(AB) Beta Mang Bầu Bỏ Chạy Nhưng Bầu Không Có - Chương 17: Vết Cắn Sâu
Cập nhật lúc: 2025-11-02 10:58:55
Lượt xem: 968
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Xe của Phó Hướng Ngung đỗ nghiêng ngả bên cạnh bồn hoa quen thuộc. Cũng tối qua lái xe kiểu gì mà hơn nửa đầu xe gần như lọt cả dải cây xanh ven đường.
May mà chiếc xe khéo léo tránh cột đèn và cây cối, xe trông chỉ vài vết xước nhỏ, sửa chữa chắc cũng tốn bao nhiêu công sức.
Phó Hướng Ngung mở một bên cửa xe, cúi tìm miếng dán ức chế cho , nhưng mở hộp mới phát hiện bên trong hết sạch.
Hắn đầu Thu Trì đang theo bản năng quấn chặt áo khoác trong gió lạnh. Cậu cúi mắt, thẳng , trông một vẻ xa cách đầy u ám.
“Dùng hết ,” với Thu Trì.
Dừng một chút, tiếp: “Cậu ? Tôi lái xe đưa , tiện đường mua hộp khác.”
Dù rửa qua loa, nhưng vết cắn gáy sâu. Lúc mất kiểm soát, Phó Hướng Ngung hẳn nhiều cố gắng đánh dấu , đó là hành vi chiếm hữu bản năng của Alpha trong kỳ phát tình.
Dù đánh dấu thành công, nhưng tuyến thể của Thu Trì vẫn tạm thời lưu mùi hương của .
Thu Trì nhớ nhạy cảm với mùi pheromone, tình trạng của bà bây giờ , dám để bà lo nghĩ nhiều.
cũng ở cùng tên Alpha thêm nữa…
Phó Hướng Ngung nhận vẻ đề phòng trong mắt , ho một tiếng, giọng khàn, giải thích: “…Trong thời gian ngắn chắc sẽ phát bệnh nữa .”
Thu Trì đúng là từng Alpha nào tiến kỳ phát tình hai liên tiếp trong thời gian ngắn, nhưng trông Phó Hướng Ngung vẻ bệnh nặng. Nếu tối qua kỳ phát tình của đột ngột gián đoạn, Thu Trì cảm thấy khả năng cao là sẽ c.h.ế.t trong căn phòng ký túc xá tồi tàn đó.
giờ thật sự sốt ruột về, hơn nữa vì một vài lý do khó , đến cả bước chân cũng nhấc nổi, chỉ cần cử động mạnh một chút cũng là một cực hình.
Thu Trì do dự nửa phút, cuối cùng vẫn ngập ngừng xe của Phó Hướng Ngung.
Sau khi đóng cửa xe, Thu Trì thấy Phó Hướng Ngung vứt bừa lọ thuốc ức chế bảng điều khiển trung tâm hộc đựng đồ. Ngoài lọ ném , trong hộc còn ít nhất bốn năm vỏ rỗng khác.
Sau khi nhận điện thoại của dì Quế, Thu Trì lòng rối bời, chẳng còn tâm trạng nào để giải quyết chuyện với Phó Hướng Ngung.
bây giờ trong xe vô cùng yên tĩnh, mà từ trường đến ga tàu cao tốc gần nhất vẫn còn một quãng. Đầu óc Thu Trì cuồng, rối như tơ vò.
Tuyến thể của Phó Hướng Ngung vấn đề, kỳ phát tình định, chuyện từ , chắc cũng cần lừa .
Tối qua mất lý trí khi bước kỳ phát tình xông ký túc xá của , chắc cũng cố ý…
Ngoại trừ ký ức đêm qua, Phó Hướng Ngung trong mắt vẫn là . Bất kể trong lòng đối xử với thế nào, nhưng Thu Trì cảm thấy quân tử luận tích bất luận tâm.
Hắn đưa tay kéo khi suýt nữa sa chân vực thẳm, hai lời cho mượn hai mươi nghìn tệ lúc cùng đường.
