(ABO) Vợ Tôi Là Một Beta Cấm Dục - Chương 52: Có Liên Quan Đến Sự Hy Sinh Của Tống Chiêu Lâm?
Cập nhật lúc: 2026-02-03 13:55:20
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau cuộc gọi đó, Tống Chiêu Lâm thực sự gọi nào nữa, trái tin tức báo đài mấy ngày nay liên tục thảo luận về việc nước A nổ s.ú.n.g thị uy đường biên giới nước . Liên tưởng đến tin tức “ lẽ sẽ huy động chiến đội cơ giáp” mà tướng quân Tống Nghị đó, Thiên Lý bắt đầu cảm thấy lo lắng. Cho đến lúc rời , Tống Chiêu Lâm vẫn hề cho nhiệm vụ của là gì, chỉ bảo là một nhiệm vụ nhỏ, cố ý giảm tránh . Mặc dù tranh chấp giữa các quốc gia ít khi cử chiến đội cơ giáp trận, nhưng chút khác biệt, câu của tướng quân Tống Nghị cứ khiến Thiên Lý canh cánh trong lòng.
... mà lo lắng cái quái gì chứ, Tống Chiêu Lâm cùng lắm cũng chỉ là một bằng hữu quan hệ xa gần với thôi, tại bận tâm như .
Thiên Lý cảm thấy lẽ quá rảnh rỗi, cả ngày việc gì làm nên mới cứ nghĩ về chuyện của .
Hiện tại nhiệm vụ công tác của kết thúc, bất kể tình nguyện thì cũng Trạm Giám Sát để tiếp tục công việc tiếp theo.
Sư phụ gần đây còn lải nhải dạy bảo điều gì nữa, chắc là vì chuyện Tống Chiêu Lâm kéo công khai quan hệ làm sư phụ giận , ông quản nữa. Có lẽ thực sự quá rảnh thật, so với khối lượng công việc lúc công tác thời gian , gần đây đúng là quá nhàn hạ.
Cậu tựa lưng ghế làm việc, bức cờ thưởng treo tường mà ngẩn — nó cũng nhớ đến Tống Chiêu Lâm, thật phiền phức, hơn nữa thứ lâu... càng càng thấy . Lúc đó Tống Chiêu Lâm dùng loại màu vẽ gì để lên bức cờ , hình như bền cho lắm, mặt trời chiếu mấy ngày nay, màu sắc phai nhạt loang lổ.
Thật gỡ xuống.
Thiên Lý cảm thấy dựa những rắc rối gây hiện tại, cũng chẳng cần để ý đến bức cờ thưởng nữa, bao nhiêu cờ thưởng chăng nữa cũng ngăn miệng lưỡi thế gian.
Cậu bỗng dậy, cầm lấy cái móc áo bên cạnh, giơ tay khều một cái móc treo, gỡ bức cờ thưởng từ tường xuống, đó gấp bức cờ xí thành một khối vuông, nhét hộp sắt.
Mắt thấy, tâm phiền.
Thiên Lý quyết định tìm việc gì đó cho làm, con hễ rảnh rỗi là dễ suy nghĩ lung tung, bận rộn lên thì sẽ thấy vô vị như thế nữa.
đợi tìm việc để làm, tiền tuyến bỗng truyền về một tin tức mấy lành, rằng do âm mưu chiến lược của nước A, dẫn đến mấy chiến sĩ của chiến đội cơ giáp mất tích trong hẻm núi. Cục diện giữa hai nước A và C bỗng chốc trở nên căng thẳng, quốc gia tiêu tốn bao nhiêu nhân lực vật lực mới bồi dưỡng một chiến sĩ cơ giáp, nước A một làm mất của họ cả một tiểu đội, nước C đương nhiên sẽ chịu để yên, hai nước triển khai thương thảo khẩn cấp về tình hình hiện tại.
Tin tức cả ngày đều đưa tin về chuyện , hơn nữa trọng điểm dường như đều đặt quan hệ ngoại giao giữa nước A và nước C. Là hai cường quốc tầm ảnh hưởng hàng đầu Nhật Diệu, quan hệ giữa hai bên trở nên căng thẳng chắc chắn cũng sẽ gây một ảnh hưởng đến tình hình quốc tế, bộ hành tinh đều xu hướng biến động.
báo cáo về mấy chiến sĩ cơ giáp mất tích ít đến t.h.ả.m thương.
Không vì nguyên nhân gì, phía chính thức công bố thông tin cá nhân của mấy chiến sĩ đó, chẳng lẽ họ còn tra những mất tích là ai ?
Điều khả quan lắm, quản lý trong quân đội nghiêm ngặt, mỗi đều hồ sơ, chỉ cần đối chiếu danh sách là ngay thôi? Hơn nữa chỉ cần là ai, thì tư liệu của đó cũng sẽ rõ ràng...
Nguyên nhân họ công bố... Thiên Lý chỉ thể nghĩ đến một điều, đó là trong những mất tích nhân vật quan trọng, một khi công khai sẽ làm lung lay quân tâm, cho nên họ thể công bố.
