100 Ngày Cuối - Chương 1

Cập nhật lúc: 2025-07-18 15:17:55
Lượt xem: 148

1

100.

Tôi ốm , Tạ Mân .

Tôi cũng , giấu , chỉ là chẳng với bất kỳ ai.

Bác sĩ là bạn của bạn , khá khách sáo, bảo còn thể sống thêm nửa năm nữa, với điều kiện là điều trị tử tế.

Có lúc điều trị tử tế, lúc c.h.ế.t sớm cho .

99.

Tạ Mân tối nay sẽ về muộn, đợi một lúc, thấy đồng hồ tường điểm mười một giờ thì đợi nữa.

Hôm nay chết, nên thể thức khuya.

98.

Hôm nay nắng thật, chiếu qua cửa sổ làm bàn chân ấm hẳn lên.

Không đến công ty, dù cũng .

97.

Hôm nay Tạ Mân mua cho một bó hoa.

Đã nửa tháng khỏi nhà, mùa xuân đến, hai ngày nữa là kỷ niệm 10 năm ngày cưới của chúng .

Tôi "ồ" một tiếng, nên gì, đành làm một đĩa cơm rang trứng cho .

Hình như thích ăn, ăn vài miếng thì đập cửa bỏ .

96.

Tiểu Hạ nhắn WeChat cho , thư ký mới và Tổng giám đốc Tạ thiết.

Tôi trả lời thế nào, chỉ một tiếng.

Hơi ngại khi từ chối ý của .

Buổi chiều đồ thể thao đến sân bóng rổ của trường đại học gần đó chơi một trận, thấy chút vui, còn ăn món đậu phụ sốt gạch cua mà từng yêu thích nhất.

95.

Tạ Mân nổi giận với , cho rằng ỷ thế làm loạn, chất vấn tại bây giờ lười biếng như , ý kiến gì với ?

Tôi lắc đầu, còn chút sức lực nào để chuyện, cũng thấy trở nên lười biếng, nhưng vực dậy tinh thần mệt mỏi quá, mỗi ngày đều gặp ác mộng mệt mỏi quá, suy nghĩ chuyện mệt mỏi quá.

Sống mệt mỏi quá.

94.

Hôm nay lâu lắm mới đến công ty.

Thành thật mà , công ty giờ đang kinh doanh phát đạt, vị trí Tổng Giám đốc của Tạ Mân cũng vững chắc, thật sự cũng chẳng cần đến một Phó Tổng Giám đốc như .

Mặc dù đây là công ty mà cùng cố gắng gây dựng.

Chỉ là, thấy công ty và đều cần nữa .

Vừa trong văn phòng một lát, thư ký mới của mấy , nào cũng lý do đầy đủ, chẳng buồn đối phó với , đành thôi.

Vội vàng chuồn về nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/100-ngay-cuoi/chuong-1.html.]

93.

Vào ngày kỷ niệm 10 năm, đưa đến nhà hàng cao cấp, thấy bài hát "Call Your Name" của Daughtry mà yêu thích nhất mười năm .

Trong lòng ngân nga theo vài câu, mũi cay cay, chát chát.

Thật sự khó chịu.

Tối về nhà, làm chuyện đó, đột nhiên buột miệng : "Lâm Thụy, em nhớ ?"

92.

Hôm nay ba gọi điện bảo về nhà một chuyến, , khi về mang theo một túi thức ăn lớn do làm.

Có lẽ, còn ghét như nữa.

91.

Hôm nay khám bác sĩ.

Anh vẫn câu đó, điều trị tử tế thì vẫn thể sống thêm nửa năm nữa.

Tôi hỏi , nếu c.h.ế.t ngày mai thì gì khác với việc c.h.ế.t nửa năm nữa ?

Anh sững một lát, với , thể lời tạm biệt đàng hoàng.

Có thể ít hối tiếc hơn.

90.

Tôi lục tìm cuốn nhật ký hồi cấp ba, từng với Tạ Mân rằng, ngay từ ngày khai giảng năm lớp mười, khi bục đại diện học sinh mới và đầu thấy , thích .

Bao nhiêu , chỉ như một tên ngốc, bưng bát mì khoai tây ăn , khi vỗ tay thì đặt bát xuống, vỗ tay xong cầm bát lên.

Đáng yêu quá.

Khiến kìm lòng mà yêu từ cái đầu tiên.

89.

Tôi chẳng mấy bạn bè, đa là khách hàng, hôm nay hẹn một khách hàng nhiều hợp tác kinh doanh uống .

Tạ Mân cũng uống ở đó, cùng với thư ký nhỏ của .

Đầu đau như búa bổ, thực sự thích thư ký nhỏ của .

Đành móc thuốc uống, dẫn khách hàng phòng riêng để trốn.

Khách hàng : "Hình như nãy thấy Tổng Giám đốc Tạ?"

Tôi chống cằm: "Phải đấy, đang đưa tình nhân chơi cuối tuần mà."

"... Tổng Giám đốc Lâm?" Khách hàng ngạc nhiên .

Tôi với : "Chuyện đúng là khó , đây là việc nhà thôi, thì đúng là chuyện cũ rích, chó cũng chê."

Khách hàng cũng nữa, chỉ đầy đồng cảm.

Thật còn , đồng cảm với việc cắm sừng còn bằng đồng cảm với việc sắp chết.

Thôi bỏ , đều chẳng chuyện ho gì.

Nói chó cũng chê.

88.

Loading...