Số tiền tuy nhiều, nhưng đối với , hai mươi nghìn đó thật sự là tiền cứu mạng.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Phó Hướng Ngung thậm chí còn cho nghỉ ngơi trong phòng , còn tặng nửa túi cam…
Loại cam đó thật sự ngọt, Thu Trì thầm nghĩ.
Tình cảm của dành cho Phó Hướng Ngung bây giờ thật sự phức tạp.
Đi báo cảnh sát ? Nói tên Alpha đỉnh cấp gia thế hiển hách cưỡng hiếp, ai tin ?
Mà bằng chứng thì chứ. Phó Hướng Ngung thể đưa chứng cứ rằng lúc đó mất hết lý trí. Theo quan điểm của pháp luật hiện hành, hành vi sai lầm của Alpha trong kỳ phát tình gây thương tích hoặc tử vong cho khác, thậm chí còn phán nhẹ hơn cả tội say rượu lái xe gây c.h.ế.t .
Đến lúc đó Phó Hướng Ngung gặp rắc rối , nhưng chắc chắn sẽ mất việc vì “tội” kiện con trai độc nhất của Phó thống soái.
Xe dừng bên đường từ lúc nào.
Lúc Thu Trì hồn, thấy Phó Hướng Ngung mở cửa xe, ném cả một hộp miếng dán ức chế mua ở hiệu thuốc lòng .
Còn một hộp thuốc tránh thai nhỏ hơn nhiều.
Ngay đó, Phó Hướng Ngung đưa cho một chai nước suối. Nước lấy từ tủ giữ ấm trong cửa hàng tiện lợi, sờ vẫn còn nóng.
Cả hai đều ai lên tiếng, thậm chí còn ăn ý đến mức lấy một .
Phó Hướng Ngung im lặng nắm vô lăng, còn Thu Trì thì cúi đầu gỡ lớp màng niêm phong hộp thuốc.
Xe chạy một đoạn, đến ngã tư, gặp đèn đỏ.
Phó Hướng Ngung kín đáo liếc Thu Trì qua khóe mắt.
Trong ký ức, cơ thể của Beta dường như từng chấp nhận từ đầu đến cuối. Khoang sinh sản của nông, nhưng sự kháng cự và mâu thuẫn khiến cơ thể Beta luôn ở trong trạng thái căng cứng. Phó Hướng Ngung nhớ nhiều thúc cửa huyệt đó, nhưng dù dùng sức thế nào cũng thể mở nó .
Là một Beta, nồng độ pheromone của Thu Trì thấp. Kể cả ở tuyến thể, hàm lượng pheromone trong m.á.u so với nồng độ mà hai giới tính AO giải phóng hằng ngày thì thể dùng hai chữ “cằn cỗi” để hình dung.
Phó Hướng Ngung như một kẻ khát lâu, bức thiết cần pheromone của đối phương để xoa dịu, nhưng những gì Thu Trì thể cho đủ.
Đồng thời, Beta cũng “nhạy cảm” như Omega, họ thể ăn ý tiếp nhận “tín hiệu” mà Alpha phát , cũng thể dễ dàng và tự nhiên mở rộng cơ thể sự khống chế của Alpha như Omega.
lẽ vì là đầu khai trai, cảm giác của Phó Hướng Ngung tệ, ít nhất sự bực bội và ngọn lửa dục vọng khó dằn trong lòng tạm thời giải tỏa. Cùng lúc đó, tác dụng phụ do lạm dụng thuốc ức chế cũng vì thế mà trở nên nhỏ.
Thức trắng một đêm, ngược cảm thấy khoan khoái như trút gánh nặng.
Rất rõ ràng. Vì Phó Hướng Ngung cảm thấy tâm trạng của hiện giờ , cực kỳ .
Tuy Thu Trì là Beta nam, khả năng thụ thai cực thấp, nhưng để cho chắc ăn, Phó Hướng Ngung vẫn mua thuốc.
Hắn dùng khóe mắt thấy một tiếng động mà uống thuốc, đó mở hộp miếng dán ức chế, dán kín lớp băng dày lên gáy .
