(ABO) Vợ Tôi Là Một Beta Cấm Dục - Chương 100: Cầu Hôn Giữa Vũ Trụ, Bị Vợ Đánh Vào Đầu

Cập nhật lúc: 2026-02-03 13:57:35
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Thiên Lý rời , Tống Chiêu Lâm sốt ruột như lửa đốt trong căn phòng nhỏ. Trong thời gian Thiên Lý bặt vô âm tín, cảm thấy thời gian trôi qua thật chậm, như một ngày bằng một năm...

"Cốc cốc cốc!"

"Năm..." (Hắn đang lẩm bẩm)

Ngoài cửa đột nhiên vang lên ba tiếng gõ cửa quy luật. Tống Chiêu Lâm đang dâng trào cảm xúc bỗng khựng , vội vàng bò dậy khỏi giường, lảo đảo chạy đến bên cửa, khẽ hỏi: "Thiên... Thiên Lý?"

Bên ngoài, giọng Thiên Lý hổn hển vang lên: "Là , mau mở cửa ."

Tống Chiêu Lâm vội vàng mò mẫm tìm công tắc bên trong cửa, dùng sức kéo . Thiên Lý liếc một cái, bước tiện tay đóng cửa . Mắt Tống Chiêu Lâm tuy hồi phục, nhưng ít nhất cũng lờ mờ thấy một chút bóng hình. Hắn cảm giác bước hình như đến hai .

"Thiên Lý... mang về ? Cứu ai ?"

Thiên Lý ném đó xuống đất, thẳng dậy lau mồ hôi trán: "Không , là Ross. Không ngờ lão trông gầy gò mà nặng phết."

Cậu cứ tưởng thể dễ dàng mang lão về, nhưng đường tốn ít sức lực.

"À? Cậu mang lão về đây ?"

Tống Chiêu Lâm nheo mắt xuống đất, chỉ thấy bóng đen sàn dường như đang bất động, trông như mất khả năng hành động.

"Lão ?"

Thiên Lý xuống giường, mặt cảm xúc đang đất: "Bị dùng t.h.u.ố.c mê đ.á.n.h gục ."

Tống Chiêu Lâm mà mơ hồ, mò mẫm đến cạnh Thiên Lý: " tại mang lão đến đây? Cậu tìm máy ảnh của ? Tìm thấy máy ảnh ?"

Thiên Lý đầu , cởi cúc áo khoác, lấy một chồng tài liệu dày cộp từ trong áo đặt tay : "Máy ảnh thì tìm thấy, nhưng tìm cái ."

Tống Chiêu Lâm sờ sờ tập giấy trong tay, nghi hoặc hỏi: "Đây là cái gì?"

Thiên Lý lúc mới nhớ mắt vẫn rõ, liền giải thích: "Đây là nguyên lý chế tạo Bom Kim Lưu. Tôi xem qua , chắc là bộ tài liệu. Có cái thì cần tìm máy ảnh nữa ."

Tống Chiêu Lâm kinh ngạc há hốc mồm: "Cái gì... Đây là bản gốc ? Cậu làm mà lấy ?"

Thiên Lý trả lời, mà Ross đang đất. Vừa nãy khi Ross đầu hàng, Thiên Lý thử hỏi lão về Bom Kim Lưu. Vì các hành tinh của họ đều chia sẻ thành quả nghiên cứu, nên Ross thể cũng tài liệu liên quan đến Bom Kim Lưu trong tay. Không ngờ hỏi, thực sự moi tập tài liệu từ miệng lão... Sau đó, tìm thấy một ống t.h.u.ố.c mê cực mạnh trong phòng thí nghiệm của Ross, đ.á.n.h ngất lão mang về đây.

"Người Sao Ain, tuy bình thường luôn chế giễu chúng ngoài việc sống lâu thì chẳng tài cán gì khác, nhưng họ đúng là sợ c.h.ế.t thật đấy..."

Thiên Lý tự lẩm bẩm cảm thán một câu — Ross khi tính mạng đe dọa, tỏ điều. Ngay cả khi Thiên Lý dùng t.h.u.ố.c mê cho lão, lão cũng hợp tác. Chắc là lão nếu dùng t.h.u.ố.c mê thì sẽ dùng t.h.u.ố.c độc, ít nhất đây là đồ trong phòng thí nghiệm của lão, dùng cũng yên tâm.

