(ABO) Vợ Tôi Là Một Beta Cấm Dục - Chương 13: Chính Thức "góp Gạo Thổi Cơm Chung"
Cập nhật lúc: 2026-02-03 13:54:32
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Dưới cái ngày càng lạnh lẽo của Thiên Lý, A Chiêu chẳng hề nao núng, vẫn giữ nguyên vẻ mặt chân thành hết mức.
Hắn đúng là hưởng cái lợi từ gương mặt trai, nếu đổi là gã Alpha đến gây rối ở trạm giám sát hôm nay mà làm bộ dạng , chắc chắn sẽ hiệu quả như A Chiêu.
đáng tiếc, đang đối mặt lúc căn bản hề c.ắ.n câu "mỹ Alpha kế".
"Tôi hiểu , nãy giờ là ở nhà ?"
A Chiêu chớp chớp mắt, gật đầu thật mạnh: " ! Tôi ở đây để báo đáp , trả tiền cho ."
Thiên Lý vươn tay bế con mèo đen lòng, lạnh lùng : "Cậu còn nhảm nữa thì cút ngoài ngay."
"Tôi ..."
"Cậu nhảm? Vậy chắc là đang coi như thằng ngốc ."
Con mèo đen trong lòng Thiên Lý thoải mái nheo mắt , đôi đồng t.ử xanh biếc liếc gương mặt A Chiêu đối diện, dường như đang nhạo .
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
"Tên thật của là gì sẽ truy cứu, lẽ nỗi khổ riêng, nhưng nếu ở , ít nhất nên cho mục đích thực sự của là gì."
Mắt A Chiêu sáng lên: "Cậu đồng ý cho ở ?!"
Thiên Lý lập tức nghẹn lời trọng điểm của tên Alpha lệch lạc ? Cậu chỉ chỉ điểm nghi vấn trong lời của , cẩn thận lỡ lời thôi mà.
"Tôi ý đó..."
A Chiêu lập tức ngắt lời : "Tôi cái gì cũng thể cho , con thật thành thật, hỏi gì nấy."
"..." Thật cũng lắm, cũng chẳng hỏi gì.
hình như đúng là đang cần một Alpha.
Thiên Lý lặng lẽ A Chiêu, mặt cảm xúc, nhưng trong lòng đang đấu tranh dữ dội nếu là đây, Thiên Lý căn bản sẽ thèm cân nhắc chuyện , tuyệt đối sẽ trực tiếp từ chối , nhưng hiện tại chút do dự.
Khi nhận định kiến của đối với Alpha nghiêm trọng đến mức ảnh hưởng đến công việc, Thiên Lý thử đổi một chút. Cậu thể cứ mãi bài xích cộng đồng Alpha, thử tiếp xúc với bọn họ xem , phát hiện ưu điểm của nhóm thì ?
Oẹ oẹ oẹ, mới chỉ nảy ý nghĩ đó thôi mà thấy buồn nôn .
Vấn đề nan giải đầu tiên mà Thiên Lý đối mặt là làm để tiếp xúc với Alpha.
Số Alpha mà Thiên Lý quen chỉ đếm đầu ngón tay, thiết thì càng ít ỏi. Tuy rằng trong những Alpha từng tiếp xúc cũng đến nỗi kỳ quặc, nhưng Thiên Lý rốt cuộc vẫn kết bạn với họ.
A Chiêu là lựa chọn duy nhất, cũng là lựa chọn phù hợp nhất.
Sự kiện thư cảm ơn khiến Thiên Lý còn quá bài xích , nghĩ nếu thể bắt đầu từ việc trò chuyện, lẽ sẽ dần dần chấp nhận Alpha.
... Nói cách khác, đây chê bai như , nếu ngay cả mà cũng chấp nhận , thì việc chấp nhận những Alpha khác chắc sẽ dễ dàng hơn.
Thiên Lý cũng chỉ chuyện phiếm với thôi, đùng một cái bảo dọn nhà ở, chuyện quá giới hạn ! Thử tưởng tượng bạn cùng phòng của là một Alpha... thật khó mà chấp nhận nổi!
Thiên Lý khẽ nhíu mày nhưng còn công việc của thì , còn thăng tiến hơn nữa trong sự nghiệp.
... Đối với Thiên Lý mà , đây đúng là một câu hỏi chí mạng.
"Thiên Lý, Thiên Lý?"
Người đối diện đột nhiên đưa tay quơ quơ mặt Thiên Lý, khiến bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ. Thiên Lý liếc một cái, gương mặt A Chiêu ánh nến trông càng thêm trai.
"Cờ thi đua..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-vo-toi-la-mot-beta-cam-duc/chuong-13-chinh-thuc-gop-gao-thoi-com-chung.html.]
A Chiêu nhắc đến chuyện , lập tức : "Không bảo thư cảm ơn và cờ thi đua ? mang theo tiền, đành mượn tạm miếng vải đỏ tự , đợi khi nào tiền sẽ đổi cho miếng vải nhung thêu viền vàng."
Cậu chỉ thư cảm ơn, hề cờ thi đua!
Thiên Lý nhanh chóng bắt thông tin quan trọng trong lời của A Chiêu, tiền?
"Đây chính là lý do ăn vạ ở nhà ?"
A Chiêu ngẩn , đó dùng tay chống cằm lặng lẽ mặt , nhỏ giọng lầm bầm: "Tôi chỉ là tạm thời hết tiền thôi, đợi tiền sẽ trả cho ."
