(ABO) Vợ Tôi Là Một Beta Cấm Dục - Chương 60: Màn Kịch "mèo Vờn Chuột" Và Lời Thú Tội Trên Bàn Phím
Cập nhật lúc: 2026-02-03 13:55:30
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Chiêu Lâm bước cửa, im lặng một lúc, bỗng nhiên chỉ Thiên Lý vẫn đang treo lủng lẳng cửa mà : "Sao mày đầu rơi m.á.u chảy thế ?"
Cơ thể của Mai Mai quả thực thương, đỉnh đầu rách một miếng lớn. vì thời gian lâu, thêm bộ lông đen nên khi soi gương Thiên Lý phát hiện đầu rách, Tống Chiêu Lâm xong mới thấy đầu đau nhức .
Hóa lúc nãy đầu đau vững cũng là do thích nghi với cơ thể ...
bây giờ trọng điểm là chuyện đó. Thiên Lý lạnh lùng treo cửa, răng c.ắ.n chặt lấy tay nắm, dám nhả — vì độ cao đối với cơ thể hiện tại của là quá cao, dám nhảy xuống, chỉ thể treo như một sợi mì. Tống Chiêu Lâm một lúc, cũng phát hiện điều bất thường. Bình thường con mèo thái độ cực kỳ tệ với , ngay cả khi cho nó ăn cũng cào cho mấy phát, hôm nay những mở cửa cho , mà lâu như , cái tên vẫn phản ứng gì.
"Mày..."
Tống Chiêu Lâm bỗng nhiên nhíu mày, vẻ mặt đầy suy tư. Thiên Lý cũng theo biểu cảm của mà căng thẳng dựng tai lên — lẽ nào, Tống Chiêu Lâm thấu Mai Mai nhanh đến thế ...
"Chẳng lẽ kẹt ?"
"..." Tuy là sự thật, nhưng vẫn cảm giác thất vọng.
Tống Chiêu Lâm xong, khẽ "chậc" một tiếng, tiến lên bế con mèo đen đang treo tay nắm cửa xuống. Thiên Lý vội vàng nhả miệng, vặn rơi lòng Tống Chiêu Lâm.
"Lạ thật, trong nhà ai, chỉ mỗi mày thôi ?"
Thiên Lý thấy giọng của Tống Chiêu Lâm, theo bản năng ngẩng đầu lên, nhưng còn kịp kêu "meo" một tiếng mùi tin tức tố hoa hồng bá đạo của Tống Chiêu Lâm bao vây kín mít, hơn nữa thể cảm nhận , tin tức tố của ...
Đầy! Rẫy! Ác! Ý!
Cậu c.h.ế.t lặng cả . Cơ thể của Thiên Lý cảm giác với tin tức tố Alpha, nhưng cơ thể của Mai Mai thì khác, động vật nhạy cảm với tin tức tố! Cậu đang đờ thì bỗng cảm thấy đầu Tống Chiêu Lâm nhẹ nhàng xoa một cái: "Nhìn xem xem, m.á.u khô cả , rốt cuộc là nghịch ngợm ở mà thành thế ? Tao mà, bây giờ băng bó cho mày một chút, mày quậy phá đấy."
Bây giờ thể quậy ?!
Tin tức tố của Alpha chỉ tác dụng áp chế đối với Omega và Beta, ngay cả trong thế giới động vật cũng ưu thế tuyệt đối về quan hệ xã hội! Nếu Mai Mai là một con vật nhát gan, Tống Chiêu Lâm dùng tin tức tố bao vây như thế , chắc chắn sẽ sợ đến vỡ mật! Thật ngờ, bình thường Tống Chiêu Lâm đối xử với Mai Mai đơn giản thô bạo như , hèn gì Mai Mai thấy là xù lông, còn tưởng bọn họ chỉ là quan hệ hòa hợp, hóa là Tống Chiêu Lâm đơn phương kiếm chuyện!