Ví dụ như, tổng chỉ huy chẳng hạn...
Thiên Lý thấy tin thì cả chút ngây dại, là quân nhân thì sẽ một ngày chiến trường, cũng sẽ một ngày đối mặt với tình cảnh hy sinh vì tổ quốc, nhưng chỉ đơn thuần là “” mà thôi, đến khi quen đối mặt với ngày , Thiên Lý nên dùng tâm trạng gì để đối diện.
Bây giờ cũng cách nào xác nhận rốt cuộc Tống Chiêu Lâm xảy chuyện , vả cho dù xảy chuyện thì , quân nhân đều sẽ... đều sẽ đối mặt với ngày , lo lắng nhất nên là nhà của , chứ một ngoài quan hệ vi diệu như .
Cậu cảm thấy việc thể làm lúc là giữ bình tĩnh, xem Tống Chiêu Lâm cũng giống như bao tướng sĩ khác, nhưng trái tim tự chủ mà từng chút một chìm xuống.
Lại đến giờ tan làm, từ cuộc sống đầy rẫy tình huống bất ngờ cuộc sống hai điểm một đường, vẻ nhàm chán, Thiên Lý thậm chí đôi khi còn thầm hy vọng trong tỉnh thành xảy thêm vài vụ án nữa, như sẽ rảnh rỗi thế .
... là một suy nghĩ tội , đây rõ ràng cảm thấy chuyện gì xảy là nhất.
Thiên Lý vô cảm ánh đèn đổi bên ngoài cửa kính xe, lòng lạnh đến mức sắp đóng băng. Nếu vì những biến đổi bất ngờ tin tức gần đây, Thiên Lý nhận rằng, môi trường đang sống tuy hòa bình, nhưng thực tế là vì đang bảo vệ đất nước , điều đó mới khiến thể nảy sinh những suy nghĩ tội và vô vị như , thể làm việc và sinh hoạt theo đúng quy trình, còn tâm trí để mà suy nghĩ lung tung.
“Kít!”
Tiếng phanh xe chói tai đột ngột vang lên, chiếc xe của Thiên Lý bỗng dừng khựng bên lề đường, cơ thể cũng vì quán tính mà chao đảo một cái, nhưng dây an thắt chặt ghế. Cậu lạnh lùng chiếc xe đang bật hai ngọn đèn pha lớn phía , gần như thể tưởng tượng điều gì sẽ xảy tiếp theo.
Xe của hề ngược chiều, chẳng qua là đến một đoạn đường khá vắng vẻ, chiếc xe chạy ngược chiều tới tốc độ cũng khá nhanh, nên mới suýt chút nữa xảy tai nạn.
Người chiếc xe đối diện mở cửa bước xuống, Thiên Lý chỉ trong xe nhúc nhích — tóm nếu đối phương tìm phiền phức thì sớm muộn gì cũng tới đây thôi, cứ ở đây đợi là .
ngờ, bước xuống từ chiếc xe đối diện là một quen, đó tuy mặc bộ trang phục thường ngày, từ áo blouse trắng đổi thành đồ thường phục, nhưng dung mạo của thuộc loại khiến thấy một là khó quên, Thiên Lý liếc mắt một cái nhận .
Đối phương đến xe Thiên Lý, gõ gõ cửa kính phía ghế lái: “Này, bằng hữu, lái xe kiểu gì ?”
Thiên Lý vô cảm hạ cửa kính xe xuống, ngước mắt , tới trái lộ vẻ mặt kinh ngạc: “Thiên Lý? Sao là ?”
Người tới là Bắc Cảnh Xuyên.
Sau khi tên cuối cùng cũng từ bỏ việc đeo bám , bọn họ tình cờ gặp đại lộ ? Phải rằng, duyên phận đời thật kỳ diệu.
Thiên Lý : “Xin , lơ đãng, thương ?”
Bắc Cảnh Xuyên nhún vai: “Như thấy đấy, phúc lớn mạng lớn.”
“Vậy xe hỏng ? Có cần báo cảnh sát ?”
Bắc Cảnh Xuyên làm cho phì : “Cái đó thì cần, nhưng nghĩ nên gọi xe cứu thương.”
Thiên Lý nhíu mày: “Anh thương ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-vo-toi-la-mot-beta-cam-duc/chuong-52-co-lien-quan-den-su-hy-sinh-cua-tong-chieu-lam.html.]
“Tôi là gọi xe cứu thương cho đấy. Cậu xem, sắc mặt trắng bệch thế .”
Vô vị.
Thiên Lý nhắm mắt , định kéo cửa kính xe lên, Bắc Cảnh Xuyên bỗng vươn tay, ấn chặt lấy kính xe: “Làm gì thế, định cứ thế lái xe ?”
“Nếu thì ?”
“Xin , vì sự an của và những khác con đường , thể để rời .”
