thể đường hoàng ở Viện Nghiên Cứu Đặc Biệt. Tống Chiêu Lâm lo việc của , thể lúc nào cũng kè kè bên cạnh, nên mấy ngày nay đều là Thiên Lý một ở đây.

À, còn trông chừng cơ thể của nữa.

Trong mắt Thiên Lý, chỉ đang ăn ăn uống uống tiện thể canh chừng cái xác của , nhưng trong mắt các nhân viên nghiên cứu, Thiên Lý đang thực hiện bước chuẩn cuối cùng cho thí nghiệm. Mỗi ngày họ đều chuẩn thức ăn đặc biệt cho Thiên Lý (phiên bản mèo), dường như để đảm bảo cơ thể con mèo đủ khỏe mạnh để chịu đựng cường độ thí nghiệm sắp tới.

Cậu ở đây một tuần .

Điện thoại vẫn đang reo, Thiên Lý nên xử lý thế nào. Lúc hô lên: "Điện thoại của ai kêu đấy, còn mau tắt ? Không bảo phòng thí nghiệm là để chế độ im lặng ?"

Thiên Lý đầu mấy gã mặc áo blouse trắng đang nghiên cứu cơ thể phía , giơ móng vuốt lên ấn tắt cuộc gọi.

Haizz... Nếu thể thuận lợi trở về cơ thể , thì chuyện cỏn con như cúp điện thoại cần giải thích với sư phụ cũng . nếu chẳng may c.h.ế.t trong lốt con mèo ... thì chuyện cúp điện thoại cũng chẳng cần giải thích nữa .

Người lên tiếng là một nghiên cứu viên lạ mặt, giọng điệu thì chức vụ của gã vẻ cao nhất trong đám, ngay cả "Chủ nhiệm" Bắc Cảnh Xuyên cũng lời gã. Sau khi tắt máy, gã tiếp tục thảo luận về cơ thể với những khác, chẳng hề ý định truy cứu thêm.

Tống Chiêu Lâm cả tuần nay chỉ ghé qua thăm buổi tối, thời gian ở cũng chẳng nhiều, tầm mười mấy phút thôi... Thật Thiên Lý khuyên đừng đến nữa, dù đang ở trong quân đội, cứ xin nghỉ ngoài mãi cũng . Còn một lý do nữa, mỗi đến, mấy câu đè vò đầu bứt tai, nào cũng thấy phiền c.h.ế.t , thà đừng đến còn hơn. Có , Tống Chiêu Lâm vò rối lông tủm tỉm ghé tai thì thầm, bảo rằng gắn thiết định vị lên cơ thể , cái thì dù cơ thể đưa đến chân trời góc bể cũng tìm về , nên dạo chỉ cần trông chừng Thiên Lý phiên bản mèo là đủ.

Phải công nhận, Tống Chiêu Lâm đúng là một kẻ tâm tư kín kẽ, suy nghĩ của cũng đúng, ở môi trường lạ lẫm thì lo tính . Để đề phòng đám làm bừa giở trò kỳ quái với cơ thể , lo xa một chút vẫn hơn. đó Thiên Lý phát hiện , hình như chẳng cần thiết làm . Vì đám nhà khoa học chẳng hề hứng thú giấu giếm cơ thể . Sau khi đạt thỏa thuận hợp tác, dù gặp vấn đề gì họ cũng thẳng thắn bàn bạc với – bất kể là tin tin , họ đều để Thiên Lý nắm rõ vấn đề trọng tâm hiện tại. Họ hận thể lôi kéo thêm nhiều đến giúp nghiên cứu cơ thể , đối với chuyện dường như chỉ cầu một kết quả, chứ chẳng hề đặt Thiên Lý và Tống Chiêu Lâm thế đối địch.

Bắc Cảnh Xuyên ăn đòn bao nhiêu , nhưng cũng cùng suy nghĩ như .

Nhìn thấy họ, Thiên Lý chợt nhớ lý do vì đây từng thiện cảm với những làm nghiên cứu khoa học nghiêm túc. Cái tinh thần chuyên chú một sự việc nào đó thật dễ khiến nảy sinh hảo cảm... mới phát hiện, họ cũng khuyết điểm. So với sự theo đuổi nghiêm cẩn đối với khoa học tự nhiên, họ cực kỳ thiếu hụt tinh thần nhân văn. Trong khái niệm của họ, dường như từng nghĩ đến việc sẽ nhà đến tìm tung tích của đối tượng thí nghiệm.

