100 Ngày Cuối - Chương 3

Cập nhật lúc: 2025-07-18 15:17:57
Lượt xem: 142

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh lạnh: "Em cũng chúng sống cùng mười lăm năm ư? Em chán , phiền , sớm xong , ngày nào cũng làm như nợ em nhiều lắm , em thấy phiền nhưng còn thấy phiền nữa là."

Tôi thực sự nên gì.

Đau khắp .

Thuốc của để ở nhỉ?

82.

Đau, đau quá.

Không uống thuốc nữa, uống cũng đau.

Vừa đắng đau.

81.

Hôm nay đang nhật ký.

"Em nghĩ em Tạ Mân bỏ bùa mê , cứ thấy , thích lắm, thích lắm."

80.

"Mẹ kế thích , ba cũng thích , lúc công khai đồng tính, kế đuổi khỏi nhà, về đến nhà thấy Tạ Mân cuộn sofa xem TV, kìm mà thấy vui."

79.

"Tôi đang nghĩ, ở bên , nhất định đầu bạc răng long."

78.

Tôi một giấc mơ .

Không tỉnh dậy.

77.

Tôi gặp ác mộng, giật tỉnh giấc, bên cạnh trống rỗng.

Anh về nữa .

Tôi run rẩy uống thêm vài viên thuốc an thần, ngủ .

76.

Tôi lấy thuốc, bác sĩ gầy nhiều, tại điều trị tử tế?

Tôi bất lực, điều trị tử tế cũng sẽ gầy thôi.

Anh , điều trị tử tế sẽ sống lâu hơn một chút.

Tôi trả lời .

Tôi cho đang nghĩ gì.

Nếu cái nút nào mà ấn một phát là c.h.ế.t ngay lập tức, nhất định sẽ ấn một trăm , trăm kiếp tới cũng làm nữa.

75.

Tôi đến công viên, đường về nhà lướt hộp thư điện tử, nhận thông báo thôi việc do công ty gửi đến.

Thời gian là đêm hôm chúng cãi .

74.

Tôi trồng một cái cây trong sân.

Đặt tên là Cây của Thụy Thụy.

73.

Tôi xem phim mới , nhàm chán, nhưng xem vui, xung quanh nhiều cũng cô độc như .

Hóa ai cũng cô độc.

72.

Hôm nay Tạ Mân về nhà, lâu về, khóa mà cũng , đành ngoài cửa đợi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/100-ngay-cuoi/chuong-3.html.]

Tôi chợ về, thấy một tiếng, gọi một tiếng Thụy Thụy.

Tôi làm cho một bát cơm rang trứng.

Ăn thì tùy.

Buổi tối cứ lữa đăng ký dấu vân tay mật mã cửa chính mãi, đăng ký cho , còn tủi , em thể giận thật chứ, đến cả khóa cũng .

Tôi gì, nên gì.

Tôi đánh mất chìa khóa, gọi điện cho , về nhà , nên đành khóa.

71.

Tôi đại khái định làm gì.

Cho nên hôm nay về nhà.

70.

Tôi kết bạn với một , đôi khi cũng chuyện cùng .

Tôi mơ, mơ thấy ban công một cái cây.

Anh hỏi , ban công cây ?

Có chứ, nó mọc ở đó mà, xem.

69.

Hôm nay đến thăm , gầy đến mức hình nữa.

Tôi ăn cơm bà nấu, hỏi bà dạo em trai khỏe ? Gia đình cần tiền làm gì ?

dạo em trai đầu tư một dự án, cần khá nhiều tiền.

Thế là bà khen giỏi giang.

68.

Tôi mệt mỏi lắm .

67.

Ngủ đến chiều mới dậy, chợ mua ít rau, đến siêu thị mua ít đồ ăn vặt, khi ngang qua công viên thì chia đồ ăn vặt cho mấy đứa trẻ nhỏ.

Nghĩ một lát, xách túi rau ghế, ngắm cảnh công viên suốt cả ngày.

66.

Tôi thấy trong một cuốn sách nào đó rằng, nếu nhuộm thuốc giảm đau bằng phẩm màu thực phẩm, chúng thể trông giống như kẹo.

Tôi lặng lẽ đếm từng viên thuốc, nhuộm chúng thành những viên kẹo cầu vồng.

Một viên hai viên ba bốn viên, năm viên sáu viên bảy tám viên, chín viên mười viên mười một viên, dù hóa thành kẹo thì chúng cũng đổi.

Chẳng qua biến thành viên thuốc hơn, nhưng vẫn chua chát và đắng ngắt.

65.

Tôi nhớ quá khứ, nên đến công ty, đến trường học, đến những nơi thường với .

Tôi sợ nhớ đến cảm thấy thuốc giảm đau cũng chẳng tác dụng.

Hôm nay phơi nắng, ban công một cái cây, cảm thấy một cái cây.

64.

Tiểu Hạ nhắn tin cho , rằng dự án cốt lõi của công ty đem giao dịch, ?

Tôi , nhưng cũng .

Tôi đổ sáu bảy năm tâm huyết dự án , thậm chí cũng tiết lộ với Tạ Mân, dự án cần cơ hội, cơ hội cần chờ đợi, vẫn chờ .

Thế nên đêm đó Tạ Mân lấy trộm tài liệu cốt lõi để trong két sắt.

Tôi cũng chẳng .

Vậy thì cứ giả vờ .

63.

Loading...