Thực Tống Chiêu Lâm cũng oan ức, vốn dĩ nhiều kiên nhẫn với động vật, Mai Mai cũng vì phận Alpha của mà ác cảm với . Nếu dùng tin tức tố khống chế nó , thì chỉ trong lúc cho ăn thôi cũng đủ để nó cào cho mấy đường .
... Con mèo nhà Thiên Lý thực sự siêu hung dữ, gan to, còn hống hách nữa, Thiên Lý cũng cắt móng tay cho nó, cào đau c.h.ế.t !
Bình thường mặt Thiên Lý thì giả vờ dỗ dành nó cho xong chuyện, bây giờ Thiên Lý nhà, đương nhiên còn kiên nhẫn đó nữa. Để thuận lợi cho việc cho ăn/hốt phân/cắt móng tay, Tống Chiêu Lâm đều đơn giản thô bạo dùng tin tức tố ép Mai Mai dám động đậy, mới tiến hành bước tiếp theo. Hiện tại băng bó cái đầu cho con mèo hung dữ , lúc xử lý vết thương chắc chắn sẽ đau, Mai Mai cào c.h.ế.t .
Tống Chiêu Lâm bế Thiên Lý lấy hộp t.h.u.ố.c tủ, ôm sofa. Hắn quá quen thuộc với căn nhà , dù là lấy hộp t.h.u.ố.c tìm băng gạc, tìm thuốc, đều cực kỳ thành thạo.
Cứ như ở nhà .
Thiên Lý ấn lưng, sấp đùi Tống Chiêu Lâm, lông theo phản xạ dựng lên. Tống Chiêu Lâm liền dịu dàng vuốt ve từ đầu xuống đến lưng: "Lại xù lông... Mày xù lông cái gì chứ, tao hốt phân cho mày bao lâu nay mà đổi sự thiết của con mèo thối nhà mày, mày xem mày là đồ lòng lang thú , hả?"
Thiên Lý nhắm mắt , một tiếng "meo" cũng thốt — cái tên khốn đừng sờ nữa! Hắn thế mà còn sờ m.ô.n.g ! Cậu bây giờ tuy nhập cơ thể mèo, nhưng cảm giác vẫn là của chính , Thiên Lý hiện tại coi như "bàn tay dê xồm" của Tống Chiêu Lâm sờ soạng khắp lượt ...
Sau khi Tống Chiêu Lâm băng bó xong đầu cho , túm lấy hai chân của Thiên Lý nhấc bổng lên. Hắn từ trái sang , cứ thấy gì đó là lạ. Tống Chiêu Lâm bỗng nhiên phát một tràng quái dị: "Hi hi hi, hôm nay ngoan đột xuất nhỉ, để tao sờ thử 'linh đăng' xem nào... Ối phụt!"
Thiên Lý thấy hai chữ "linh đăng" (biên tập: ám chỉ tinh mèo) thì lập tức thể bình tĩnh nữa. Cảm giác hổ cực độ khiến vượt qua sự hạn chế về sinh lý, tung một chân đá thẳng mặt Tống Chiêu Lâm. Tống Chiêu Lâm theo phản xạ buông tay, Thiên Lý lập tức nhảy xuống đất. Cậu bây giờ tức đến run cả , Mai Mai là mèo đực, "linh đăng" đương nhiên là chỉ... chỗ đó của ! Tống Chiêu Lâm bình thường thế mà đối xử với Mai Mai như ? Thật là... vô liêm sỉ, bại hoại tam quan! Đáng đời cào c.h.ế.t!
Tống Chiêu Lâm ngờ một con mèo sức mạnh lớn như , cảm thấy sống mũi sắp đá gãy đến nơi . Hắn bật dậy khỏi sofa, con mèo đen mặt với vẻ mặt mấy thiện cảm: "Chủ của mày bắt nạt tao, mày cũng bắt nạt tao, uổng công tao đối với mày! Đồ mèo mắt trắng!"