Tống Chiêu Lâm nhẹ nhàng vuốt ve tập tài liệu, khẽ : "Mấy ngày Ross giam giữ, cũng nhận điều . Hơn nữa, Ross là một trong những Sao Ain đặc biệt sợ c.h.ế.t."

Thiên Lý đầu Tống Chiêu Lâm một cái, dường như cảm nhận , ngẩng đầu lên, vặn đối diện với ánh mắt của Thiên Lý. Thiên Lý im lặng một lát, đột nhiên bật : "Phụt."

"Cậu cái gì?"

Thiên Lý liền nhịn , ôm miệng đến nỗi thẳng lưng nổi: "Cậu bây giờ... bây giờ, trông như một quả trứng luộc ."

"Này!!!"

Hắn tức giận nhào tới, chính xác đè Thiên Lý xuống giường, cưỡi lên , há miệng c.ắ.n cổ : "Tóc sẽ mọc mà!"

"Phụt... Đừng quậy! Đừng quậy! Chúng bây giờ... ha ha ha ha! Vẫn còn ở đại bản doanh của kẻ địch đấy!"

Thiên Lý nghiêm túc một chút, nhưng thấy bộ dạng hiện tại của Tống Chiêu Lâm thì nhịn . Cậu thể nhịn đến bây giờ là vì cân nhắc đến lòng tự trọng của Tống Chiêu Lâm, một đang thương nặng.

"Tôi dọn dẹp phòng thí nghiệm của lão một chút, thoạt thấy dấu vết đ.á.n.h . Ống t.h.u.ố.c mê đó chắc thể duy trì một thời gian. Tôi nghĩ để Ross ở đây, cho lão ngủ một giấc ngon lành, cũng thể kéo dài thời gian cho chúng trốn thoát."

Tống Chiêu Lâm gật đầu đồng ý đề nghị của Thiên Lý. Thiên Lý : "Còn về bản đồ bố trí quân phòng... thứ đó chắc khó mà lấy , giống những thứ thể lấy trong phòng thí nghiệm." Mặc dù tài liệu nghiên cứu của hành tinh họ là chia sẻ, nhưng may mắn là hôm nay bắt Ross. Lão đủ quyền hạn cao để truy cập hệ thống trang web chia sẻ của hành tinh họ. Nếu là khác, chắc lấy tập tài liệu .

Tống Chiêu Lâm trầm tư một lát: "Tôi vốn định ở đây lâu hơn một chút, từ từ lấy bản đồ bố trí quân phòng, nhưng ngờ những sớm ý đồ với Sao Nhật Diệu như , nhất là nên rút lui ."

Thiên Lý thở phào nhẹ nhõm. Cậu thực sự lo Tống Chiêu Lâm sẽ đồng ý, sẽ khăng khăng lấy bản đồ bố trí quân phòng mới chịu rời , như sẽ gặp rắc rối lớn. Bây giờ tuy thứ cần thiết, nhưng làm để rời khỏi đây cũng là một vấn đề nan giải. Thiên Lý các nhà ngoại giao cùng đến họ giấu ở . Một khi họ rời , hoặc đưa đến chỗ các nhà nghiên cứu khác làm vật liệu thí nghiệm, Thiên Lý thực sự dám tưởng tượng hậu quả sẽ .

, bây giờ đang mang theo Tống Chiêu Lâm, một thương, cũng thể cứu ai cả.

"Chúng tìm cơ giáp, chỉ cần tìm cơ giáp, chúng thể rời khỏi Sao Ain."

Giọng Tống Chiêu Lâm đột nhiên kéo Thiên Lý khỏi mớ cảm xúc rối bời. Thiên Lý kinh ngạc một cái: "Tình trạng hiện tại của thể lái cơ giáp ?"

Tống Chiêu Lâm : "Tôi chỉ là mắt thấy, chứ đầu đ.á.n.h hỏng. Cách lái cơ giáp nhớ rõ mồn một."

" vẫn rõ mà."

" rõ mà."

Tống Chiêu Lâm đưa tay , mò mẫm nắm lấy tay của Thiên Lý, khẽ : "Thiên Lý, chỉ thể dựa thôi, hãy làm đôi mắt của nhé."

Thiên Lý mặt cảm xúc Tống Chiêu Lâm — trong tình huống , cũng thể từ chối.