Thiên Lý nhịn thở dài – đối mặt với một đám như , cũng chẳng nên dùng thái độ gì. So với thù hận, lẽ phần nhiều là sự bất lực... Hành vi của họ khiến quá đỗi cạn lời. Tư duy của những thể dùng lẽ thường để suy xét, so với Beta, họ giống một đàn ong thợ hơn.

... Không, đám còn máy móc hơn cả ong thợ, là robot mới đúng.

"Máy 2, tăng điện áp thử nữa."

Sự chú ý của Thiên Lý đám nghiên cứu viên đang tụ tập thu hút. Thấy bọn họ ai nấy đều nhíu mày nhăn trán, bỗng lấy đà, vài bước nhảy vọt qua, đáp xuống nóc khoang kính đang chứa cơ thể .

Không ai ngăn cản Thiên Lý làm . Từ khi trong cơ thể con mèo đen chứa linh hồn Thiên Lý, họ liền mặc kệ thì – miễn là tìm cách trốn khỏi phòng thí nghiệm. Hiện tại, đám nghiên cứu viên cũng bó tay với tình huống mắt, nhưng con mèo chứa Thiên Lý sẽ theo bản năng sinh học mà làm hành động gì đó lợi cho thí nghiệm của họ thì .

Nghe thì vẻ như trò đùa, nhưng thực cũng lý. 10% thành công của thí nghiệm sinh học đến từ "ngẫu nhiên" thậm chí là "sai sót". Chính để tìm kết quả cần thiết trong hàng ngàn hàng vạn cái "ngẫu nhiên" đó, các nhà nghiên cứu mới ngừng lặp thí nghiệm. Xét theo khía cạnh , thành công của thí nghiệm sinh học chính là do 100% "ngẫu nhiên" tạo thành.

Hơn nữa, chỉ là cách một lớp kính cơ thể thôi mà, họ sẽ ngăn cản hành vi .

Thế nhưng Thiên Lý hiện tại còn cái gọi là "bản năng sinh học" nữa. Cậu tuy ở trong lốt mèo, nhưng lõi vẫn là con . Đám đang dùng đủ cách để đ.á.n.h thức cơ thể , đúng hơn là lôi từ trong con mèo đen về xác .

Cơ mà, một bên làm đủ trò với cơ thể , cảm giác đúng là kỳ quặc... Có thể đừng giật điện nữa ?!

"Nhịp tim giảm, cơ thể chịu điện áp cao hơn nữa, dừng ngay."

hô lên một câu, Thiên Lý thấy tiếng máy đo nhịp tim phát âm thanh tít tít. Cậu chằm chằm bản trong lồng kính, thấy "" tuy liên tục những tia điện nhỏ màu xanh tím chạy qua nhưng mặt chẳng biểu cảm gì, cơ thể cũng phản ứng, trông y hệt một c.h.ế.t. Thiên Lý trong lòng nóng như lửa đốt, lồng kính ngẩng đầu những xung quanh, thi thoảng kêu "meo meo" hai tiếng, nhưng chẳng ai thèm để ý đến . Mọi sự chú ý đều dồn trong lồng kính, khiến con mèo đen nhỏ bé ở giữa trở nên yếu ớt, bất lực và đáng thương. Thiên Lý thấy họ bơ , bèn tìm Bắc Cảnh Xuyên – tên cũng coi là quen, chắc sẽ cho chút gợi ý. xung quanh một đám áo trắng đeo khẩu trang kín mít, chẳng nhận ai là Bắc Cảnh Xuyên cả.

Rốt cuộc là đang xảy chuyện gì? Bọn họ sẽ làm c.h.ế.t thật đấy chứ! Thiên Lý bỗng thấy nên tin tưởng Bắc Cảnh Xuyên, tên khốn khả năng cao cũng chẳng hiểu chuyện gì đang xảy . Cậu còn nhớ từng than ngắn thở dài bảo thích ru rú một chỗ làm việc, rõ ràng thể kinh doanh, tại chui đây. Ở bên ngoài tự do bao, tán gái thì tán gái, chẳng ai quản. Bắc Cảnh Xuyên đúng là đang giúp Thiên Lý, nhưng ở góc độ ngoài cuộc, cảm thấy với . Ồ, tất nhiên báo cáo lên làm vật thí nghiệm mà thấy , chỉ là vì lỡ tay biến Thiên Lý thành thực vật nên mới nảy sinh chút áy náy thôi.