Bắc Cảnh Xuyên thò tay trong cửa sổ, khẽ lẫy chốt cửa xe, mở cửa . Hắn hất cằm phía ngoài, với Thiên Lý: “Xuống xe.”
“...”
Thiên Lý nhíu chặt mày chằm chằm , biểu cảm rõ ràng là đang mắng thần kinh: “Tâm trạng , nhất nên tránh xa một chút.”
“Chính vì tâm trạng , mới thể tránh xa , hửm?”
Bắc Cảnh Xuyên nhướng mày: “Cậu thấy sắc mặt khó coi đến mức nào, cũng cảm nhận động tác lái xe của nguy hiểm , nhưng với tư cách là xem thì thấy rõ ràng, nếu hôm nay để , con đường thể sẽ xảy một vụ t.a.i n.ạ.n giao thông. Trong tình huống , bất kỳ một công dân trách nhiệm với xã hội nào cũng nghĩa vụ ngăn cản .”
“...”
Thiên Lý theo bản năng xe của một cái, liếc xe của Bắc Cảnh Xuyên một cái, cuối cùng vẫn thỏa hiệp — những lời bình thường đều là với khác, ngờ cũng ngày cơ hội từ miệng khác.
Có điều, chính cũng nhận vấn đề của , đúng là làm một việc vô cùng nguy hiểm... Lần coi như may mắn, vì chủ xe là Bắc Cảnh Xuyên, mà là vì đ.â.m sầm , nếu còn lơ mơ thêm chút nữa, hậu quả thực sự dám tưởng tượng.
Vì cảm xúc của bản mà gây ảnh hưởng đến an công cộng của xã hội, là kết quả mà Thiên Lý dù thế nào cũng thấy.
Cậu khẽ thở một , lạnh mặt rút chìa khóa xe .
Bắc Cảnh Xuyên thấy Thiên Lý ngoan ngoãn xuống xe, cầm điện thoại lên gọi , nhịn hỏi: “Cậu gọi cho ai?”
“Tìm lái hộ.”
Bắc Cảnh Xuyên bật : “Tôi thấy trực tiếp gọi xe kéo , lên xe của .”
Thiên Lý thèm để ý đến , tiếp tục gọi điện thoại, đúng lúc , Bắc Cảnh Xuyên trực tiếp vươn tay giật lấy điện thoại trong tay Thiên Lý, đó dùng điện thoại của gọi một cuộc.
“...”
“Alo? Công ty xe kéo ? Phiền các đến quốc lộ 3 kéo một chiếc xe, đoạn gần cầu vượt biển, đúng, xe cần kéo là BRXXXX.”
“Này!”
Thiên Lý tức giận đưa tay : “Trả điện thoại cho !”
Bắc Cảnh Xuyên gọi điện xong, đặt điện thoại tay Thiên Lý, đó chỉ chỉ xe của : “Lên . Đợi một lát sẽ xe kéo đến giúp kéo thôi.”
Thiên Lý lạnh lùng : “Chúng lắm ?”
“Một lạ, hai quen, cứ luôn từ chối giao lưu với , đương nhiên là lên .”
“Tôi thiết với , chuyện của cũng cần quản.”
Thiên Lý tối nay nóng nảy — cách khác, vốn dĩ tính tình gì cho cam, chỉ là một chuyện xảy gần đây khiến kiềm chế cảm xúc của nữa.
Bắc Cảnh Xuyên năm bảy lượt Thiên Lý từ chối, tâm trạng đương nhiên cũng chẳng lành gì, chống nạnh hít một thật sâu, đó chậm rãi thở , sắc mặt mặt trầm xuống như nước hồ, khiến thực sự bắt đầu cuộc trò chuyện thế nào.
“Tâm trạng tệ như , là vì chuyện tin tức gần đây đang đấy chứ?”
Thiên Lý sững một chút, Bắc Cảnh Xuyên thấy phản ứng, nhịn khẩy một tiếng: “Có liên quan đến sự hy sinh của Tống Chiêu Lâm?”
“... Anh đang nhảm cái gì đấy, phía chính thức còn đưa tin tức, hy sinh ?! Anh rút lời đó cho !”
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
Thiên Lý cái bản mặt đó của mà đ.ấ.m cho một trận — tin tức đều chỉ là mất tích thôi! Hơn nữa còn chắc là Tống Chiêu Lâm!
Bắc Cảnh Xuyên nhún vai: “Được , chân tướng sự việc thì thôi , coi như gì.”
Thiên Lý nhíu mày: “Chân tướng gì...”
Bắc Cảnh Xuyên vòng qua bên cạnh xe , mở cửa phía ghế lái, trực tiếp , đó đẩy cửa phía ghế phụ . Hắn từ trong xe Thiên Lý: “Muốn ? Vậy thì lên xe .”
Thiên Lý im lặng , mặt Bắc Cảnh Xuyên hiện lên một chút biểu cảm bất cần đời: “Tôi cũng rảnh rỗi nhiều lời như với một qua đường thiết với , thời gian của quý báu lắm.”
“...”