Thiên Lý gật đầu: "Cho nên hiện tại một xu dính túi, nơi nương tựa, cũng tiền ăn cơm, nếu thể ở nhà , ít nhất thể giải quyết vấn đề sinh hoạt phí."
Giọng điệu trần thuật bình thản của Thiên Lý khiến A Chiêu càng thêm khó xử, cả đời bao giờ vì tiền mà lâm cảnh khốn đốn thế cái thứ cờ thi đua rách nát gì chứ, nhặt một miếng vải vụn ngoài đường tự mấy chữ lên mà gọi là cờ thi đua ? Nếu đó chữ của chính , cái thứ đem đốt rác còn chê mỏng, đây hoa tùy tiện tặng cho Omega đều đế bằng vàng, so với bây giờ, đúng là một trời một vực, thật chua xót làm !
Cây nến cháy mất một nửa, những giọt sáp trắng tinh như nước mắt lăn dài, nhỏ xuống miếng giấy lót màu đỏ sẫm, đông cứng thành một đóa hoa.
A Chiêu duỗi thẳng một chân gầm bàn: "Được , thật với , thật là trốn nhà bụi đấy."
"Trốn ? Tại ?"
A Chiêu thở dài thườn thượt: "Mẹ cứ đòi giới thiệu đối tượng xem mắt, gặp nên lén lấy phi thuyền bỏ chạy. Lúc chạy, để họ tìm thấy , vứt bỏ hết thiết liên lạc và thẻ điện t.ử để tránh theo dấu. Tiếc là phi thuyền bay nửa đường thì đột nhiên xảy rung chấn rõ nguyên nhân, vốn định nhảy dù phi thuyền lấy hành lý, ai ngờ nhảy dù xong thì phi thuyền bốc cháy luôn, nếu nhảy nhanh thì tiêu đời nhà ma !"
A Chiêu đến đây thì buồn bực rung chân, thấy Thiên Lý đang , từ từ thu chân về: "Tiền của đều ở phi thuyền, cháy sạch sành sanh ."
Thiên Lý khẽ nhíu mày, cảm thấy câu chuyện của chút hoang đường, chỉ vì trốn xem mắt thôi ? Không đến mức đó chứ... Hơn nữa còn trẻ thế , giờ bắt đầu xem mắt, quá đáng ?
"Cậu định trốn đến bao giờ?"
A Chiêu nhếch môi, giọng thấp xuống, chút mập mờ: "Cậu lo sẽ ăn vạ cả đời ?"
Thiên Lý gì, chỉ vô cảm , A Chiêu cảm thấy sắp ánh mắt của g.i.ế.c c.h.ế.t đến nơi. Hắn đành thẳng dậy, khẽ ho một tiếng, vẻ nghiêm chỉnh: "Hiện tại đang trong kỳ nghỉ, hết kỳ nghỉ sẽ trường quân đội, đến lúc đó bắt cũng bắt . nếu về sớm, bà sẽ tin ngay lập tức, xách cổ từ trường quân đội về xem mắt tiếp. Haiz... thật sự xem mắt nữa, họ đưa thông tin giả lừa thôi, bảo tin tức tố của đối phương mùi 'hương cỏ cây', kết quả đoán xem là mùi gì?"
Thiên Lý chớp chớp mắt, vô thức hỏi: "Mùi gì?"
"Là mùi hẹ đấy!! Lúc phát tình mà suýt làm hun c.h.ế.t , đến kỳ phát tình thì còn cái thể thống gì nữa? Bà đúng là ruột của mà!"
Thiên Lý bộ dạng lật bàn vì suy sụp của , nhịn "phụt" một tiếng ranh, A Chiêu kinh ngạc : "Hóa cũng ."
Thiên Lý thản nhiên đáp : "Chứ ? Tôi là giả chắc?"
A Chiêu dùng tay chống cằm, xích gần phía Thiên Lý một chút: "Thẻ lương của đều để ở ký túc xá, đợi về lấy tiền sẽ trả cho ."
Thiên Lý đẩy gọng kính tên Alpha quả nhiên là của quân đội, còn tưởng cái quần nhặt từ thùng rác nào chứ.
Nghe xong, Thiên Lý cảm thấy A Chiêu hình như cũng đáng ghét như tưởng, cảm giác cứ như một đứa trẻ lớn . Hơn nữa bản tính của tên Alpha chắc , nếu với thủ của , tùy tiện cửa hàng tiện lợi nào đó trộm đồ thì cũng đến mức c.h.ế.t đói giữa đường.
"Tôi nấu cơm, giặt quần áo, cũng dọn dẹp vệ sinh, chỉ cần thu nhận mười lăm ngày nửa tháng thôi... Trường quân đội khai giảng là ngay! Tôi hứa đấy! Tiền nong trong thời gian cứ tính tiền thuê nhà ?"
"..."
Trong lúc Thiên Lý rũ mắt suy nghĩ, A Chiêu cứ chằm chằm , luôn cảm thấy đằng cặp kính dường như là một con khác. Hắn càng ghé gần, Thiên Lý đột nhiên ngẩng đầu: "Tóc sắp cháy kìa."
A Chiêu vội vàng thẳng dậy, dùng sức vỗ vỗ ngọn tóc.
"Được , tạm thời cứ ở , nhưng trong thời gian ở nhà , chúng ước pháp tam chương."
"Ba điều nào?"
Thiên Lý vô cảm : "Ba chỉ là con ước lệ thôi, quy tắc của nhiều lắm, phiền ghi sổ tay ."
"..."