– Giống như việc dù tán bao nhiêu Omega, làm bao nhiêu đau khổ, cũng chẳng thấy c.ắ.n rứt lương tâm, chỉ khi xảy án mạng ngoài ý , Bắc Cảnh Xuyên mới chút động lòng trắc ẩn.

... Một tên cặn bã thể định nghĩa.

"Chủ nhiệm! Huyết áp của vật thí nghiệm tăng !"

Cái gì?! Huyết áp tăng... chẳng là nguy hiểm ?! Khoan , đám gọi thẳng là vật thí nghiệm.

"Nhịp tim giảm... Ngừng đập !"

"Chuẩn tiêm!"

"Chuẩn máy khử rung tim!"

Cuối cùng Thiên Lý cũng thấy tiếng Bắc Cảnh Xuyên, nhưng bỗng thấy đầu óc choáng váng, bóng dáng mấy gã áo trắng xung quanh cũng trở nên nhòe nhoẹt. Thiên Lý nheo mắt , trong tiếng thét kinh hãi của ai đó, ngã vật nắp lồng kính.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-vo-toi-la-mot-beta-cam-duc/chuong-74-khoc-tang-nham-nguoi-va-man-to-tinh-trong-nha-xac.html.]

– Cậu sẽ cứ thế mà c.h.ế.t trong lốt một con mèo đấy chứ.

Nói thật, thế thì t.h.ả.m quá...

Tống Chiêu Lâm nhận tin thí nghiệm thất bại là chập tối ngày hôm . Cả Thiên Lý và con mèo đều biến thành cái xác hồn. Phản ứng đầu tiên của là đ.ấ.m c.h.ế.t Bắc Cảnh Xuyên, mà là lao đến nơi họ gọi là "nhà xác".

... Quá hoang đường, tại đồng ý với đề nghị của Bắc Cảnh Xuyên chứ? Dù Thiên Lý hợp tác, cũng nên sức ngăn cản mới , nên để đây một lâu như .

"Chúng thực sự dùng phương pháp ôn hòa nhất , đây là tai nạn..."

Bắc Cảnh Xuyên Tống Chiêu Lâm đang lặng t.h.i t.h.ể Thiên Lý, nhịn một câu, nhưng ngoài câu đó , dường như chẳng thể thốt nên lời nào khác.

Hắn dám nhận giữ mạng cho Thiên Lý nhất, nhưng từ khi đề nghị hợp tác, vẫn luôn cứu sống , ngờ cuối cùng nhận kết quả . Nói thật, thành thế cũng buồn.

Tất nhiên, đau khổ nhất lúc vẫn là Tống Chiêu Lâm.

Tống Chiêu Lâm thèm để ý đến , cứ chằm chằm khuôn mặt Thiên Lý như mất hồn. Bắc Cảnh Xuyên gãi đầu, đặt một chiếc điện thoại xuống bên cạnh t.h.i t.h.ể Thiên Lý, áy náy : "Cái ... là đồ của . Về kết quả , chỉ thể ... xin ."

Tống Chiêu Lâm bỗng ngẩng đầu lên, đ.ấ.m một cú trời giáng mặt Bắc Cảnh Xuyên. Lần né tránh, hứng trọn cú đấm.

"Cút."

Mắt Tống Chiêu Lâm vằn lên những tia m.á.u đỏ quạch. Hắn phát tiết, đ.á.n.h , nhưng so với đ.á.n.h , càng tự đ.ấ.m vài cái hơn – Thiên Lý biến thành mèo, phản ứng đầu tiên là cầu cứu , tin tưởng như , nhưng cuối cùng thất bại trong vai trò bảo vệ...

Đáng c.h.ế.t, tại như , chuyện quá đột ngột!

Tống Chiêu Lâm xem qua quá trình thí nghiệm của họ, đúng như lời Bắc Cảnh Xuyên , thứ đều là những kích thích trong phạm vi an , cơ thể con yếu ớt đến thế. Họ cũng luôn theo dõi các chỉ sinh tồn của Thiên Lý, hễ biến là dừng ngay...