Hai mươi phút , xe đến lối ga tàu cao tốc.
Nhân lúc Thu Trì tháo dây an , Phó Hướng Ngung thấp giọng : “Hai mươi nghìn tệ trả , coi như bồi thường mấy thứ đồ đập vỡ trong phòng …”
Thu Trì đáp.
“Còn nữa,” Phó Hướng Ngung tiếp, “Đợi về, chúng tìm lúc nào đó chuyện.”
Cái gọi là “ chuyện” của , lẽ là về việc “bồi thường thế nào”. Thu Trì hiểu, nhưng bây giờ tâm trạng để chuyện, đặc biệt là với Phó Hướng Ngung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ab-beta-mang-bau-bo-chay-nhung-bau-khong-co/chuong-17-vet-can-sau.html.]
Thế là khẽ gật đầu, đóng sầm cửa xe mạnh.
…
Tàu chạy qua hai trạm, Thu Trì mới chuẩn xong tâm lý. Cậu chậm rãi đến khu vực nối toa, gọi điện cho chủ quản chỗ làm thêm ca đêm.
Đầu dây bên , chủ quản bắt máy xối cho một trận chửi mắng té tát mà chẳng thèm chào hỏi. Thu Trì lặng lẽ lấy tay che micro.
Khoảng hai ba phút , thấy giọng bên yếu một chút, chắc là thể chuyện , Thu Trì mới đưa điện thoại lên tai, giải thích: “Xin Đàm, nhà em việc gấp, em đang ở thành phố B.”
Giọng chủ quản vẫn tệ: “Viện cớ gì đấy? Sao đang đường thì xe đ.â.m bất tỉnh luôn ? Bây giờ thông tin liên lạc phát triển thế , tiện thì cũng nhắn tin xin nghỉ một tiếng chứ?”
“Đêm hôm khuya khoắt bảo tìm làm ? Cậu tự xem gọi cho bao nhiêu cuộc ? Thu Trì, làm việc như . Đã nhận lời đến làm thì trách nhiệm, thể hôm nay thích thì đến, mai thích thì lặn mất tăm . Chưa chuyện khác, phẩm chất con cũng vấn đề lớn đấy!”
Thu Trì thể phản bác, chỉ đành lí nhí: “Em xin .”
“ là nhà em chút chuyện đột xuất ạ.”
Mắng cũng mắng xong, Đàm xả giận, giọng điệu tuy vẫn lạnh lùng nhưng hơn nhiều so với lúc đầu như s.ú.n.g liên thanh.
“Được ,” chủ quản , “Nể tình cũng là đầu, bình thường thấy làm việc cũng chăm chỉ, tưởng là một thằng nhóc thật thà.”
Ngừng một lát, nhấn mạnh: “Người khác đến còn gọi điện nhắn tin, còn thì , chơi trò mất tích với luôn…”
Thu Trì tiếp tục xin .
Có lẽ thấy thái độ của thành khẩn, chủ quản lúc mới đổi chủ đề, hỏi: “Tối nay về làm ?”
Thu Trì đồng hồ, : “…Chắc là kịp ạ.”
Cậu thấy tiếng “chậc” đầy khó chịu từ đầu dây bên , lẽ định mắng tiếp. Thu Trì im lặng chờ đợi, nhưng thấy đợt công kích thứ hai.
Cũng trong dự đoán. Bởi vì lương làm thêm ca đêm thực cao, thời gian làm việc nửa đêm, nếu đuổi việc Thu Trì, bên nhất thời cũng khó mà tuyển một chịu khó như .
“Vậy khi nào đến ?” Chủ quản , “Không đến thì tìm khác làm.”
Thu Trì vội đáp: “Muộn nhất là tối mai ạ.”
Bên vẻ thở phào nhẹ nhõm, nhưng miệng vẫn vẻ: “Ừ, tối nay gọi tạm khác một đêm. Tối mai mà thấy mặt thì tự liệu mà làm.”
“Vâng ạ,” Thu Trì , “Làm phiền .”