Càng nghĩ càng thấy giận, Thiên Lý chắc chắn tính toán kỹ là sẽ tìm , nên mới làm sớm như . Để tránh mặt , cái tên thế mà khỏi nhà sớm thế, thà làm chứ gặp ?
Cái tên Beta phụ bạc ... hức hức.
Tống Chiêu Lâm buồn bã ngã vật xuống sofa, vơ lấy một cái gối ôm lòng. Hắn thút thít một hồi, bỗng nhiên vùi mặt đó hít một thật sâu — ồ, ... vẫn còn mùi của Thiên Lý... Sau cũng khi nào mới ngửi nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-vo-toi-la-mot-beta-cam-duc/chuong-60-man-kich-meo-von-chuot-va-loi-thu-toi-tren-ban-phim.html.]
"Tên Beta khốn kiếp, đúng là một kẻ nhẫn tâm..."
Thiên Lý sàn nhà cách đó xa hành vi biến thái của Tống Chiêu Lâm, một đầu vạch đen chảy dài — cái tên khốn đang làm cái quái gì thế hả! Mau dậy cho !
Tống Chiêu Lâm đương nhiên thấy tiếng lòng của Thiên Lý, vẫn đang mải buồn cho chính , cũng rảnh để ý đến Mai Mai. Tóm con mèo trông vẫn hoạt bát khỏe mạnh, cũng chuyện gì lớn. Hắn dự định tranh thủ thời gian ngửi hết "mùi Thiên Lý" ở ngóc ngách trong căn nhà , khi tìm cách giải quyết, chắc hẳn sẽ còn cơ hội làm nữa.
Thiên Lý vẫy vẫy đuôi, cảm thấy nếu làm gì đó, Tống Chiêu Lâm chắc chắn sẽ tiếp tục phớt lờ ... Làm để chú ý đến đây?
Thiên Lý bỗng nhiên ngẩng đầu lên, kêu với Tống Chiêu Lâm: "Meo meo meo." (Tống Chiêu Lâm.)
Tống Chiêu Lâm ngẩn , đột ngột ngẩng mặt lên khỏi gối, về phía con mèo đen mặt. Con mèo đen đoan trang ở đó vẫy đuôi, đôi mắt xanh biếc chằm chằm — tuy rằng đầu nó dán một miếng băng cá nhân, hình tượng chút buồn , nhưng ánh mắt vô cùng tập trung và nghiêm túc. Tống Chiêu Lâm nó một lúc, chớp chớp mắt, tự lẩm bẩm một câu: "Sao thế , cứ cảm thấy mày đang gọi tên tao ."
Thiên Lý nhịn cau mày, kêu lên: "Meo meo meo." (Tống Chiêu Lâm!)
Tống Chiêu Lâm bật dậy, rùng một cái: "Đáng sợ quá mất! Mày thành tinh ?!" Từ lúc thấy nó treo tay nắm cửa mở cửa cho , thấy , bây giờ thêm vố nữa... Tống Chiêu Lâm bỗng cảm thấy nổi hết da gà.
Tuy nhiên là thấy khó mà lui. Hắn bước tới, đưa tay định bắt lấy con mèo đen. Thiên Lý thấy đưa tay về phía , "vèo" một cái né tránh. Cậu về phía phòng hai bước, đầu vẫy vẫy đuôi với Tống Chiêu Lâm, ý bảo theo.
Tống Chiêu Lâm theo , nhịn giật giật khóe miệng — con mèo làm , lẽ thành tinh thật , mà kỳ quặc hơn là... hiểu ý của nó?
Tống Chiêu Lâm theo Thiên Lý phòng . Thiên Lý nhảy lên bàn, kêu "meo" một tiếng với chiếc máy tính xách tay của , đầu Tống Chiêu Lâm. Tống Chiêu Lâm nuốt nước miếng, nghi hoặc hỏi: "Mày tao mở máy tính ?"
Thiên Lý gật đầu: "Meo." (.)