Hai thể thành công trở về từ Sao Ain, gần như thể là một kỳ tích. Trong đó chỉ yếu tố năng lực, mà còn nhiều hơn là yếu tố may mắn. Khi Tống Chiêu Lâm lái cơ giáp xuyên qua vành đai tinh vân nhân tạo của Sao Ain, cuối cùng họ cũng thể giao tiếp thông tin bình thường với trụ sở Sao Nhật Diệu. Thiên Lý cũng thở phào nhẹ nhõm. Sau khi báo cáo những gì trải qua cho trụ sở, họ liền kết nối với đường dây liên lạc của nhà họ Tống.

Trên màn hình nhỏ phía cơ giáp hiện lên hai gương mặt quen thuộc, một là Tuyết Hương Vi, một là Tống Nghị. Rồi giây tiếp theo, một nữa chen khung hình, vội vàng đến xem Tống Chiêu Lâm — đương nhiên là Tống Húc Lâm. Kể từ khi Thiên Lý theo phi thuyền đến Sao Ain, cả gia đình lo lắng thấp thỏm cả ngày, họ thực sự lo Thiên Lý sẽ cùng Tống Chiêu Lâm gặp chuyện.

"A Chiêu... Thiên Lý..."

Tuyết Hương Vi kìm cảm xúc, dùng tay che miệng, nước mắt từng giọt lớn rơi xuống: "Cuối cùng các con cũng về ... Về là , thương ?"

Thiên Lý mặt đơ , nhịn xen : "Hắn thương nặng, còn cạo trọc đầu ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/abo-vo-toi-la-mot-beta-cam-duc/chuong-100-cau-hon-giua-vu-tru-bi-vo-danh-vao-dau.html.]

"Phụt!"

Tống Húc Lâm bên bật thành tiếng, khiến Tuyết Hương Vi lườm một cái: "Mấy Sao Ain thật quá đáng, A Chiêu nuôi mái tóc dài vất vả lắm, cạo trọc hết của nó."

Tống Chiêu Lâm trợn mắt vũ trụ đen tối phía tiêu cự. Nghe xong, bực bội : "Sau con sẽ để tóc húi cua."

"Không !"

"Không !"

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Thiên Lý và Tuyết Hương Vi bên màn hình đồng thanh mở miệng đầy ăn ý. Tống Chiêu Lâm dù thấy, nhưng thấy hai tiếng " " đồng loạt đó, vẫn nhịn giật giật khóe miệng — thì thôi , Thiên Lý cũng hùa theo làm gì.

"Khụ khụ."

Tống Chiêu Lâm thể từ chối Thiên Lý mặt , nhưng cũng chiều theo . Hắn ho khan một tiếng đầy ngượng ngùng: "Mẹ, hết nhiên liệu , đợi về nhà con liên lạc với . Con cắt liên lạc đây."

"Ấy! Cái thằng nhóc thối ..."

"Bíp —"

Thiên Lý bên cạnh trơ mắt Tống Chiêu Lâm cắt đứt liên lạc, lập tức cảm thấy thể sẽ gặp xui xẻo. Tuyết Hương Vi tuy thương con hết mực, nhưng cũng ham kiểm soát mạnh. Sau khi thấy "quả trứng luộc" chướng mắt của , bà lẽ sẽ dùng đủ cách để ép lời.

Ví dụ như, bắt thử đủ loại t.h.u.ố.c mọc tóc.

Tống Chiêu Lâm cúp máy xong, liếc mắt sang bên, làm động tác về phía Thiên Lý: "Sao đây nhận , hóa mê nhan sắc đến ."

Thiên Lý mặt cảm xúc chằm chằm vũ trụ đen kịt: "Tôi , chỉ là cảm thấy sống chung với một quả trứng luộc thì sẽ thoải mái."

"Hừ, để tóc húi cua, tóc húi cua trứng luộc."

Thiên Lý điềm tĩnh : "Vậy thì là một quả trứng luộc mọc thêm một lớp lông, chẳng càng khó coi hơn ."

Tống Chiêu Lâm bất lực thở dài. Hắn nghĩ nghĩ, nghĩ điều gì, đột nhiên : "Được , nhưng nghĩ thông , tóc dài cũng cái lợi của tóc dài, hì hì."

Thiên Lý một cách kỳ lạ, khỏi rùng : "Anh... làm gì mà như ."

Tống Chiêu Lâm đầu nháy mắt với : "Tôi đột nhiên nhớ , hồi đó cứ thích giật tóc mà."

Vừa dứt lời, Thiên Lý đột nhiên vươn tay tát mạnh gáy một cái: "Hướng một giờ một tảng thiên thạch bay tới, tránh !"