Công việc làm thêm trả lương theo tuần, tuần Thu Trì làm ba ngày, dù định làm tiếp ở đó nữa, cũng qua lấy tiền lương ba ngày đó.
Quản lý bên kho hàng cũng khá quy củ, đến mức vin cớ “vô cớ vắng mặt” mà cắt luôn tiền lương ba ngày của . nếu đắc tội với chủ quản, Thu Trì đoán qua đòi lương cũng sẽ làm khó.
Hơn nữa, thời gian làm việc của công việc phù hợp với , Thu Trì tạm thời nghĩ đến chuyện nghỉ việc.
Tàu thỉnh thoảng qua đường hầm, Thu Trì dựa khu vực nối toa, bên tai văng vẳng tiếng ù ù như dòng điện chạy qua.
Trong tài khoản thêm hai mươi nghìn tệ, là Phó Hướng Ngung trả cho .
Thu Trì cảm thấy thật hèn hạ, vì trong xe Phó Hướng Ngung, lúc hai mươi nghìn coi như bồi thường cho , trong lòng thật âm thầm vui mừng.
Hai mươi nghìn đối với Phó Hướng Ngung lẽ đáng nhắc tới, nhưng đó là tiền ăn mặc tằn tiện, dầm mưa dãi nắng chạy vạy bên ngoài hơn hai tháng mới dành dụm .
Trong kỳ nghỉ đông, Thu Trì làm liên tục mấy công việc làm thêm, ngoài thời gian ăn cơm, đánh răng rửa mặt, khi đến năm sáu tiếng để ngủ cũng khó đảm bảo.
Chuyện xảy , nếu thể “đòi công bằng” cho , thì nhận lấy “bồi thường” của đối phương, để cuộc sống của thoải mái hơn một chút, cũng gì đáng trách.
Cậu chỉ thể nghĩ như .
*
Quê của Thu Trì ở một thành phố ven biển miền trung nam, mưa nhiều. Mẹ hiện đang sống ở một huyện nhỏ cạnh thành phố, thuê một căn hộ trong khu chung cư cũ. Căn hộ rộng hơn trăm mét vuông ngăn thành hai phòng, cho hai thuê khác .
Đây là căn nhà thuê mà Thu Trì và ở lâu nhất, vì giá cả khá rẻ, gần mấy chỗ làm cũ của .
Vào nhà, dì Quế đưa cho một đôi dép lê, cố tình hạ giọng thấp: “Bữa trưa hôm nay đều do chú con làm cho đấy, dì cũng dám lâu, sợ con … haizz.”
“Sao gầy thế ?” Dì Quế cẩn thận mấy , “Lần con về là nghỉ hè ? Lúc đó mặc còn nhiều bằng bây giờ, giờ trông còn gầy hơn lúc đó?”
Thu Trì ậm ừ đáp vài câu.
“Mẹ con bà …”
“Vừa ngủ ,” dì Quế , “Bệnh viện bảo nhất nên ở quan sát thêm một ngày, kết quả con nhất quyết chịu, thế là dì với chú con đưa bà về.”
Thu Trì: “Làm phiền hai quá.”
“Thằng bé , với dì mà còn khách sáo gì nữa, nhà chúng quen bao nhiêu năm .”
Dì Quế chuẩn bữa tối, trò chuyện đơn giản với Thu Trì vài câu rời .
Thu Trì nhẹ nhàng mở cửa phòng ngủ, vẫn là cách bài trí quen thuộc, khí tràn ngập một mùi hương của gia đình, độc nhất trong ký ức tuổi thơ của .
Mẹ lưng về phía , nghiêng.
Thu Trì một tiếng động đến chiếc ghế sô pha kiểu cũ bên cửa sổ xuống, im lặng đang say ngủ.
Bà già , vì bệnh tật, khuôn mặt hiện lên một màu vàng vọt thiếu sức sống, dù đang ngủ, nét mặt vẫn phủ một lớp u uất tàn tạ.
Trước , chuyện gì cũng kể cho , là nhất của thế giới , sợi dây gắn kết họ chỉ là huyết thống—
Từ khi còn nhỏ , là tất cả của .
Đều là của .
--------------------