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
Tống Chiêu Lâm chút hỗn loạn: "... Tại tao hiểu một con mèo chuyện chứ."
vẫn làm theo yêu cầu của Thiên Lý, mở máy tính xách tay lên. Thiên Lý từ từ tới, xổm xuống bên cạnh tay Tống Chiêu Lâm. Cậu lướt qua màn hình máy tính, đó một tệp văn bản trống mới tạo kịp xóa, thể dùng làm giao diện đ.á.n.h chữ, liền đưa đệm thịt , mở tệp văn bản đó lên.
Tống Chiêu Lâm cảnh , cực kỳ đ.â.m đầu tường để xem đang mơ . cảnh tượng tiếp theo còn huyền ảo hơn. Tống Chiêu Lâm tận mắt thấy con mèo đen mặt đưa đệm thịt , gõ từng phím một bàn phím thành một dòng chữ: Tôi là Thiên Lý.
... , tuy nó gõ chậm, nhưng quả thực là gõ từng phím một ngay mặt Tống Chiêu Lâm, hơn nữa còn quên gõ dấu chấm ở cuối câu!
Tống Chiêu Lâm chằm chằm màn hình một lúc, hỏi: "Mày là Thiên Lý?"
Thiên Lý điềm tĩnh gật đầu: "Meo."
Tống Chiêu Lâm đột nhiên suy sụp, lao tới bóp cổ Thiên Lý, lắc điên cuồng: "Thằng khốn! Trả Thiên Lý cho tao!!!!"
"..." Cái tên ngốc ! Cậu ở trong bụng mèo !
Thiên Lý khách khí chút nào, giơ vuốt tặng cho Tống Chiêu Lâm một phát, để mặt ba vết cào. Thiên Lý nheo mắt, trong cổ họng phát một tràng tiếng gầm gừ hài lòng. Cậu tiếp tục gõ chữ máy tính: Tôi ngủ dậy thấy biến thành Mai Mai, cơ thể cũng biến mất .
Tống Chiêu Lâm màn hình máy tính, chớp mắt một cái: "Nếu tao đang mơ, thì tao chọn một trong hai chuyện 'Thiên Lý biến thành mèo' và 'Mai Mai thành tinh' để tin thôi."
Thiên Lý gõ chữ: Tỉnh táo , tuy cũng hy vọng đây là một giấc mơ.
"... Nói cũng đúng, chuyện Mai Mai thành tinh chừng còn khó tin hơn, nên mày thực sự là Thiên Lý ?"
.
Tống Chiêu Lâm đột nhiên nghiêm túc, đưa tay nắm lấy hai chân của Thiên Lý, nhấc bổng lên khỏi bàn. Thiên Lý định làm gì, nhưng biểu cảm của , tưởng Tống Chiêu Lâm nghĩ điều gì quan trọng — trong vũ trụ nhiều hành tinh công nghệ phát triển, trình độ khoa học kỹ thuật của Sao Nhật Diệu là hàng đầu, ngược còn bình thường. Cứ lấy thần tượng của Thiên Lý làm ví dụ, hành tinh nơi Auston sinh sống nắm vững công nghệ chế tạo cơ giáp tiên tiến và chín muồi từ mấy trăm năm . Sao Nhật Diệu lạc hậu hơn mấy trăm năm, nếu thế giới còn công nghệ thể hoán đổi linh hồn và động vật thì cũng là thể... Cậu từng thấy nghĩa là thứ đó tồn tại. Tống Chiêu Lâm thì khác, thường xuyên trong vũ trụ, nắm giữ chút thông tin nào đó...
Cậu tràn đầy hy vọng Tống Chiêu Lâm, Tống Chiêu Lâm cũng chằm chằm . Hồi lâu , Tống Chiêu Lâm bỗng nhiên ôm chầm lấy Thiên Lý, vùi sâu mặt bụng : "Thiên Lý! Em chịu để ý đến !!!!"
"..." Mẹ kiếp, đây là trọng điểm ?!