Tống Chiêu Lâm đẩy cần điều khiển xuống một chút, cơ giáp xoay một góc trung, vặn tránh tảng thiên thạch đó. Sau khi Thiên Lý tận mắt chứng kiến kỹ thuật điều khiển cơ giáp của Tống Chiêu Lâm, cuối cùng cũng hiểu thế nào là "phi công cơ giáp thiên tài". Cơ giáp sự điều khiển của , linh hoạt như cơ thể , thể thực hiện bất kỳ động tác nhỏ nhất nào.

Ngay cả khi nãy chỉ vô thức đẩy cần điều khiển, cũng thành công tránh tảng thiên thạch đó.

Tống Chiêu Lâm khi tránh , lo lắng hỏi: "Tôi tránh ? Mắt rõ thật bất tiện."

"Tránh . Tôi cứ nghĩ sẽ sự tự tin đó chứ."

Thiên Lý trả lời xong, Tống Chiêu Lâm. Cậu thấy đôi mắt tiêu cự về phía , khỏi chút lo lắng. Mặc dù Tống Chiêu Lâm sẽ hồi phục, nhưng cũng rõ nguyên nhân gì. Lâu như , vẫn hồi phục bao nhiêu, vẫn chỉ thể thấy một cái bóng mờ ảo mà thôi...

Tống Chiêu Lâm Thiên Lý đang lo lắng điều gì, chỉ lẩm bẩm: "Tôi đương nhiên tự tin, nhưng đ.á.n.h mà, mắc . Sau trong tình huống như đừng đ.á.n.h nhé, cơ giáp trò đùa , lỡ mà sai sót, cả hai chúng đều sẽ gặp nguy hiểm."

Thiên Lý lải nhải, nhịn hỏi: "Anh lái cơ giáp hình như giỏi nhỉ, thành tích nhất trong khóa ?"

Tống Chiêu Lâm kiêu ngạo hất cằm: "Cậu nên hỏi môn nào nhất trong khóa thì hơn."

"Môn Lịch sử?"

"..."

Tống Chiêu Lâm giật giật khóe miệng: "À, cơ hội hiếm , tranh thủ thời gian ngắm cảnh vũ trụ ."

Thiên Lý Tống Chiêu Lâm chạm chỗ đau, cũng truy hỏi nữa. Cậu dựa ngoài cửa kính: "Tối đen như mực, bảo xem cái gì."

"Cậu xa , thể thấy đấy."

Tống Chiêu Lâm nhướng mày: "Tôi là thường xuyên chạy chạy trong vũ trụ, cảnh tượng trong vũ trụ quen thuộc nhất."

Thiên Lý liền gần hơn về phía cửa kính. Phải thừa nhận, về mặt Tống Chiêu Lâm quả thực giỏi hơn nhiều. Lần duy nhất đến vũ trụ là , nhưng đường từ Sao Nhật Diệu đến Sao Ain, Thiên Lý chỉ lo lắng cho Tống Chiêu Lâm, đương nhiên cũng thời gian để ngắm bên ngoài bao nhiêu bao nhiêu trăng.

Thiên Lý cửa kính lâu, kinh ngạc gật đầu: "Oa... thật sự thể thấy."

Tống Chiêu Lâm thấy tiếng kinh ngạc của , nhịn nhếch môi. Thiên Lý phát hiện sự đổi biểu cảm của , chuyên tâm tìm kiếm những ánh xa xôi trong vũ trụ tối đen. Lúc , đột nhiên Tống Chiêu Lâm : "Thiên Lý, còn nhớ những lời truyền hình đây ?"

"Hửm?"

"Chính là buổi phát sóng trực tiếp liên hành tinh ."

Thiên Lý cuối cùng cũng đầu : "Anh chuyện cầu cứu đó hả?"

"Là chuyện cầu hôn ."

"..."

Tống Chiêu Lâm vô thức vuốt ve cần điều khiển trong tay: "Cậu... suy nghĩ xem ."

Thiên Lý dời tầm mắt, khẽ : "Tôi cứ tưởng đùa thôi."

"Sao thể chứ!"

Tống Chiêu Lâm đầu lớn tiếng biện minh: "Tôi cầu hôn mặt cả... cả vũ trụ đấy! Sao thể là đùa !"

Thiên Lý chỉ về phía hét lên: "Cẩn thận! Phía thiên thạch bay tới !"

Loading...