Bắc Cảnh Xuyên Tống Chiêu Lâm một cái, lau vệt m.á.u nơi khóe miệng, bước ngoài. Trong nhà xác chỉ còn Tống Chiêu Lâm và Thiên Lý, cùng với xác con mèo Mai Mai cứng đờ bên cạnh. Lúc Tống Chiêu Lâm mới như bừng tỉnh, luống cuống cởi áo khoác ngoài của , bọc lấy Thiên Lý, đó bản cũng lên, ôm chặt lấy . Điện thoại của Thiên Lý tắt chuông, nhưng màn hình vẫn sáng liên tục, là ai gọi đến, chắc là Tề Học Duệ, nhưng Tống Chiêu Lâm chẳng buồn quan tâm.

"Chỗ lạnh quá, ôm em cho ấm nhé."

Tống Chiêu Lâm những lời vô như khi, nếu là bình thường, chắc giây tiếp theo Thiên Lý tẩn cho một trận ... chẳng ai đáp , trong lòng chút phản ứng, ngay cả thở cũng còn.

"Thiên Lý..."

Tống Chiêu Lâm im lặng hồi lâu, gọi tên Thiên Lý một tiếng. phát hiện , hai chữ giống như một cái công tắc, thốt , trái tim bỗng từ từ lan tỏa một nỗi đau thấu xương. Không kiểu đau như d.a.o đâm, mà là nỗi đau âm ỉ lan rộng.

Gọi tên Thiên Lý xong, Tống Chiêu Lâm chẳng thêm chữ nào nữa, .

Hồi lâu , Tống Chiêu Lâm nhắm mắt , hèn nhát để rơi hai hàng nước mắt. Hắn siết chặt cánh tay Thiên Lý, nghiến răng : "Đáng lẽ nên cầu hôn em sớm hơn... Mặc kệ em từ chối , dù em từ chối, cũng sẽ bỏ cuộc."

"Khụ..."

"..."

"Thiên Lý!"

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Tống Chiêu Lâm mừng rỡ cúi đầu xuống. Thiên Lý mở mắt, nhưng hình như thở . Tống Chiêu Lâm vội vàng sờ nắn cánh tay , tay Thiên Lý cũng mềm mại, chẳng giống c.h.ế.t chút nào, xác con Mai Mai cứng đờ kìa! Thiên Lý căn bản c.h.ế.t!

Tống Chiêu Lâm vội vàng nhảy xuống khỏi giường, định bế khỏi đó, nhưng cổ chân khóa chặt giường sắt – đây là thiết đặc biệt để đề phòng kẻ biến thái trong viện nghiên cứu nửa đêm lẻn trộm "xác", nên t.h.i t.h.ể nào đẩy nhà xác cũng khóa chân . Tống Chiêu Lâm đổi sang đẩy giường sắt, đẩy cả lẫn giường ngoài, nhưng cái giường sắt làm quá khổ, căn bản lọt qua cửa. Tống Chiêu Lâm thử mấy , giường sắt cứ va "rầm rầm" cửa.

"Mẹ kiếp! Ông đây đốt cái chỗ quỷ quái bây giờ!"

Tống Chiêu Lâm sắp nổi điên , c.h.ử.i thề một tiếng. lồng n.g.ự.c Thiên Lý từ từ phập phồng, niềm vui sướng lấn át cơn giận dữ. Tống Chiêu Lâm ôm lấy đầu Thiên Lý, hôn chùn chụt lên trán một cái thật mạnh: "Chờ , tìm cứu em!"

Tống Chiêu Lâm chạy , Thiên Lý liền mở mắt. Cậu hít sâu một , bỗng nhiên bật dậy giường sắt.

Thực khi rời khỏi cơ thể Mai Mai lâu, khôi phục ý thức, chỉ là cử động thôi.

Tất nhiên, cũng thừa đây là nhà xác...

Thiên Lý mặt cảm xúc giường sắt một lúc, điện thoại bên cạnh sáng lên. Cậu bắt máy.

"Alo? Sư phụ, con ... Vừa ngủ dậy ngáo chút thôi, mấy hôm nữa con về. Về con giải thích với ."

Cậu đặt điện thoại xuống, thần sắc chút phức tạp – Tên Tống Chiêu Lâm ... ướt nhẹp cả cổ .

Loading...